Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Tôi tỉnh giấc trong trạng thái khắp người ướt đẫm mồ hôi lạnh, toàn thân run rẩy đến nỗi hai hàm răng không thể tự chủ mà cắn phải lưỡi. Mùi máu tanh xộc lên trong miệng tôi. Tôi đã gặp cơn ác mộng khủng khiếp. Trong cơn mơ, tôi thấy mình đã thiêu sống mẹ của cô bé Nevaeh. Nuốt vị máu tanh trong miệng, tôi nhìn xuống hai bàn tay mình. Các móng tay đều sứt sẹo, lởm chởm và dính đầy bụi bẩn. Tôi chạy vội vào nhà tắm. Lúc này nếu có gã đàn ông nào đang ở trong phòng ngủ của mẹ thì tôi cũng mặc kệ. Tôi cũng chẳng quan tâm đến việc lẽ ra phải ra khỏi nhà tắm trước bảy giờ. Tôi cần coi lại bản thân. Gương mặt tôi nhọ nhem lấm bẩn, cặp mắt trợn trừng đầy kinh hãi. Trên cằm có vết máu còn hai bên má lại xuất hiện những vết xước dài. Tôi mở nước nóng đầy bồn rửa mặt và túm lấy cái khăn cũ trên móc treo, nhúng vào nước rồi bắt đầu rửa mặt và kỳ cọ móng tay.

“Ôi Chúa ơi...” Tôi liên tục cất lời để xua tan cái im lặng tĩnh mịch trong căn nhà “hố đen sự sống”. Hình ảnh thân thể người đàn bà ấy bốc cháy. Tiếng cô ta gào thét. Tất cả đều quá thật. Chính là do tôi gây ra. Tôi lại giết người lần nữa. Và lần này không phải do tai nạn. Tối qua không phải lần đầu tiên tôi giết người. Tôi cúi gập người xuống, hít thở thật sâu rồi lại nín thở. Tôi không biết có nên thở hay không, nên đứng hay ngồi, hay òa khóc rồi bỏ chạy. Lần này không giống như lần trước tôi giết Vola theo bản năng mách bảo khi bắt gặp cô ta đánh đập con mình. Tôi đã lên kế hoạch kỹ lưỡng, tỉ mỉ đến từng chi tiết, nhưng trên thực tế tôi không hề thấy Lyndee ngược đãi Nevaeh. Hay là tôi ra đầu thú với cảnh sát? Rồi tôi chợt nhớ ra là mẹ tôi đã chết rồi. Tất cả những ký ức kinh khủng lại đột ngột ùa về trong tâm trí: khắp nơi toàn là máu, thi thể bọc trong những chiếc túi, và thân xác bé nhỏ im lìm trong góc phòng ngủ. Tôi đứng thẳng người dậy, nháy mắt với chính mình trong gương.

Có người gõ cửa bên ngoài. Tôi hấp tấp chạy xuống dưới nhà, hấp háy mắt trước luồng sáng chiếu xuyên qua cửa sổ. Ngày trước, mẹ tôi luôn để tầng trên tối tăm vì không muốn các khách hàng của mẹ nhìn thấy những nếp gấp tuổi tác in hằn trên mặt mẹ. Đôi khi đi lên gác mà tôi còn không phân biệt nổi đang là ngày hay đêm. Tôi tự nhủ là phải gỡ bỏ tờ báo mẹ dùng để ngăn ánh sáng lọt vào nhà.

Nhìn qua lỗ cửa, tôi thấy Mo đang đứng dưới hiên, gương mặt đầy vẻ cáu kinh. Đột nhiên tôi cảm giác máu trong người mình như đông cứng lại. Tôi lùi lại một bước, vô thức vặn vẹo hai bàn tay, lưỡi run run liếm đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên môi. Làm sao anh ta biết được? Trừ khi có ai đó đã thấy tôi...

