Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

Lyndee Anthony là kẻ dối trá. Hiện tại tôi đang đứng sau cô ta, gặm nhấm một cọng tóc trong miệng còn cô ta thì đang thanh toán tiền bao thuốc lá Virginia Slims ở cửa hàng Quickie Mart. Ông Ve Chai rõ là bị cô ta hớp hồn khi cô ta nói gì cũng cười phá lên và còn chêm thêm vào mỗi câu nói một từ “khỉ”. Ông ta ngắm cái móc khóa hình bọt biển của cô ta rồi hỏi cô ta có con không.

Ôi trời, lão Ve Chai hả? Ông có xem tin tức không vậy? Tôi rất muốn nói to lên như thế. Trong thâm tâm, tôi chờ Lyndee sẽ phải đau khổ tột cùng, thậm chí tôi còn mường tượng ra cảnh cô ta khóc rũ rượi, nhưng trái lại, người phụ nữ ấy chỉ cười giòn rồi e lệ lắc đầu. Không? Chưa hết kinh ngạc, tôi cố gắng quan sát Lyndee trong khi cô ta dựa vào quầy thu ngân để lấy lại tiền thừa từ tay ông ta. Có thể cô ta không muốn ai biết mình là mẹ của Nevaeh Anthony. Có lẽ cô ta đã quá mệt mỏi với những ánh nhìn, những câu nói và cả sự thương hại nữa. Lão Ve Chai còn dứ dứ tiền khỏi tầm với của Lyndee để cô ta phải nhảy lên với lấy. Cặp mắt dâm đãng của ông ta hau háu nhìn bầu ngực Lyndee chẳng khác nào một con sói đói mồi. Còn cô ta lại có vẻ thích thú với trò đùa cợt này. Lyndee Anthony mà ngây thơ thì đến nai Bambi cũng trở thành sát thủ máu lạnh. Cô ta thản nhiên đùa giỡn và tán tỉnh như thể chưa từng phải chịu tang đứa con gái bé bỏng vậy.

Từ lúc ấy, tôi đã thấy được bộ mặt giả dối của cô ta. Nếu đến chuyện có con mà còn nói dối, nhất là khi đứa con ấy đã chết, thì còn chuyện gì không thể dối trá được nữa? Có khi nào là tôi nghĩ quá khắc nghiệt cho cô ta? Tôi tự nhủ với bản thân rằng cô ta chỉ đang giả vờ để trốn tránh thực tại phũ phàng. Khi rốt cuộc bàn tay hư hỏng của lão Ve Chai cũng đã xớ rớ được vào bộ ngực đẫy đà của Lyndee, ông ta mới đưa trả tiền thừa, còn cô ta cứ cười khúc khích mãi đến lúc ra khỏi cửa hàng.

“Đó là mẹ của Nevaeh đấy, vậy mà ông cũng tán tỉnh được.” Tôi bảo lão Ve Chai.

Ông ta rút một bao thuốc lá nhẹ khỏi kệ và săm soi mấy điếu thuốc dưới khẩu súng.

“Tôi biết.” Ông ta trả lời.

Tôi hơi do dự trước câu trả lời ấy. “Ồ, cô ta nói dối chuyện không có con.” Đưa tiền cho ông ta, tôi nói tiếp.

“Tôi biết.”

“Vậy mà ông vẫn tán tỉnh và hỏi dò như thế?”

Lão Ve Chai nhún vai, tay đưa gói thuốc cho tôi. “Tại sao không? Cô muốn nghe ý kiến chuyên môn của tôi à?” Ông ta hỏi, hạ thấp giọng xuống và tỳ khuỷu tay lên quầy để tiến sát mặt tôi hơn.

“Chính cô ta giết con mình. Chẳng phải do kẻ lạ mặt nào cả.”

Chính gã bán xăng nghiện cần sa này lại là người đầu tiên nói lên ý nghĩ của tôi. Tôi quay lại kiểm tra xem đằng sau mình có ai không.

“Sao ông nghĩ vậy?” Tôi thầm thì, đút bao thuốc vào túi quần sau.

“Em họ tôi làm cùng chỗ rửa xe với cô ta. Em tôi có con gái bằng tuổi con Lyndee. Lần đó, em tôi nói không đi dự tiệc của bạn bè được vì không có ai trông con cho. Lyndee nói là cho con bé uống nửa viên thuốc ngủ. Mỗi lần muốn ra ngoài là cô ta lại làm như thế.”

