Tôi đến quán Comer để mua thuốc lá nhẹ cho mẹ. Trong lúc nhìn vào phần mỡ núng nính dưới đầu gối đang phình ra theo từng bước chân, tôi chợt nhìn thấy cậu. Cậu ấy đang ngồi đọc sách, một bàn tay đỡ lấy trán, bên cạnh là cốc nước đầy, lấm tấm hơi nước ngoài thành cốc. Cảnh tượng yên bình ấy đột nhiên như có sức hút kỳ lạ cuốn từng bước chân tôi lướt từ vỉa hè nứt nẻ đến cửa nhà cậu ấy. Cười? Hay không cười? Tôi vặn vẹo hai bàn tay sau lưng. Chẳng ai biết lý do vì sao Judah Grant lại bị liệt. Do tai nạn, do có khối u nào đó trong cơ thể hay là chứng bệnh đa xơ cứng? Chúng tôi chỉ biết rằng ngày trước cậu ấy hoàn toàn bình thường, rồi đột nhiên không đi được nữa. Khi quan sát cậu, tôi bất giác giật mình khi nhận ra một ý nghĩ vô cùng rõ ràng. Cậu ấy điều khiển xe lăn. Chiếc xe lăn không hề chở cậu ấy. Trước đây tôi chưa từng nghĩ như vậy. Như một quy tắc bất thành văn, tôi luôn cố không nhìn Judah. Nhìn chằm chằm vào một người ngồi xe lăn - kể cả dù người đó có đẹp đến đâu, cũng chẳng lấy gì làm lịch sự.
Một hàng rào bao quanh khoảng sân nhà Judah. Trước kia nó đã từng rất đẹp, vài chỗ chưa bị gỉ sét vẫn còn vương lại mấy vệt sơn màu xanh nhạt. Tôi vẫn nhớ hồi còn nhỏ, mỗi lần nhìn cái hàng rào này là tôi lại liên tưởng đến lễ Phục sinh. Tôi đẩy cánh cổng ra, tiếng kẽo kẹt vang lên ầm ĩ. Judah chậm rãi ngẩng đầu lên. Trông cậu thật gần gũi khi đặt cuốn sách sang một bên và nhìn tôi bước lên đoạn dốc cô Delaney đã xây để tiện cho cậu di chuyển xe lăn.
“Cậu đang làm gì vậy?” Tôi hỏi, mắt liếc nhìn cuốn sách cậu ấy đang đọc. Một cuốn tiểu sử.
Judah nâng điếu thuốc mảnh dẻ giữa hai ngón tay lên. Mùi thuốc khá nặng, giống như thuốc lá cỏ vậy.
“Tôi hút thử được không?” Tôi hỏi.
Trong một thoáng, cặp mắt cậu ấy như dán chặt vào tôi. “Tôi chưa từng thấy cậu hút thuốc”, cậu trả lời, tay vẫn kẹp chặt điếu thuốc. Giọng cậu trầm thấp, rõ ràng.
“Cậu đã bao giờ thấy tôi đâu”, tôi nói.
“Tôi thấy chứ.” Judah đưa điếu thuốc lên môi, hít vào một hơi rồi nhả khói ra. “Ngày nào cậu cũng đi qua đây để đến chỗ làm mà.”
Tôi nâng cằm lên, sửng sốt. “Làm sao cậu biết là tôi đi làm?”
“Chịu”, cậu đáp lại. “Có lẽ vì trông cậu khổ sở quá.”
Cậu ấy đã nói đúng.
“Thôi được”, tôi nói, “vậy là vì ngày nào cũng thấy tôi đi làm nên đột nhiên cậu lại hiểu rõ về tôi sao?”
Cậu cười nhẹ và nhún vai, chìa điếu thuốc về phía tôi như thể cậu chẳng quan tâm tôi có hút hay không.
“Cảm ơn, nhưng tôi không hút.” Tôi nói.
Judah cười phá lên. Cảm tưởng như trận cười ấy tích tụ từ lâu trong lồng ngực cậu rồi bật ra ngoài vậy. Cậu cười như chưa từng được cười nhiều như thế và chính bản thân cậu cũng biết lý do vì sao.
