Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

SAO MÀY CÓ THỂ CỨ THẾ RỜI BỎ nơi mày đã sống cả đời mà không biết mình sẽ đi đâu? SAO MÀY CÓ THỂ CỨ THẾ RỜI BỎ NƠI MÀY ĐÃ SỐNG CẢ ĐỜI MÀ KHÔNG BIẾT MÌNH SẼ ĐI ĐÂU?

Tôi đột ngột rẽ sang phải, vượt qua hai làn đường, tạt đầu một chiếc Subaru và một chiếc ô tô đầu kéo trước khi chiếc xe Jeep rên rỉ dừng lại đúng chỗ khúc cua trên đường cao tốc. Tôi bật đèn báo nguy của xe rồi nhảy ra ngoài. Chuyện này thật điên rồ. Tôi đang làm gì thế này? Lớp sỏi lạo xạo dưới chân khi tôi đi vòng sang phía bên kia chiếc xe và tựa vào cửa phía chỗ ngồi cạnh ghế lái, gập người lại. Tôi chỉ cần... hít... thở... mà... không... bị... ai... nhìn... thấy. Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, dù tim đang đập loạn xạ. Tôi chẳng là gì cả. Tôi không có ai ở bên. Thế gian rộng lớn là thế, vậy mà đây là tất cả những gì tôi biết. Tôi lấy tay che mắt và cảm thấy nỗi sợ đang bóp nghẹt chút dũng khí mình gắng sức nuôi dưỡng suốt mấy tuần qua. Tôi đi theo biển chỉ dẫn để tới một thành phố mình còn chưa từng đặt chân tới. Đêm nay tôi không biết mình sẽ ngủ ở đâu. Chúa ơi, tôi ngu ngốc biết chừng nào. Đeo đuổi một giấc mơ viển vông Judah đã gieo mầm. Trước khi cậu ấy bỏ tôi đi.

Điều gì khiến tôi nghĩ rằng mình có thể làm được việc này cơ chứ?

Và rồi có một giọng nói cất lên từ sâu bên trong tôi; chính là giọng nói của “hố đen sự sống” mà tôi vẫn hình dung: già nua, trầm mà vang. “Mày đã giết người. Điều gì khiến mày nghĩ rằng mình không thể?”

Tôi nói to câu đó, đằng sau tôi, động cơ xe vẫn đang gầm lên và bỗng nhiên tôi bừng tỉnh. Tỉnh táo như cái đêm tôi đập đầu Vola Fields vào cạnh bàn trang điểm vì cô ta dám đánh con trai mình. Tỉnh táo như cái hôm tôi trút can xăng lên người Lyndee Anthony - xem như phần thưởng hai đô la cho cô ta - trước khi để cho ngọn lửa thiêu rụi người mẹ độc ác này.

Đương nhiên là tôi có thể làm việc này rồi. Tôi là một kẻ điên. Tôi đã giết người. Tôi giống người bà đã từng ấn đầu mẹ tôi xuống bồn tắm bẩn thỉu và cố gắng dìm chết mẹ. Con người tôi chắc chắn có khả năng sống sót ở một thành phố lớn hơn khu Xương. Tôi đã từng một thân một mình xoay xở, tự ăn, tự mặc, tốt nghiệp trung học, đọc sách để trở nên thông minh hơn. Rồi tôi sẽ làm tốt mọi thứ thôi, bởi tôi giỏi mà. Phải không? Phải rồi.

Vừa lúc tôi sắp bình tâm lại thì một chiếc xe tuần tra đường cao tốc tấp vào ngay sau xe tôi. Khỉ thật. Tôi vuốt tóc, nghĩ ngay tới những món đồ trong xe. Không biết có thứ gì ở đây có thể khiến tôi gặp rắc rối không nhỉ? Tôi nhớ ra bộ dao trong bếp đã cầm theo trong lúc thu dọn đồ, cả chiếc bật lửa hồng chưa trả Judah nữa. Không. Tôi không thể gặp rắc rối chỉ vì mang theo mấy thứ đó được. Nhưng con gấu bông của Nevaeh đang nằm cạnh ghế lái. Bức ảnh có con gấu đã xuất hiện trên mọi bản tin của nước Mỹ. Con gấu tôi đã lấy từ túi của Lyndee Anthony trước khi thiêu sống cô ta cùng chiếc túi.

Tôi đứng thẳng người dậy.

