Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45

❊ ❊ ❊

SAU ĐÓ, BÁC SĨ ELGIN NÓI VỚI TÔI rằng trong bức thư mà cảnh sát tìm thấy trong xe ô tô của tôi, tôi đã sơ lược ra những tấn bi kịch tâm thần mình từng trải qua và cầu xin ai đó tìm thấy tôi - nếu còn kịp - đưa tôi đến nơi nào đó cứu được tôi.

“Nên bạn thấy đó”, cô ấy nói, “bạn ở đây vì bạn chấp thuận như thế. Đây là điều bạn muốn.” Tôi gật đầu, mặc dù tôi không có chút ý niệm gì về việc đã viết lá thư đó. Tôi băn khoăn liệu Leroy đã làm thế nào để cưỡng ép tôi, hay bức thư là do hắn viết. Dù thế nào thì điều đó cũng không phải là sự thật. Điều tôi muốn làm với Leroy chỉ là thứ mà hắn đáng phải nhận.

Tôi đột nhiên cảm thấy trầm uất khi bị giam trong một nhà tù mới. Nơi còn khó coi hơn cả “hố đen sự sống” dù ít phải trải qua sóng gió, hư hại hơn rất nhiều. Những bức tường trắng và mùi thuốc khử trùng luôn thường trực khắp nơi khiến tôi nhớ những vết ố nâu và rêu mốc trong căn nhà tù cũ. Tôi kể cho bác sĩ Elgin về cơn trầm cảm của mình, hy vọng cô ấy có thể giúp tôi hiểu nó.

“Một số người”, bác sĩ Elgin bắt đầu, “tin rằng vấn đề nằm ở những người như bạn và tôi.” Cô dừng lại đủ lâu để tôi kịp mường tượng sau khi lắng nghe. Tôi tưởng tượng ra hình ảnh cô ấy với cánh tay và những ngón tay không đeo nữ trang, không kẻ mắt đậm, không tô son đỏ thẫm, và bị giam cầm trong “hố đen sự sống” của riêng cô ấy. Trầm cảm là một cơn sóng đen tối và sâu lắng - nhưng rất dữ dội, được tạo nên từ một đợt sóng nhồi và ngày càng dâng cao... cao hơn. Bác sĩ Elgin có biết điều đó nghĩa là gì không?

“Ý cô là sao?” Tôi hỏi.

“Xã hội của chúng ta tin rằng nếu bạn bị trầm cảm ở thể nào đi chăng nữa, thì vốn từ khi sinh ra trong bạn đã có thứ gì đó bị trục trặc. Đặc biệt trong trường hợp bạn mắc trầm cảm mà không có lý do cá nhân cụ thể nào như việc một thành viên trong gia đình qua đời hoặc sự mất mát nào đó. Nếu chẳng có nguyên nhân cụ thể nào nhưng bạn lại vẫn mắc chứng trầm cảm, xã hội sẽ phán xét bạn.”

“Đúng vậy...” Tôi nói, tay vân vê vạt áo.

“Nhưng tôi thắc mắc về những người không bao giờ bị trầm cảm”, cô nói, vươn người về phía trước. “Không biết tâm hồn họ phải chai sạn đến đâu mới có thể vững vàng hơn chúng ta.” Từ chúng ta vang lên trong đầu tôi. “Họ có ít thực tế hơn, ít bi quan hơn, ít nếm trải mùi vị cay đắng của hiện thực hơn ta không? Vì sao những kẻ tuyệt vọng như chúng ta lại cảm nhận được? Ai là người bị ảnh hưởng từ cơn sóng thay đổi của xã hội?” Cặp mắt bác sĩ Elgin sáng lên. Tôi nhận ra cô ấy không che giấu bản thân trước tôi; cô ấy trút hết bầu tâm sự sâu kín với tôi. Tôi liền hạ bớt tâm thế cảnh giác và cởi mở hơn trước lời nói của cô ấy.

“Vấn đề không nằm ở chúng ta, Margo”, cô ấy nói. Tôi gật đầu. “Mà là những kẻ không cảm nhận được mạnh mẽ như chúng ta...”

Những lời bác sĩ nói bủa vây lấy tôi. Ban đầu chúng khiến tôi ngạt thở. Mọi thứ về xã hội này đều chỉ ra rằng những gì cô ấy nói là sai. Nhưng tôi đã chịu thua trước chúng. Nhu cầu trở nên bình thường của tôi bị gắn chặt bởi những từ ngữ ấy - hút lấy... hút lấy.