“Tôi thích cái túi của cậu”, cậu nói, chĩa ngón út về phía chiếc túi tôi đang đeo, khóe miệng vẫn còn vương vất một nét cười. “Tạp phẩm và Phân. Đúng là cậu bỏ mấy thứ đấy vào cái túi thật sao?”
“Đúng là cái gì?” Tôi hỏi. “Cậu muốn biết có đúng là tôi bỏ đồ tạp phẩm và cả phân của chính mình vào cái túi này không ư?”
Judah cắn môi dưới, ánh mắt dò xét tôi. Tôi nhận ra đó là thói quen của cậu ấy khi cậu nheo mắt lại và lúc lắc đầu.
Rốt cuộc cậu ấy cũng lên tiếng, “Tôi chỉ thử cậu thôi. Tôi không thích ai dùng từ ‘đúng là’ một cách tùy tiện. Giờ ta làm bạn được rồi.”
“Đúng là vậy sao?”
Cậu bỏ điếu thuốc vào một cái gạt tàn nhỏ dưới chân và chìa tay ra trước mặt tôi.
“Tôi là Judah”, cậu nói, “còn cậu là Margo.”
“Sao cậu biết tên tôi?” Sọ với kiểu bắt tay thông thường thì cậu ấy nắm tay tôi lâu hơn một chút. Nếu chẳng phải là bản thân vốn không được xinh xắn cho lắm thì tôi sẽ tưởng cậu ấy thích mình rồi.
“Đây là phố Wessex mà, và chúng ta đều chỉ là lũ ăn bám cùng chui rúc trong một xó xỉnh ở Washington thôi.” Cậu ấy thu tay về và đặt tay ra sau đầu, kiên nhẫn chờ phản ứng của tôi. Nhìn cậu ấy kìa, ngồi xe lăn mà cũng ngầu quá.
“Tôi không phải kẻ ăn bám”, tôi nói chắc nịch. “Tôi không nhận trợ cấp. Tôi có việc làm đấy.” Vừa thốt ra câu đó xong, tôi thấy hối hận ngay. Có lẽ cậu ấy không có ý nói vậy. Đừng lúc nào cũng như nhím xù lông lên thế. Tôi tự nhủ.
“Cậu không cần thấy có lỗi ở đây”, Judah nói. “Tôi đâu có buộc tội cậu móc túi nhà nước mà sống đâu. Tôi cũng có một công việc mà.”
“Tôi không thấy có lỗi. Cậu đâu biết tôi đang nghĩ gì.” Tôi “xù lông” lên đáp trả. Trời ạ.
Judah nhặt điếu thuốc lên. “Tôi biết chứ. Cậu nghĩ gì đều hiện rõ trên mặt cả rồi.” Cậu tinh nghịch giơ hai tay lên khi nói câu sau. Tôi chẳng cười nổi dù trong thâm tâm rất muốn.
Lúc đầu tôi nhăn mặt vì không hiểu ý Judah, mãi sau mới ngộ ra.
“Ồ”, tôi nói.
Tôi nhìn Judah. Cậu ấy có thể làm việc gì được nhỉ? Một công việc gì đó ở trường cậu ấy chăng?
“Tôi biết cậu đang nghĩ gì”, cậu nói. “Tôi thì làm được việc gì đúng không?”
“Ối! Đừng có đoán mò kiểu đó nữa, và... cậu hãy thôi nhìn mặt tôi mà suy ra tôi nghĩ gì nữa đi!”
Cả hai chúng tôi đều phá lên cười.
“Vậy cậu làm gì?”
Cậu ấy hít một hơi thuốc rồi nói, “Cậu đùa sao? Tôi ngồi xe lăn thì làm gì được chứ.”
“Ôi trời!” Tôi lắc đầu nhìn cậu ấy rồi ngước lên trời. Sắp mưa rồi. “Đừng đùa cợt tôi thế chứ.” Tôi phải mang thuốc lá về cho mẹ trước khi trời đổ mưa. “Tôi phải về đây”, tôi nói, quay người đi ra, cái túi Groceries & Shit lủng lẳng trên vai.