Tôi đứng sững nhìn lão Ve Chai, trong bụng trào lên cảm giác kinh hãi chua chát, cồn cào.

“Tôi phải đi đây.” Tôi nói. Lúc tôi gần ra đến cửa thì lão Ve Chai gọi giật lại, “Này, Maggie!”

“Là Margo!” Tôi sửa lại.

“Trông cô tuyệt đấy, cô gái! Tôi thích cô.”

Tôi thấy gai người với câu nói ấy, nhưng trong thâm tâm lại âm thầm vui vẻ. Trông cô tuyệt đấy. Bất giác tôi mỉm cười.

Đến lúc thả bộ dọc con phố Wessex, tôi mới nhận ra mình vừa mua thuốc lá, nhưng giờ đâu còn ai hút vì mẹ tôi giờ đang an nghỉ trong cái bình ở góc phòng ngủ rồi.

Ở khu Xương có một cửa hàng tạp hóa, hai trạm xăng và lác đác vài công ty nhỏ như Fat Joe’s Burgers và FUN! FUN! ARCADE. Đã ở khu này là sẽ bị bó buộc đi lại trên một cung đường duy nhất tối thiểu mỗi tuần một lần. Tôi tự nhủ với bản thân như thế trong khi đi theo Lyndee dọc các phố ở Cảng Xương.

Mãi đến đêm đi theo cô ta từ trạm dừng xe buýt đến siêu thị Wal-Mart, tôi mới nhận ra mình bị ám ảnh nặng nề đến thế nào. Tôi vác theo cái giỏ đồ màu xanh da trời, theo chân cô ta qua các gian hàng điện đóm sáng trưng trong khi cô ta vội vã trút đồ vào trong giỏ hàng của mình: một gói xúc xích, hai chai Pepsi loại hai lít, một lọ dưa chua cỡ lớn và một túi táo xanh.

Ngày nào cô ta cũng ngồi ăn táo ở trạm dừng xe buýt. Cô ta cắt táo thành từng miếng nhỏ để vào túi nilon bỏ vào ví mang theo. Tôi đi qua cô ta trên đường từ cửa hàng Rag O Rama về nhà, ngồi bên cạnh cô ta săm soi túi táo, quan sát cô ta lướt ngón tay dọc theo màn hình điện thoại.

Vào đêm Nevaeh mất tích, Lyndee đã ở cùng với bạn trai là Steve. Họ làm bữa tối và ở nhà xem phim - bữa tối theo kiểu Kraft với mì ống cùng phô mai và xem Robot đại chiến.

Càng nhìn Lyndee Anthony, tôi lại càng thấy lạ. Nhiều đêm đi bộ về nhà, tôi thấy cô ta uống Hard Lemonade của hãng Mike với bạn trai Steve ở hiên nhà trong tiếng nhạc rộn ràng từ chiếc radio. Tôi cẩn thận quan sát xem trên gương mặt cô ta có nét đau buồn nào không, nhưng tuyệt nhiên không có. Ít nhất trong mắt tôi là như vậy. Nhưng tôi không thể bộc bạch điều này với ai, kể cả Judah. Mẹ tôi cũng có nét khá giống cô ta - vẻ yếu đuối, mong manh như chú nai vàng ngơ ngác. Tôi mua một túi kẹo Gusher như loại Nevaeh từng ăn hôm chúng tôi đi chung xe buýt và mang đến nhà Judah. Chúng tôi cùng ngồi dưới hiên ăn kẹo và ngắm mưa.

“Tôi chưa từng thấy cô ta khóc.” Tôi nói về Lyndee.

“Mỗi người lại có cách đối diện với nỗi đau khác nhau.” Judah đáp.

Chắc cậu ấy nói đúng.

“Nhưng lẽ ra cũng nên khóc chứ? Chỉ một chút thôi. Không thì ít nhất cũng tỏ ra buồn rầu?”

Cậu nuốt viên kẹo đang ngậm trong miệng và nghiêm túc nhìn tôi.

“Bác sĩ tìm ra khối u của tôi khi tôi mới năm tuổi. Sau đó, tôi phải phẫu thuật để loại bỏ khối u, nhưng tay bác sĩ lại làm ăn không ra gì nên làm tổn thương đến dây thần kinh.”