Sao tự nhiên trong này lại nóng quá thế vậy? Không thể trốn được. Trốn tránh càng khiến người ta nghi ngờ mình có tội. Vậy là tôi đá chốt cửa và mở ra trước khi kịp chần chừ suy nghĩ thêm một khắc nào nữa.

“Cô làm quái gì mà mãi mới mở cửa thế?”

“Tôi đang ngủ say như chết.”

Mo đang nhìn điện thoại, ngón tay anh ta lướt dọc màn hình với tốc độ siêu nhanh.

“Vớ vẩn.” Anh ta nói bằng giọng trọ trẹ.

“Anh muốn gì?” Tôi dựa vào khung cửa, khoanh hai tay trước ngực để anh ta không nhận thấy là tôi không mặc áo ngực.

“Tôi cần cô trông con giúp. Mẹ Vola không thích thằng bé, mà tôi còn có việc phải làm nữa.” Anh ta nói.

Nghĩ đến việc gặp bé Mo làm trái tim tôi đột nhiên thắt lại. Tôi rất sợ phải đến nhà họ từ khi... làm chuyện đó. Tôi sợ rằng có người sẽ đoán biết được rằng tôi đã gây ra cái chết của Vola.

“Cũng được.” Tôi nói. “Nhưng tôi không phải bảo mẫu của anh đâu.”

Anh ta ngẩng lên khỏi màn hình điện thoại. “Bình tĩnh nào, cô gái. Tôi không bảo cô làm bảo mẫu cho tôi. Chỉ là giúp tôi trông thằng bé chút thôi. Tôi sẽ giảm giá cho cô.”

Tôi nhún vai.

Nói xong, Mo liền dợm bước đi. Đột nhiên, anh ta quay lại nhìn tôi và nói, “Rất tiếc về chuyện của mẹ cô. Chúng ta đều đã mất người thân. Khỉ thật.” Thấy anh ta có vẻ muốn tiến tới để ôm mình, tôi liền lùi lại vài bước.

Bất chợt, tôi nhìn lên những bậc thang, trong lòng mong lại được thấy gấu áo choàng đỏ chót của mẹ phấp phới trước mắt. Bây giờ tôi chính là chủ căn nhà “hố đen sự sống” này. Tôi có thể tùy ý dùng nhà tắm trước bảy giờ. Nếu muốn, tôi cũng có thể chạy khắp nhà và hét thật to.

“Tôi sẽ ổn thôi. Bố con anh cũng sẽ ổn chứ?” Tôi nói.

Mo nhún vai. “Không còn cách nào khác, nhưng rồi cũng ổn thôi.”

Trong thâm tâm, tôi tự nhủ không biết Mo sẽ làm gì mình nếu biết được sự thật về vụ việc của Vola. Có thể anh ta sẽ có phần thấy nhẹ nhõm vì cô ta đã không còn trên đời này nữa. Giống như cảm giác của tôi khi mẹ mất vậy. Nhưng rất có thể anh ta sẽ ghim một viên đạn vào hộp sọ của tôi và chấm dứt tất cả. Đó chính là cách mọi chuyện được giải quyết trong tình huống này: trả thù bất kể lý do.

Mười phút sau, Mo quay lại cùng với đứa bé. Lần này không có bỉm, đồ ăn hay chai lọ gì cả, cũng không có lời chỉ dẫn hay dặn dò nào. Chỉ có mình bé Mo ngồi trong cái xe đẩy quá cỡ, cặp mắt sẫm màu của thằng bé chớp thật chậm như thể thế giới này chẳng có gì hấp dẫn vậy.