Nếu điều cô ấy nói là đúng thì phần còn lại của thế giới đã tê liệt, và những kẻ bị tâm thần như chúng tôi là những kẻ mang bản chất ưu việt hơn. Chúng tôi thấy được sự mục ruỗng của xã hội, sự lãng quên về đạo đức và lễ nghi của con người, tội ác chúng tôi đã gây ra cho nhau; và chúng tôi phản ứng với chúng quyết liệt hơn bất cứ ai. Đúng thế, tôi nghĩ. Đúng vậy, đó là sự thật.

Tôi đã thay đổi khi rời văn phòng của cô ấy. Có lẽ tôi không còn cảm thấy cô đơn như trước nữa. Tôi bắt đầu lại, không tự hỏi bản thân là ai nữa, mà chấp nhận nó.

Tối hôm đó, tôi thấy bác sĩ Elgin ở hành lang. Mái tóc đuôi ngựa buộc thấp của cô ấy tung ra và lòa xòa quanh mặt. Cô đang nói chuyện rất nghiêm túc với một cụ già da màu, ông ta quay gót và chạy về phía khu y tá. Khi tôi đến gần hơn, tôi nhận ra cô ấy đang thở dốc.

“Bác sĩ Elgin?” Tôi gọi.

Cô ấy gọi tên tôi. Tôi nhìn thấy đôi môi đỏ của cô ấy mấp máy, nhưng một tiếng hét từ căn phòng bên trái đã át đi. Khắp người tôi nổi gai ốc, mắt mở to sửng sốt. Ở nơi này vẫn luôn có tiếng la hét nhưng lần này thì khác. Có lẽ tôi đã quá quen thuộc với tiếng hét phát ra từ miệng một người bị tra tấn. Ông cụ quay lại cùng hai người nữa. Họ chạy vào phòng trong khi bác sĩ Elgin đứng dựa vào vai tôi. Tôi cố nhìn vào bên trong nhưng chỉ thấy những tấm lưng màu trắng đang cố giữ lấy một người trông hết sức khốn khổ. Khi cô ta - người phụ nữ trong phòng lần đầu cất tiếng - tôi không hiểu đó là câu gì. Cô ta đang tụng niệm gì đó, lặp đi lặp lại, từ ngữ bị dính liền vào nhau nên tôi phải tách ra để hiểu ý nghĩa của chúng.

Bậtlửahồngbậtlửahồngbậtlửahồng

Bật lửa hồng

Bật lửa hồng

Bật lửa

Hồng

Tôi đưa tay lên bịt chặt miệng lại. Lúc này, bác sĩ Elgin bị phân tán bởi người đàn bà trong phòng và nỗi đau khổ hiện rõ trên gương mặt tôi. Hiện tại, trông cô ấy như một con mèo đang lưỡng lự giữa một con chuột béo mập trong góc và một con chuột gầy gò ngay trước mặt. Rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần, cô ấy nắm lấy vai tôi và đẩy tôi đi.

“Đi ngủ thôi, Margo”, cô ấy nói. “Muộn lắm rồi.”

Chính xác. Vậy sao cô ấy còn ở đây?

Tôi ngoái đầu lại, cố nhìn vào căn phòng...

Chỉ là tình cờ thôi, tôi tự nhủ. Tôi hành hạ Leroy bao nhiêu thì hắn cũng đáp trả tôi bấy nhiêu. Hắn không có thời gian tìm nạn nhân mới. Hắn luôn cẩn thận làm theo trình tự. Hắn sẽ dành nhiều tháng để tìm kiếm con mồi - theo dõi, bám đuôi, lên kế hoạch. Tôi mới ở đây khoảng hơn một tháng. Như vậy vẫn chưa đủ lâu. Hoặc tôi đã làm gì đó khiến hắn thay đổi? Có phải hắn đã thay đổi để trừng phạt tôi? Chúng tôi quay trở lại phòng của tôi, ngay lập tức, hy vọng trong tôi đã bị chôn vùi bởi những bức tường đơn điệu và tăm tối.

“Chỉ là tình cờ thôi”, tôi nói.

Bác sĩ Elgin nhìn tôi, không gì lọt khỏi đôi mắt sắc sảo của cô ấy.

“Thật sao?” Cô thì thầm vào tai tôi.

Tôi bị bỏ lại giữa căn phòng, cánh cửa đóng lại sau lưng. Tiếng thì thầm của bác sĩ khiến tôi cứng đờ.

“Thật sao?” Tôi thì thào.

Sáng hôm sau, khi những cánh cửa mở ra, tôi nhanh chóng mặc quần áo và lao ra khỏi phòng, đi thẳng tới khu y tá. Mỗi sáng, chúng tôi sẽ tắm ở nhà tắm công cộng, rồi ăn sáng, sau đó, tôi thường dùng thời gian rảnh để nghĩ về Leroy. Kẻ đã trốn thoát!