Cậu đưa tay lên bưng mặt, đột nhiên vẻ tươi cười ngạo nghễ thường ngày chợt biến mất, ngay chính khoảnh khắc này, tôi đã thấy được những khoảng tối trong tâm hồn người con trai ấy. “Chúa ơi, việc trị liệu... chẳng đứa trẻ nào đáng phải chịu cảnh ốm yếu như vậy cả. Lúc nào mẹ cũng ở bên tôi. Không trừ ngày nào. Người ta phải ép mẹ tôi ăn, ngủ và tắm. Nhưng chưa lần nào tôi thấy mẹ rơi một giọt nước mắt. Không khóc không có nghĩa là không đau đớn.”

Đó là lần đầu tiên Judah thổ lộ nhiều như vậy về căn bệnh khiến cậu ấy phải ngồi xe lăn. Không phải là do tai nạn ô tô như bạn bè ở trường từng kháo nhau. Tôi nhớ hồi Judah còn nhỏ, cậu ấy từng trần truồng chạy nhảy khắp sân, la hét ỏm tỏi đến khi cô Delaney từ đằng sau tóm lấy cậu và cù đến khi cậu bật cười khanh khách. Thỉnh thoảng tôi cũng thấy cậu cùng trồng cây với mẹ.

Rồi một ngày cậu ấy không còn chơi đùa trong sân nữa. Tôi chẳng hề để ý đến chuyện đó tới khi năm học mới bắt đầu. Lẽ ra cậu ấy sẽ học cùng lớp mẫu giáo với tôi, nhưng ngày đầu tiên, ngày thứ hai, rồi ngày thứ ba vẫn không thấy cậu xuất hiện. Sau đó vài tháng, trên đường đi bộ về nhà, tôi mới nhìn thấy chiếc xe lăn. Chiếc xe để ngoài hiên, không người ngồi, nhưng chừng đó cũng đủ nói lên bao điều. Đã xảy ra chuyện gì đó. Chắc chắn có chuyện. Nhưng là chuyện gì?

Tôi đem thắc mắc hỏi mẹ, mẹ bảo cậu ấy bị ốm, phải đi xa một thời gian và giờ bị tàn tật. Tôi vẫn chưa hiểu bị tàn tật là gì mãi cho đến khi được cô giáo Garret ở trường giải đáp vào hôm sau. Vậy là tôi đã hiểu chuyện về chiếc xe lăn. Judah không thể đi lại trên chính đôi chân mình được nữa. Tôi cố gắng tưởng tượng cuộc sống mà không thể đi lại sẽ ra sao. Nhà cậu ấy không có cầu thang như nhà tôi, nhưng cậu sẽ tắm thế nào? Sẽ ra ngoài kiểu gì? Ai sẽ mặc quần giúp cậu vào buổi sáng khi chính cậu còn không thể đứng dậy tự mình làm?

Tôi mường tượng ra cảnh mẹ cậu giúp cậu. Mẹ tôi cũng trả lời thế khi tôi hỏi mẹ. Kể từ đó, tôi luôn quan sát cậu cẩn thận, không phải vì tôi nghĩ cậu là kẻ kỳ dị như những đứa trẻ khác, mà bởi vì tôi không hiểu vì sao cậu khác biệt với mọi người như thế mà nụ cười vẫn không ngừng tỏa sáng trên môi.

Tôi ăn nốt gói Gusher và vo tròn vỏ giấy trong tay. Rốt cuộc vì sao tôi lại đặt chân đến hiên nhà Judah? Trước kia chúng tôi chưa từng nói chuyện với nhau, còn hiện tại thì ngày nào tôi cũng tới đây.

“Này.” Cậu lên tiếng.

“Hả?”

“Gần đây trông cậu khác lắm.”

Tôi bật cười. “Gần đây? Trong khoảng hai tháng cậu biết tôi hả?”

“Này, thôi đi. Chúng ta đã sống ở cùng một dãy nhà suốt từ thời thơ ấu rồi. Có thể chúng ta không biết tên nhau, nhưng...”