“Đi mua sắm nào.” Tôi nói với Mo Nhỏ, đưa mắt nhìn qua cửa sổ khi bố nó đóng sầm cửa lại để về cái ổ chế thuốc của anh ta. Tôi loay hoay sửa xe đẩy suốt hai mươi phút trong khi bé Mo nằm trên tấm chăn ngay bên cạnh. Rốt cuộc tôi cũng chịu thua nên đành khoác cái túi Groceries & Shit lên vai rồi ẵm thằng bé lên. Bé Mo ở yên trong vòng tay tôi khiến cứ vài phút tôi lại phải cúi xuống xem nó có ngủ gật không. Chợt tôi nghe tiếng Judah gọi tên mình. Tôi quay lại, xe của cậu ấy lăn trên vỉa hè với tốc độ nhanh chưa từng thấy. Cậu ấy nói chiếc xe lăn mới làm cậu ấy trở nên lười biếng nên đã dùng lại xe cũ.

Judah giảm tốc độ khi đã bắt kịp chúng tôi.

“Đêm qua cậu đi đâu vậy?”

Tôi dừng phắt lại, ”Hả?”

“Đêm qua”, cậu nhắc lại, “tôi đã thấy cậu đi bộ về nhà. Trông cậu... lạ lắm.”

“Ở chỗ làm.” Tôi đáp, chân dợm bước đi.

“Sao cậu về muộn thế?” Judah hỏi. Đôi tay cậu thoăn thoắt đẩy bánh xe để theo kịp tôi.

“Hả?”

“Lúc tôi thấy cậu đã là nửa đêm rồi.”

“Ồ, phải. Tôi về muộn.” Tôi hướng mắt trông ra khoảng sân chạy dọc con phố. Hàng cây đang bắt đầu thay lá rồi.

Im lặng một lúc, Judah nói, “Sáng nay người ta phát hiện thấy một thi thể ở gần cảng.”

“Ai vậy?” Tôi hỏi mà miệng khô rang, mắt cố tập trung về con đường phía trước nhưng mọi thứ đều trở nên mờ ảo và vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi.

“Vẫn chưa xác định được danh tính nạn nhân. Báo đài đã đưa tin về vụ này. Có người thông báo là trong rừng đoạn gần cảng có cháy nên cảnh sát đã tới kiểm tra và phát hiện thấy có xác người chết.”

“Ừm.” Tôi ậm ừ. “Ai vậy?”

“Cậu vừa hỏi câu này rồi.” Judah đáp. “Tôi đã bảo là vẫn chưa xác định được danh tính nạn nhân mà.”

“Ồ.” Tôi thẫn thờ đáp, chuyển tay bế bé Mo.

“Để tôi bế thằng bé cho.” Judah đề nghị, hai tay vươn ra.

“Nó không quen cậu mà.” Tôi đáp, tay ôm chặt bé Mo hơn.

“Vậy cậu với thằng bé có cùng họ không?” Cậu sốt ruột lắc ngón tay. Tôi miễn cưỡng thả thằng bé vào vòng tay Judah. Chưa kịp đi hết phố Wessex mà tay tôi đã mỏi rời.

“Cậu đẩy xe cho tôi để tôi bế thằng bé. Mà không phải bé cũng có xe đẩy sao?”

“Cái xe hỏng rồi. Bánh xe...” Tôi nói.

“Lát nữa mang qua nhà tôi. Tôi sẽ xem thử coi sao.”

“Ồ, cậu có ích thật đấy.” Tôi nói.

Judah xoay thằng bé ngồi đối diện với mình. Tôi nhận ra Mo Nhỏ không còn cứng đờ người ra mà chủ động co chân lên khi ở trong vòng tay cậu ấy.

“Cái tên Mo không hợp với em.” Cậu nói với đứa bé. Trong suốt bốn mươi phút liền, Judah đưa ra rất nhiều cái tên để đặt cho Mo Nhỏ trong khi thằng bé chăm chú nhìn cậu. Đến khi chúng tôi tới siêu thị Wal-Mart, hai cánh tay tôi đã mỏi nhừ còn thằng bé thì quấy khóc ầm ĩ. Judah đã đặt cho thằng bé cái tên Miles. “Mo Miles, Mo Miles”, cậu dỗ dành. Thề có Chúa là tôi đã thấy thằng bé mỉm cười với Judah như thể nó rất thích cái tên mới vậy. Rất hiếm khi mới thấy bé Mo cười như thế. Trong thâm tâm tôi chợt nổi lên cảm giác ghen tị.