“Tạm biệt Margo. Nhớ đến thăm tôi nữa nhé!” Judah gọi với theo.
Một tiếng sau tôi mới về đến nhà, lúc này trời đã tối mịt. Có tiếng nói phát ra từ phòng mẹ. Tôi tự nhủ không biết có kịp dùng nhà tắm trước khi gã đó ra hay không. Gã đó có là ai đi chăng nữa cũng thế thôi. Việc đầu tiên tôi phải làm ngày mai là đến cửa hàng nên tôi cần phải tắm trước khi đi. Tôi ước được tắm tử tế như mọi người, nhưng nhà tắm của “hố đen sự sống” lại không được thiết kế để có thể đứng tắm. Tôi vớ lấy một cái khăn tắm trong phòng và mở vòi xả đầy nước vào chậu tắm. Đang tắm dở thì nghe có tiếng gõ cửa.
“Margo”, giọng the thé của mẹ tôi vang lên. “Mày làm gì trong đó vậy?”
Thay vì trả lời mẹ, tôi biết mình cần làm gì đó hơn. Mẹ gọi vì muốn tôi ra khỏi phòng tắm. Tôi giội nước qua loa rồi nhảy ra ngoài, cố gắng không vẩy nước ra sàn. Mẹ rất ghét sàn nhà tắm bị ướt. Tôi mất đúng hai mươi giây để cuống cuồng tròng vội quần áo vào người, nhưng tôi biết như thế vẫn là quá chậm. Thật ngớ ngẩn khi cứ chắc mẩm rằng mình đủ thời gian tắm, bây giờ thì tai họa sắp giáng xuống đầu rồi đây.
Lúc tôi mở cửa, mẹ tôi đã đứng đó. Mẹ vận chiếc áo choàng lụa đỏ, trên tay kẹp điếu thuốc đang hút dở tỏa vệt khói dài lên trần nhà màu xám xịt. Mẹ nhìn tôi chằm chằm như âm thầm hứa hẹn điều gì đó sau này. Một người đàn ông đứng sau mẹ, trông gã vui thích như đứa trẻ vừa được cho ăn no. Gã trao cho tôi cái liếc mắt dâm đãng lúc tôi lách qua trước mặt mẹ rồi cứ thế chân đất chạy về phòng. Tôi còn chưa gội đầu nữa. Sống trên đời này không thể đã xấu rồi mà tóc tai còn rũ rượi bẩn thỉu được. Không hiểu sao tôi lại nghĩ đến Judah. Cậu bạn đẹp trai ấy chính là lý do khiến tôi muốn gội đầu cho sạch sẽ.
Sáng hôm sau, khi đi bộ ra bến xe buýt, tôi không thấy Judah Grant ngồi trong sân như mọi lần. Chỉ có cô Delaney đầu đội cái mũ rơm to tướng đang đào xới trong vườn. Trông cô ấy thật giống người mẫu trên bìa mấy cuốn tạp chí làm vườn. Cô vẫy tay với tôi lúc tôi đi ngang qua. Thỉnh thoảng cô ấy lại đưa tiền cho tôi và nhờ mua mấy thứ ở cửa hàng Rag O Rama. ”Cô cần một chiếc quần đùi cỡ hai.” Có lần cô ấy bảo tôi như thế. Cả người cô Delaney chắc chỉ to ngang bắp đùi tôi. Đồ cho cô ấy, tôi chọn ở khu thiếu niên trong cửa hàng. Tôi dừng chân khi nghe cô ấy gọi: “Này Margo, Judah cần mấy chiếc áo mới. Kiểu nào hợp mốt để mặc đi làm được ấy.”
Đồ nói dối! Tôi rất muốn hỏi xem cậu ấy làm ở đâu nhưng lại phân tâm khi thấy cô Delaney lần sờ áo ngực để lấy tiền.
Cô ấy đưa tôi một tờ mười đô và một tờ hai mươi đô. Tờ nào tờ nấy đều ẩm ướt. Tôi nhón tay để giữ tiền bằng ngón cái và ngón trỏ.