“Khác thế nào?” Tôi hỏi. Hai bàn tay tôi đang đổ mồ hôi. Khác ở chỗ hiện giờ trông tôi giống kẻ giết người, vậy đấy. Nhưng cậu ấy nhận ra điều gì chứ? Cậu ấy thấy được tay tôi vấy máu sao?

“Như thể cậu chẳng còn để tâm đến cái quái gì nữa vậy.” Cậu đáp.

Tôi không như thế.

“Tôi nhớ ngày trước vẫn hay ngắm cậu đi bộ đến trường. Ngày nào cũng vậy. Từ lớp Một đến lớp Mười hai. Nhìn cậu tôi liên tưởng đến con chuột.”

“Gì?” Tôi quay lại, cậu giả vờ e ngại như đang sợ tôi vậy. Cười thật to, cậu nói, “Cậu đi vòng quanh như thể cái gì cũng làm cậu sợ ấy. Cậu rụt cổ sau mũ áo mưa, hé mắt nhìn ra ngoài như sợ bị ai cướp mất miếng phô mai đang cầm vậy.”

“Thế giới này có cướp miếng ăn của tôi mà, đồ ngốc.” Tôi cười to.

“Chà, giờ cậu không như thế nữa. Giờ cậu đầu gấu rồi, mang túi Groceries & Shit này, đi giày Doc này, lại còn dáng vẻ thách thức nữa.”

“Cậu ngốc thật.” Tôi nói, dù trong bụng đang giật mình thon thót vì sao cậu ấy nói đúng thế, mà chính xác thì từ bao giờ trông tôi không còn giống con chuột lấm lét nữa vậy?”

“Tôi thích hình ảnh mới của cậu, Margo Sư Tử.” Judah nói.

Còn một điều Judah không nói đến nữa là tôi đã gầy đi rất nhiều kể từ khi tách khỏi Debbie Nhỏ và nhóm của cô ấy. Con chuột béo đã giảm vài ký đấy. Tôi cũng thôi cắt tóc mỗi khi tóc dài quá cằm. Hiện tại, tóc tôi đã dài chấm vai và có màu vàng khè như cỏ cháy.

Tôi băn khoăn không biết liệu cậu ấy có nhận ra những thay đổi đó không, tức là cả thay đổi bề ngoài lẫn trong tâm hồn. Cặp môi tôi không còn lọt thỏm giữa đống mỡ trên má nữa và khi đã giảm cân thì trông chân tôi cũng dài phết. Hay có khi nào cậu ấy là một trong những con người thánh thiện hiếm hoi tồn tại trên thế giới này - những người chỉ quan tâm đến nội tâm mà không để ý đến khuyết điểm ngoại hình như hai cánh tay ngấn mỡ hay đôi gò má đầy tàn nhang. Cậu ấy chỉ là một cậu bé tàn tật. Ai quan tâm một cậu bé tàn tật tội nghiệp nghĩ gì về mình chứ? Tôi thầm nghĩ. Nhưng tôi thì có. Vì chàng trai Judah Grant thích hút cần sa là người tuyệt vời nhất trên đời tôi từng biết, mà đến chính tôi cũng không hiểu vì sao. Đêm nào tôi cũng nằm nghe nhạc của Alanis Morissette và tự dối lòng rằng mình không hề rung động trước tên ngốc hay cười ấy.

“Em nghe nhạc của tụi con gái da trắng à?” Sandy hỏi tôi. Tôi đang lẩm nhẩm hát bài Uninvited trong khi trút hết mấy túi đồ linh tinh trong kho. “Mà lại còn là nhạc của một bà da trắng già nua nữa chứ.” Chị ấy nói.

“Em là con gái da trắng mà.” Tôi đáp lại, vứt một chiếc áo xấu như ma vào một đống toàn áo cũng xấu không kém.

“Ừ, nhưng em phải cập nhật xu hướng mới đi. Nghe nhạc của Miley Cyrus hay bài gì mới ấy. Con bé ca sĩ đó đỉnh lắm!” Sandy phá lên cười như điên. Tôi cau mày nhìn chị. Tôi làm gì có đài, ô tô hay tivi đâu, trước nay tôi toàn dùng máy chạy CD cũ của mẹ và cũng chỉ nghe đĩa nhạc cũ của mẹ thôi.

“Mà sao em hát vui vẻ thế? Đang yêu rồi đúng không?”