“Tôi nghĩ cần cho thằng bé ăn sữa.” Tôi nói. Đi tới khu bán đồ cho em bé, tôi mua bỉm, sữa và mấy chiếc bình pha sữa. Lúc quay lại, tôi thấy Judah đang cầm trên tay một món đồ chơi sặc sỡ. Cậu đưa qua đưa lại trước mặt Mo Nhỏ để thằng bé nhìn theo. Trong một khắc ngắn ngủi, bé Mo đưa tay lên như thể muốn chạm vào món đồ chơi ấy, tôi cảm thấy tim mình chợt lỡ một nhịp.

“Chúng ta sẽ mua cả món đồ chơi đó nữa.” Tôi tuyên bố.

“Mẹ cậu để lại tiền cho cậu ư?” Judah hỏi tôi khi thấy tôi rút từ trong ví ra một tờ một trăm đô la.

“Có thể cho là vậy.”

“Này”, cậu nói, vươn tay tới chiếc túi Groceries & Shit của tôi. “Thằng bé cần uống sữa rồi.”

Tôi giữ bé Mo trong khi Judah pha sữa cho thằng bé. Cậu pha hai thìa sữa với một chai Aquafina sau đó lắc đều rồi vươn tay ra hiệu để cậu cho thằng bé ăn. Tôi đặt bé Mo ngồi vào lòng Judah, cậu liền đưa chai sữa lên miệng thằng bé. Vừa quan sát bé Mo mút sữa ngon lành, tôi vừa thắc mắc sao Judah lại biết cách chăm trẻ con khéo léo như thế. Nếu là tôi, chắc sẽ mất đến mười lăm phút để đọc hướng dẫn cách pha sữa, mà có khi còn làm đổ cả hộp sữa bột ý chứ. Trong lúc quan sát họ, tôi chợt nghe tiếng hét của Lyndee văng vẳng bên tai. Rồi mùi khói xộc lên. Tôi cảm nhận được vị máu tanh. Chính tay tôi đã giết người phụ nữ đó. Tôi đã lập kế hoạch giết người, rồi ngay ngày hôm sau lại nhởn nhơ đi siêu thị cùng cậu bạn hấp dẫn và đứa con trai nhỏ của người hàng xóm. Tôi không còn biết đâu mới là con người thật của mình nữa. Là Margo đến từ khu Xương? Hay là kẻ giết người máu lạnh? Có lẽ trong tôi vẫn luôn tồn tại một bản thể là cô nàng giết người không ghê tay ấy. Ả ẩn mình dưới lớp vỏ bọc bên ngoài, chỉ chờ tôi bốc đồng lên là sẽ tác oai tác quái.

“Sao cậu biết chăm trẻ thành thạo thế?” Tôi hỏi.

“Công việc của tôi mà.”

“Việc cậu làm liên quan đến trẻ con mới sinh à?”

“Tôi tiếp xúc với trẻ con mọi lứa tuổi.”

“Mà cậu làm việc ở đâu thế?”

“Giờ chúng ta là bạn rồi sao?” Cậu hỏi. “Bạn chính thức hả?”

“Tôi cho là thế.” Tôi đáp. “Chúng ta thường xuyên gặp nhau. Nếu không là bạn bè thì chỉ có vợ chồng mới gặp nhau nhiều thế.”

“Bà Margo Grant.” Judah liền trêu. “Còn em là Miles Grant nhé.” Cậu nói với bé Mo. Thằng bé đang yên lặng chợt mỉm cười, trong khi mặt tôi thì đỏ bừng như quả cà chua chín.