“Cậu ấy mặc cỡ nào ạ?” Tôi ngớ ngẩn hỏi. Tôi thầm thắc mắc không hiểu vì sao cô Delaney không tự mình đến cửa hàng Rag O Rama chọn áo cho con trai và vì lý do quái quỷ gì mà Judah lại nói dối tôi.
“Chọn cho thằng bé mấy cái áo có cổ đẹp đẹp chút nhé”, cô ấy nói. Tôi muốn hỏi cô rằng cậu ấy làm việc ở đâu, nhưng từ trước đến nay, ngoài việc quần áo thì chúng tôi chẳng nói chuyện gì khác với nhau cả.
“Được ạ, cháu sẽ chọn lấy mấy thứ đẹp đẹp.” Tôi đáp lại.
Cậu ấy dám nói dối tôi! Vậy tôi sẽ chọn cho cậu ấy mấy cái áo xấu khủng khiếp! Mà thực ra với vẻ ngoài điển trai đó, cậu ấy cũng chẳng cần mặc đẹp hay có đôi chân khỏe làm gì. Phải để dành cho những người khác trên đời nữa chứ.
Tôi mua cho Judah bốn chiếc áo, một chiếc màu hồng có họa tiết hình cánh hoa, một chiếc màu tía in hình trái tim trắng nhỏ xíu và một chiếc khác màu trắng sọc đỏ - cậu ấy mà mặc lên chắc trông y hệt một cây kẹo gậy Giáng sinh. Dù sao thì cái ngày lễ ấy cũng chỉ toàn chuyện giả dối mà thôi. Tuy nhiên, trong thâm tâm, tôi vẫn còn chút nhân từ nên đã chọn chiếc áo thứ tư trông đẹp đẽ, tử tế hơn: một chiếc áo trơn màu xanh da trời. Lúc nhận áo từ tay tôi, cô Delaney phản ứng như thể tôi là quán quân của chương trình America’s next top model vậy.
“Mấy cái áo này quá đẹp. Cháu nên theo ngành thời trang đi.” Cô ấy cảm khái nói.
Tôi nóng lòng muốn thấy Judah mặc chiếc áo cây kẹo kia, nhưng tôi đồ rằng cậu ấy sẽ không mặc nó đâu. Thật đen đủi cho cậu ấy vì cửa hàng Rag O Rama có quy định rất nghiêm ngặt là MIỄN ĐỔI TRẢ HÀNG. Nhưng cậu ấy có thể quyên góp lại chiếc áo nếu muốn. Nhưng tôi cá là mình sẽ khiến cô Delaney mua lại nó để làm quà sinh nhật cho cậu ấy.
Lúc tôi về nhà, cửa phòng mẹ đã đóng im ỉm. Tuy nhiên, mẹ có để lại lời nhắn ngay trước cửa phòng tôi. Mua thuốc cho mẹ.
Hẳn rồi, sao lại không nhắn nhủ gì được chứ? Tôi là đứa con gái chạy việc vặt không công cho mẹ mà. Tôi vo viên tờ giấy nhắn lại rồi ném vào trước cửa phòng mẹ. Đúng lúc ấy mẹ tôi lại bước ra ngoài. Thế là cục giấy bay trúng ngực trái của mẹ rồi rơi xuống sàn. Đôi mắt mẹ đảo từ cục giấy lăn tròn dưới chân đến gương mặt lầm lì của tôi. Mẹ không phải kiểu người thích chửi rủa, lăng mạ nên chẳng bao giờ mắng mỏ gì tôi. Mẹ chỉ xoay lưng đi vào trong rồi đóng sầm cửa lại. Thông điệp đưa ra đã quá rõ ràng. Tôi chán ghét chính mẹ mình. Mẹ thậm chí còn không thèm gần gũi với tôi. Mẹ không bao giờ bước chân ra khỏi nhà nên tôi luôn bị sai đi mua đồ cho mẹ. Tôi ra khỏi nhà, cuốc bộ đến nhà chế thuốc phiện để lấy thuốc chỗ Wendy. Ít nhất mẹ cũng không bắt tôi đến nhà người xấu.
“Chào Margo!”
“Chào”, tôi đáp lời.
