Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

HẮN GIAM TÔI DƯỚI TẦNG HẦM - một nhà tù lạnh lẽo và không đúng mực chút nào khi ít ra tôi đã lịch sự trói hắn trên chính chiếc giường của hắn. Chỗ này ẩm ướt và không có lấy một chút sinh khí, không có cả hộp bìa các-tông hay rác rưởi. Tôi có thể chết vì viêm phổi trước khi hắn ra tay với tôi. Hắn có vẻ rất truyền thống. Nút thắt hắn dùng để trói cổ tay và cổ chân tôi nhìn giống như được học từ Hội hướng đạo sinh cho các bé trai, mặc dù tôi băn khoăn không biết có ai đủ yêu thương Leroy để gửi hắn tham gia vào Hội ấy.

Tôi không cử động được. Hắn đã kiểm tra chắc chắn trước khi ném tôi xuống nền bê tông lạnh lẽo.

Hắn không cưỡng hiếp tôi, nhưng tôi cũng không nghĩ là hắn sẽ làm thế. Tôi không phải kiểu mẫu nạn nhân của hắn vì mái tóc vàng bạch kim và đôi mắt nhạt màu. Tôi không có con cái. Tôi chỉ là một con bé đã bóc trần hắn, và giờ hắn đã biết sẽ làm gì với tôi.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân hắn trên tầng, có thứ gì đó bị kéo lê trên sàn nhà, rồi đến một tiếng gõ búa chắc nịch. Tôi đã tra tấn hắn cho đến khi hắn phải gào rú và đầm đìa mồ hôi, nên chắc chắn hắn sẽ chuẩn bị một kế hoạch đáng nhớ cho tôi. Tôi chờ đợi, tay chân vẫn bị trói chặt. Ước gì tôi có thể cắn dây trói ở cổ chân. Ước gì tôi đừng quá kiêu ngạo. Kiêu ngạo khiến các giác quan của tôi tê liệt. Tôi không thể ngờ hắn sẽ chơi lại tôi. Tôi không nghe thấy gì vì đã chìm trong thắng lợi nho nhỏ của bản thân.

Tôi trở mình và run rẩy. Phần gáy bị hắn giáng một đòn khi nãy đang đau thấu óc. Tôi nhắm mắt để cơn đau lan ra rồi dội trở lại. Một cơn rung chấn. Tôi biết được vì tôi đã nôn và chỉ muốn ngủ. Nếu thoát khỏi được dây trói, tôi có thể chạm đến đùi - nơi tôi để vật dự phòng. Đó là vũ khí dùng cho kế hoạch dự phòng cẩn mật của tôi. Một miếng băng dán hình vuông to bằng lòng bàn tay. Loại dính rất chắc, phải rửa bằng nước và xé ra thì mới tháo được. Một chiếc băng dán cùng cỡ được dán lên trên. Nằm giữa hai lớp băng dán đó, được đặt trong một miếng gạc trắng, là một miếng dao lam nhỏ.

Sau khoảng một tiếng đồng hồ, đầu gối tôi bắt đầu đau nhức. Tôi trở mình để nằm nghiêng lại. Tôi tự nhủ rằng Leroy không phải là một tên giết người. Chỉ là một kẻ hiếp dâm thôi. Có thể hắn sẽ không giết tôi. Tôi lắc cổ tay hàng giờ liền để cố nới lỏng dây trói. Tôi sắp trở thành một trong những cô gái lặng lẽ biến mất mà không ai hay biết. Chỉ như một vết đen trên bản đồ sinh tồn. Phải nhìn thật kỹ mới có thể thấy tôi đã từng ở đây.

Tôi rơi vào trạng thái lúc tỉnh lúc mê. Cho đến khi nghe thấy cửa hầm mở ra và tiếng cót két từ cầu thang, tôi bật dậy ngay mà quên mất mình đang bị trói. Cú bật dậy đột ngột khiến cơ lưng tôi bị kéo dãn đau đớn. Tôi căng thẳng chờ đợi, rồi tôi nghe thấy cửa đóng lại và tiếng bước chân của Leroy trên sàn bếp.

“Sao ngươi không làm cái gì đi, tên khốn khiếp!” Tôi gào lên với trần hầm. Tôi đã mệt mỏi vì phải chờ đợi. Tôi muốn chuyện này kết thúc... dù cho hắn đang chuẩn bị thứ gì chăng nữa. Tôi có thể hạ gục nó, có thể chiến thắng nó. Tôi chìm vào cơn mê, ngực trái đè lên một vũng nước, cổ họng như thiêu đốt, nhận thức càng trở nên rõ ràng, chắc chắn hơn. Tôi sắp chết.