“Thôi đi, Sandy! Chị đi lo làm việc cho em nhờ.”

“Chị đang lo cho em mà cô gái.” Chị ấy lại cười. “Gần đây em khác lắm. Chị thích đấy.”

Sau khi chị ấy đi rồi, tôi cứ nhìn chằm chằm vào bức tường trước mặt. Sao ai cũng nói vậy nhỉ? Mà không ai... KHÔNG AI đề cập đến chuyện bây giờ tôi không còn là cái bánh Honey Bun béo ú biết đi nữa.

Hai tuần tiếp theo, mỗi lần nghĩ đến thái độ thiếu đứng đắn của Lyndee Anthony, tôi lại nghĩ đến những lời Judah nói. Mỗi người có cách đương đầu với nỗi đau khác nhau.

Nhưng điệu cười sảng khoái của cô ta đã thay đổi toàn bộ suy nghĩ của tôi.

Tôi không còn nghĩ cô ta là mẹ Nevaeh nữa, vì sau tất cả, như Vola là mẹ ruột Mo Nhỏ mà cũng vẫn ra tay đánh đập thằng bé tàn nhẫn đó thôi. Thay vào đó, trong mắt tôi, Lyndee đã trở thành kẻ tình nghi. Liệu có khi nào cô ta lại dính líu đến cái chết của Nevaeh? Do bạn trai cô ta? Do cô ta sơ suất? Hay chính tay cô ta làm?

Tôi có cảm giác trong ánh mắt của cô bé Nevaeh mỗi khi nhìn tôi như chứa đựng bao nhiêu năm tháng sóng gió cuộc đời vậy. Gương mặt cô bé hết sức tươi tắn, hồn nhiên với nước da rám nắng cùng lúm đồng tiền dễ thương, nhìn chỉ muốn ôm hôn. Nhưng cặp mắt cô bé lại chứa đựng nỗi buồn miên man của một người lớn đã phải hứng chịu bao đau khổ, cay đắng. Tôi căm ghét thế giới này vì đã đẩy cô bé vào cảnh như vậy. Giá có ai đó thấy được những dấu vết của tháng năm khổ đau trong mắt tôi khi tôi bằng tuổi cô bé và yêu thương tôi. Tôi căm ghét bố Nevaeh, gã đểu giả đến tận lúc cô bé mất tích vẫn không chịu công nhận con mình, nhưng khi thấy có thể lợi dụng để kiếm danh thì giả bộ khóc thương. Tôi căm giận cuộc đời khi có quá nhiều trẻ em phải hứng chịu khổ ải và hận cả thế giới này đã chẳng làm gì để xoa dịu nỗi đau của những người cùng khổ. Còn những người đang phải mang cả gánh nặng lớn trên vai như các nhân viên xã hội và giáo viên lại sớm trở nên mệt mỏi, kiệt sức chỉ sau vài năm cống hiến ngắn ngủi khi bị buộc phải gánh lấy trách nhiệm nặng nề của cả cộng đồng. Trẻ em là đối tượng dễ bị bỏ qua. Người ta nghĩ chúng còn nhỏ nên coi nhẹ chúng.

Hồi mười tám tuổi, tôi đã tình cờ nghe được câu trẻ em rất kiên cường. Nhưng các sách đều nói rằng tính cách của một đứa trẻ chỉ được hình thành khi chúng lên bốn tuổi. Chính vì vậy, các bậc cha mẹ có khoảng thời gian bốn năm để uốn nắn và yêu thương chúng đúng cách. Tạ ơn Chúa là hồi bốn tuổi tôi vẫn còn được mẹ yêu thương, mãi sau này mẹ mới tỏ ra xa cách với tôi và kể từ đó tôi luôn thấy thiếu cảm giác an toàn. Dù tâm trí tôi có bị rung động, dù tôi có bị mẹ cự tuyệt hết lần này đến lần khác, nhưng từ trong sâu thẳm, tôi vẫn quen với sự yêu thương, vẫn đủ khao khát để kiếm tìm tình yêu. Tôi thèm muốn một mối quan hệ sâu sắc vì tôi đã từng có một mối quan hệ như thế. Nếu có bị khước từ, tôi sẽ đi tìm kiếm ở nơi khác. Chỉ là sau đó tôi sẽ bớt đặt niềm tin hơn vào người khác thôi.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.