Judah đang di chuyển xe lăn lên xuống trên lối vào gara. Cậu ấy mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng phô bày hết từng thớ cơ rắn rỏi trên cơ thể.
“Ghê quá. Người cậu cơ bắp thế.”
“Ừ, tôi là thanh niên trẻ khỏe mà”, cậu đáp.
“Cậu đang làm gì thế?” Tôi thắc mắc. Cậu ấy hết lăn xe sang trái rồi lại sang phải với tốc độ nhanh nhất có thể.
“Ngầu đấy, tôi chẳng bao giờ tập tành gì hết.” Cứ nhìn đống mỡ lủng lẳng quanh đầu gối mình là biết rồi đấy, tôi nhủ thầm.
Tôi tiếp tục đi, nhưng Judah lại đi theo tôi ra ngoài vỉa hè. Nghe tiếng xe lăn kin kít của cậu ấy đằng sau, tôi không kìm nổi một nụ cười sung sướng.
“Không hút thuốc cũng chẳng tập thể dục. Vậy cậu làm gì?”
Tôi không biết mình làm gì nữa; thật đúng là kẻ thảm hại.
“Tôi mới nói chuyện với cậu một lần... vậy giờ cậu nghĩ chúng ta là bạn ư?”
“Cậu hung dữ quá”, Judah nói. “Tôi thấy sợ cậu thật đấy. Cứ lúc nào cậu chuẩn bị...”
Cậu ấy thật xấu tính. Đã không trả lời rồi còn làm cái vẻ mặt trâng tráo kia.
Tôi lại bước đi, cậu ấy còn chẳng buồn đuổi theo tôi nữa.
“Tôi đọc”, tôi nói, ném cho cậu ấy một cái nhìn bằng nửa con mắt để xem cậu có đang phán xét tôi không.
“Tôi cũng thế”, cậu ấy đáp lại. Tôi nhớ lại quyển sách cậu ấy cầm hôm trước. “Hầu như là sách tiểu sử.”
“Eo ôi. Cuộc sống thật ở khu Xương này là quá đủ với tôi rồi. Tôi đọc sách là để được phiêu du đến nơi nào đó tốt đẹp hơn chứ không phải khám phá cuộc đời rắc rối của ai nữa cả.” Tôi tuôn một tràng.
“Cuộc sống tốt đẹp quá thì đâu có gì đáng để nghiền ngẫm chứ”, Judah cự lại. “Tôi đọc về những cuộc đấu tranh, về nỗi đau đang lớn dần mà những người khác phải chịu đựng.”
“Tôi thích kết thúc có hậu. Đời thực thì chẳng bao giờ có hậu hết.” Tôi nói.
“Ôi trời, cậu bi quan quá vậy. Chẳng hiểu sao tôi lại làm bạn với cậu được.”
Tôi quay lại con đường nứt nẻ dẫn đến nhà chế thuốc phiện. “Thì mình có phải bạn bè đâu.” Tôi nói với lại. “Giờ đợi tôi ở ngoài, nếu nghe thấy tiếng súng thì gọi cảnh sát nhé. Họ chẳng đến đâu, nhưng cứ gọi đi.”
“Tôi có súng đây”, Judah nói, vặn vẹo hai cánh tay. “Tôi sẽ bảo vệ cậu.”
Tôi cười phá lên. Tôi không biết là mình còn có thể cười to đến vậy.
Tràng cười của tôi im bặt khi Mo mở cửa. Mùi cần sa và thịt nướng xộc thẳng vào mặt tôi. Anh ta dúi đứa con trai mới tám tháng tuổi vào tay tôi, miệng làu bàu, ”Giữ thằng bé.” Tôi ôm lấy bé Mo Nhỏ và ngồi xuống bậc cửa. Trước khi ngồi xuống, tôi phải gạt đi cả đống đầu mẩu thuốc lá. Chao ôi, thằng cu Mo Nhỏ bốc mùi như thể cả tuần rồi chưa được thay tã vậy. Thằng nhỏ ngước nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng, không cảm xúc rồi quay ra nhìn chằm chằm vào bụi cây bên trái ngôi nhà.