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang bị kéo lê trên sàn. Đầu vẫn đau và da như đang bị thiêu cháy. Cổ tay và cổ chân không còn bị trói nữa nên tôi có thể vùng vẫy lúc vai bị đập xuống bậc cầu thang. Hắn giật tóc tôi. Tôi tưởng tượng ra cảnh hắn tóm lấy một mảng tóc rồi tôi vùng thoát khỏi vòng vây của hắn, để lại mảng tóc trên tay hắn. Tôi chợt nhận ra cơ thể mình đã rất yếu. Yếu đến nỗi tôi không thể chống cự lại, và càng khó để không nhắm mắt mỗi khi đầu và vai đập xuống bậc thang bê tông. Đèn trong nhà bếp rất sáng. Tôi liếc nhìn cửa sổ và biết trời đã tối rồi. Tôi ngửi thấy mùi thịt được tẩy rửa để nấu nướng, cơn buồn nôn lại trào lên dữ dội, nhưng bụng tôi đã trống rỗng rồi. Lúc này, tôi như một con búp bê rách được dựng lên ở bàn ăn của hắn.

Hắn tiếp tục trói tôi khi tôi nhìn hắn bằng đôi mắt lờ đờ, tay bị buộc sau lưng và chân chỉ để lỏng. Tôi cần đi tiểu. Tôi nói với hắn như vậy.

Thấy hắn không trả lời, tôi nói, “Ta có thể tiểu ra đây đấy, nhưng ngươi sẽ phải dọn.” Có vẻ như hắn đã đổi ý. Hắn tóm gáy, xốc tôi dậy và đẩy tôi về phía nhà tắm. Tôi nhìn thấy băng quấn trên tay hắn và tự hỏi vết bỏng của hắn ra sao. Tôi muốn có chiếc bật lửa hồng của mình trong tay - một vũ khí để tự vệ. Hắn cởi trói tay và chân tôi rồi đứng khoanh tay ở cửa.

Chúa ơi, tôi nghĩ. Đáng ra mình nên giết hắn khi có cơ hội. Hắn nhìn tôi không rời mắt. Tôi giữ tay trước quần và nghiêng người ra phía trước để che tầm mắt hắn. Đưa ngón cái sờ đến miếng băng dán trên đùi, tôi cố cạy nó ra, di ngón cái cho tới khi một góc của chiếc băng dán lật lên.

“Ngươi định làm gì ta?” Tôi hỏi. Hắn nhìn tôi đầy thù hận. Ánh mắt ấy khiến ngón chân tôi co lại trong đôi ủng. Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt muốn có mẹ ở bên. Suy nghĩ ấy khiến tôi kinh ngạc. Lạ thật, trong khoảnh khắc ấy, khi đang bị bắt trói trong căn bếp của một tên hiếp dâm hàng loạt, tôi lại muốn ở bên người đàn bà đã bỏ rơi mình. Tôi khịt mũi và nhìn ra cửa sổ. Leroy trông như đang đắn đo xem có nên nói gì đó hay không.

“Sao?” Tôi nói.

Hắn di chuyển rất nhanh, trói tay tôi lại và tóm lấy cánh tay tôi. Hắn gần như nhấc cả người tôi lên khi lôi tôi về lại căn hầm. Tôi giãy giụa chống trả. Tôi không muốn quay lại nơi lạnh lẽo đó nhưng tay tôi đã bị trói chặt. Tôi chẳng thể làm gì được. Lần này tôi không ngã. Leroy không buộc chặt chân tôi nên tôi có thể xoay xở được khi hắn ném tôi xuống cầu thang. Tôi xoay cổ chân trước khi có thể tóm lấy lan can.

Mấy tiếng sau, khi tôi đang run rẩy trong cái góc ấm áp nhất có thể tìm được trong căn hầm thì Leroy mang thức ăn tới. Một cái bánh kẹp sandwich, nước và vài miếng khoai tây chiên đựng trong một chiếc đĩa nhựa dùng một lần. Tôi chờ cho đến khi gã biến mất trên cầu thang rồi mới đưa cốc nước lên môi thử. Việc hắn mang thức ăn đến là một tín hiệu tốt. Nếu đã cho tôi ăn thì hẳn hắn không có ý định giết tôi. Hắn đang suy nghĩ xem sẽ làm gì với tôi.

Tôi lè lưỡi ra nếm thử nước... không có vị đắng. Tôi đang rất khát nên tu vội cốc nước đến nỗi suýt nghẹn. Tôi ngửi cái bánh kẹp, rờ ngón tay trên lớp bánh. Không có bơ - chỉ có một miếng xúc xích bologna. Tôi ăn bánh. Đó là sai lầm đầu tiên của tôi - ăn đồ ăn của hắn. Tôi đã tin hắn. Gã Leroy gian xảo. Hắn cúi xuống và hạ gục tôi. Hắn giấu thuốc trong miếng bánh. Đáng lẽ tôi nên nhận ra điều ấy khi nếm thử vị bơ trên miếng bánh.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.