“Xin chào”, tôi mở lời. Tôi nhận thấy một tay của viên cảnh sát đang đặt hờ trên khẩu súng khi anh ta bước lại gần. Trường cảnh sát đã dạy họ làm vậy ư? Nghe này, tôi có súng đấy! Này cô kia, tôi có thể bắn nát sọ cô!

“Thưa cô”, anh ta nói, “xe cô gặp vấn đề sao?”

“Động cơ bị quá nhiệt ấy mà”, tôi mau chóng đáp lời. Viên cảnh sát cúi xuống nhìn vào xe, mặc dù mui xe vẫn mở. “Cô đang trên đường đi đâu sao?”

“Tôi chuyển đi”, tôi nói không lưỡng lự. “Tới Seattle.” Tôi nhìn Bambi. Sao lúc trước tôi không vứt quách nó đi cho rồi?

Anh ta liếc nhanh những chiếc túi nhét đầy trong cốp xe tôi, rồi mở cửa phía bên ghế lái.

“Seattle”, anh ta nói. “Hoài bão lớn đấy. Cho tôi xem bằng lái và giấy đăng ký xe”, anh ta yêu cầu. Tôi vụng về hết mở ví lại mở hộp đựng găng tay tìm kiếm, rồi đưa cho viên cảnh sát. Trong lúc anh ta xem xét giấy tờ, mang chúng về xe để kiểm tra biển số xe của tôi, tôi quan sát anh ta thật kỹ càng. Tôi tính cất con gấu bông đi, nhưng sợ rằng nếu anh ta đã thấy nó rồi mà tôi còn làm vậy sẽ càng khiến anh ta nghi ngờ.

“Cô khởi động xe đi”, anh ta nói. “Để xem nào.”

Tôi đi ngang qua anh ta, đôi tay run run đổ mồ hôi. Không sao cả! Tôi nói. Anh ta chỉ đang cố gắng giúp đỡ thôi mà.

Tôi ngồi vào ghế lái và xoay chìa khóa. Chiếc xe gầm gừ thức giấc. Viên cảnh sát nhìn bảng điều khiển. “Bây giờ có vẻ ổn rồi đấy”, anh ta nói. “Nhưng cô nên quay xe về thị trấn mà kiểm tra.”

Tôi gật đầu, đóng cửa xe lại và nắm chặt vô lăng cho tới khi các khớp ngón tay trắng nhợt cả đi.

“Cô có con không?”

“Sao kia?”

Anh ta nhìn Bambi. Tôi không thể đoán được anh ta đang nghĩ gì bởi đôi mắt khuất sau chiếc kính mát. Một cặp kính lớn, phản chiếu mọi thứ như mắt ruồi.

“Không”, tôi nói. “Một món đồ chơi hồi bé thôi. Tôi không đành lòng bỏ nó đi, anh hiểu chứ?”

“Con gái tôi cũng có con gấu đó”, anh ta tiếp lời. “Con bé mới tám tuổi thôi. Tôi không biết là mấy con gấu này đã có từ lâu đến thế.” Bambi có đôi mắt lồi. Tôi không biết nó lại là kiểu đồ chơi dễ nhận dạng như vậy. Ai mà ngu ngốc nghĩ tới chuyện đó chứ? Tôi thở phào nhẹ nhõm khi anh ta lùi lại, để tôi lái xe đi và quay lại đường cao tốc.

“Chúc cô một ngày tốt lành”, anh ta nói với theo át tiếng động cơ. Tôi ước mình có thể nhìn thấy mắt anh ta. Tôi đưa tay chào rồi lên đường. Tim mình, tim mình, tim mình. Khi tôi nhìn vào gương chiếu hậu, anh ta vẫn đang dõi theo tôi. Trước đây cũng có những người nhìn tôi như vậy: Judah, Lyndee, ngay cả chính mẹ tôi nữa. Phải chăng người ta có thể nhìn ra điều gì đó ở tôi? Tôi cố gắng hình dung suy nghĩ của họ khi nhìn tôi như thế... Một cô gái kỳ lạ. Ở cô ta có điều gì đó... Khiến mình lạnh sống lưng. Câu cuối đó khiến tôi phải bật cười.

Giờ thì tôi đã quyết tâm rồi. Tôi phải đi thôi. Thật ngu ngốc khi nghĩ rằng mình có thể ở lại. Một thị trấn bé nhỏ như Cảng Xương sao có thế chế ngự con người trong tôi. Tôi bật đài lên để át đi những suy nghĩ quẩn quanh trong đầu và lái, lái mãi, hết tốc lực thẳng tới Seattle.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.