“Đừng để vẻ ngoài quyến rũ của cậu ấy đánh lừa.” Tôi nói với bé Mo. “Cậu ấy giỏi tán tỉnh lắm.”

Ánh nắng chói chang đổ xuống như muốn hun chín vai chúng tôi. Trong lúc tôi ao ước có kem chống nắng để bôi cho Mo Nhỏ thì Judah đột nhiên trả lời câu hỏi của tôi.

“Tôi làm việc ở trường Trẻ em Khuyết tật Barden.” Cậu nói. “Tôi cũng từng học ở đó. Mẹ tôi kiếm học bổng cho tôi và xoay xở để thuyết phục ban giám hiệu cho tôi được đưa đi đón về bằng xe buýt của trường dù trường cách cái chốn khỉ ho cò gáy này cực kỳ xa. Sau khi tốt nghiệp, nhà trường đề nghị tôi ở lại làm trợ giảng bán thời gian và giúp đỡ đám trẻ sau giờ học.”

Tôi nhìn xuống đỉnh đầu Judah, trong lòng thực sự ấn tượng khi nghe cậu thổ lộ. Công việc này thực sự rất hợp với cậu ấy. Tôi vừa định nói thế thì cậu lên tiếng, “Tôi ghét đến đó. Bình thường tôi đã thấy mình khác biệt rồi, mà lại bị bắt đi học ở một nơi toàn những người khác biệt. Tôi chỉ muốn được trải nghiệm những điều bình thường thôi.”

Tôi chợt nghĩ đến thời trung học của mình, đến ánh mắt trẻ dại đầy thận trọng và mỏi mệt, ẩn chứa ước muốn được lọt vào mắt xanh của một ai đó nhưng lại e ngại mọi người chú ý đến mình. Rồi nỗi khát khao được bạn bè đồng trang lứa yêu mến nhưng trong thâm tâm luôn biết sẽ chẳng bao giờ được. Cả những lần cố gắng một cách tuyệt vọng để ăn vận sao cho thật đẹp, trau chuốt từng câu nói, từng hành động, cử chỉ, đồng thời chấp nhận những điều người khác ca tụng. Đó là bốn năm cô đơn đáng xấu hổ nhất trong đời tôi. Còn Judah, nếu cậu ấy khỏe mạnh, lành lặn như người khác, nếu chân cậu ấy không bị khối u hủy hoại, chắc hẳn cậu ấy đã có thể kiêu hãnh bước đi và có khi còn là cầu thủ xuất sắc trong đội bóng của trường. Nếu là một chàng thanh niên đẹp trai, nổi tiếng như thế, chắc cậu ấy chẳng bao giờ thèm nói chuyện với đứa con gái như tôi. Vậy có phải khối u cậu ấy mắc phải đã mang lại may mắn cho tôi không? Để tôi được có cơ hội biết đến một người con trai tuyệt vời như Judah Grant mà không bị rào cản xã hội nào kìm giữ.

“Cậu đừng tiếc vì không được đến trường học bình thường.” Tôi nói. “Trường trung học hầu như chỉ toàn những kẻ khốn kiếp thôi.”

Judah cười phá lên. “Đừng chửi thề trước mặt em bé chứ.” Cậu nói.

“Xin lỗi, bé Mo.” Tôi ngoan ngoãn nhận lỗi.

“Bé Miles.” Judah chỉnh lại.

“Xin lỗi, bé Miles.” Tôi nhắc lại. “Mo Miles, Mo Miles...”

Sau đó, cả ba chúng tôi cùng bật cười. Hiếm khi chúng tôi cười vui như thế. Tôi thầm nghĩ. Nhưng hôm nay tôi vui lắm, cảm tưởng như niềm vui đang lan tỏa khắp các tế bào trong thân thể tôi vậy. Dù chỉ mới đêm qua thôi, chính tôi đã ra tay cướp đi mạng sống của một người.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.