“Mo”, tôi gọi. “Bé Mo.” Thằng bé vẫn cứ nhìn chằm chằm vào chỗ bụi cây. Tôi bắt đầu huýt sáo. Trình độ huýt sáo của tôi cũng không đến nỗi nào. Ngoài vỉa hè, Judah vừa lăn xe vừa nhìn theo tôi. Bé Mo chợt quay lại nhìn tôi.
“Cuối cùng cũng quay lại rồi”, tôi nói. “Em không thèm để ý làm chị buồn lắm đấy.”
Tôi huýt sáo một bài hát đã nghe trên đài lúc đi làm. Thằng bé mỉm cười. Lúc Mo Lớn quay lại, anh ta cúi xuống bế thằng bé và thả mấy gói nhỏ vào lòng tôi. Tôi đứng lên và phủi quần. Mo dựa vào khung cửa, cất tiếng hỏi, “Mẹ cô ổn chứ?”
“Ổn”, tôi trả lời. “Lúc nào cũng vậy”.
“Bà ấy từng trông nom tôi hồi tôi còn bé tí.”
Tôi cố tỏ ra bình thản, nhưng thực ra trong thâm tâm kinh ngạc tột độ. Mẹ chưa từng kể chuyện đó với tôi. Mà mẹ có bao giờ cho tôi biết cái khỉ gì đâu.
Tôi để một nắm tờ hai mươi đô trên cầu thang.
“Tạm biệt Mo Nhỏ”, tôi vừa cất giọng thì cánh cửa đã đóng sầm trước mắt. Tôi bỏ mấy gói thuốc vào cái túi Groceries & Shit.
Lúc tôi ra ngoài phố, Judah nhìn cái túi của tôi rồi hỏi: “Mấy cái đó là cho cậu hả?”
“Không, mẹ tôi nghiện thuốc kích thích được kê đơn.”
Cậu ấy thở phào nhẹ nhõm.
“Kể cả nếu tôi có dùng thứ này thì đồ nghiện ngập như cậu cũng đâu có quyền gì mà phán xét.”
“Cần sa thì khác”, cậu cự lại. Cách cậu ấy phát âm từ “cần sa” nghe thật buồn cười.
“Khác gì chứ. Đều là nghiện cả. Cậu hút thuốc vì cần nó để thỏa mãn cảm xúc và cơ thể mình. Chẳng cần biết cơ thể cậu có thèm thuốc hay không, nhưng chắc chắn tâm trí cậu rất thèm thuồng.”
“Tôi thích cậu rồi đấy”, Judah nói.
Tôi ngạc nhiên cực độ khi nghe câu ấy.
Judah đi cùng tôi về. Chính xác thì cậu ấy lăn xe để đưa tôi về. Như thế chính ra lại hay, vì ai mà chẳng thể đi cùng ta về nhà. Nhưng tôi không để cậu ấy đi thẳng vào nhà. Ai cũng biết mẹ tôi thế nào rồi, song tôi vẫn không muốn họ trực tiếp chứng kiến sự thật ấy.
“Cậu nghiện thứ gì nhỉ?” Cậu ấy hỏi trước khi tôi kịp nói chúc ngủ ngon.
“Chẳng phải rõ ràng quá rồi sao?” Tôi hỏi ngược lại.
Cậu ấy gật đầu tỏ vẻ biết tuốt rồi nói, “Cậu lại tự giễu rồi.”
Tôi chuyển cái túi Groceries & Shit sang bên vai kia, trả lời, “Đồ ăn. Bánh Honey Buns chẳng hạn, nói chung chỉ cần là đồ chế biến sẵn thì tôi đều ăn hết.”
Thật vô nghĩa khi che đậy bí mật trong một thế giới mà tất cả mọi người đều phơi bày hết mọi thói hư tật xấu của mình. Tội lỗi của tôi là phàm ăn.
“Tôi béo”, tôi bảo Judah. Ngưng một lát, tôi lại bổ sung thêm, “Vì tôi toàn ăn tối bằng bánh Honey Buns.”
“Cậu đâu có béo”, cậu ấy đáp. Nhưng tôi không nấn ná ở lại để nghe tiếp mà đi thẳng vào nhà.