Phòng người phụ nữ đó nằm trên đường tới nhà tắm. Dù bàng quang của tôi đang căng đầy khó chịu, nhưng tôi cần biết màu tóc của cô ta. Cửa phòng đó không mở ra như của chúng tôi. Điều đó có nghĩa là tình trạng của bệnh nhân bên trong quá trầm trọng không thể ra ngoài; họ gọi đó là “thời gian nghỉ ngơi”, nhưng thật ra như vậy có nghĩa là bạn đã lên cơn và đang phải dùng thuốc an thần quá nhiều nên không dậy được. Y tá Fenn thấy tôi đứng tần ngần ở hành lang. Ở đây, chúng tôi không được phép đứng dây dưa một chỗ mà phải di chuyển có chủ đích cả ngày. Bắt lấy! Tấn công! Tin tưởng! Hy vọng!

“Đi đi, Margo”, y tá nói. “Tới giờ đi tắm rồi.”

“Ai ở trong phòng này?” Tôi chỉ tay vào cánh cửa, cất tiếng hỏi.

Fenn nhìn tôi nghi hoặc, như thể tôi đã hỏi tên một loại nguyên liệu trong công thức bánh quy nổi tiếng của bà cô ấy.

“Tôi nghe thấy cô ta la hét”, tôi nói thẳng. “Tối qua. Tôi chỉ muốn xem cô ấy có ổn không.”

Fenn có vẻ thoải mái hơn. Cô ấy nhìn khắp một lượt hành lang rồi hạ thấp giọng. Các y tá thích tôi. Họ nghĩ tôi tốt bụng. “Là nhà văn”, cô ấy nói. “Nổi tiếng đấy.”

Tôi chớp mắt như thể điều đó có gì đó lạ lẫm với tôi. Tôi cần biết tóc cô ta màu gì, nhưng nếu hỏi như vậy thì nghe khá điên rồ.

“Cô ấy bị sao thế?” Tôi nhẹ nhàng hỏi.

Fenn mím môi và lắc đầu, như thể điều đó buồn đến nỗi không thể nói ra.

“Bị cưỡng hiếp”, cô ấy thì thầm.

Tôi đã biết che giấu cảm xúc thành thạo. Không phải lúc nào cũng thế, nhưng giết người sẽ làm bạn thay đổi. Tôi hít thở - hít vào thở ra, hít vào thở ra.

“Y tá Fenn”, tôi ngọt ngào nói. “Tóc cô ấy màu gì thế?”

Câu hỏi này không làm cô ấy ngạc nhiên. Người điên hỏi những câu điên khùng. Họ vẫn chưa biết tôi không bị điên.

Y tá Fenn vừa chuẩn bị mở miệng để quở trách hoặc trả lời tôi thì bác sĩ Elgin đã xuất hiện ở hành lang. Thật ngạc nhiên khi gặp cô ấy ở đây. Các bệnh nhân nhường lối cho cô ấy và nhìn theo đầy ngưỡng mộ. Tất cả mọi người đều thích bác sĩ Elgin, và đều muốn cô ấy xuất hiện ở đây nhiều hơn là bác sĩ Pengard thô lỗ, mập lùn. Cô gật đầu với tôi, bởi vì tôi là bệnh nhân yêu thích của cô, rồi đi vào phòng của nhà văn nổi tiếng kia. Tiếng la hét lại bắt đầu sau đó năm phút. Chân tôi không còn đi lại bình thường được nữa, mà chạy thục mạng về phía nhà tắm. Bởi có lẽ tôi chính là nguyên nhân gây ra những đau đớn của cô ta.

Tóc cô ta màu gì?

Tóc cô ta màu gì?

Tóc cô ta màu gì?

Câu hỏi ấy cứ xoay vần trong tâm trí tôi như một đoàn tàu nối đuôi nhau cứ quay tròn khiến tôi thấy chóng mặt vô cùng. Cô ta bị nhốt trong phòng và cứ gào thét như vậy đã nhiều ngày. Một ngày nọ, một người đàn ông tới thăm cô. Người này trông thật đẹp trai nhưng gương mặt đầy nghiêm nghị, không hằn chút nét cười nào. Anh ta được đưa đến phòng cô nhà văn nổi tiếng kia và tiếng la hét ngừng lại trong phút chốc.

Tôi hỏi bác sĩ Elgin về cô nhà văn đó, nhưng cô ấy chỉ mím chặt đôi môi mọng đỏ mà không nói gì. Tôi nghe lỏm được tên cô ta từ một y tá và ghi nhớ để phòng sau này cần đến. Đến ngày thứ mười thì tôi gặp được cô ta. Tóc nâu, với một lọn tóc màu xám ở thái dương. Tôi thắc mắc không biết có phải cô ta đã yêu cầu chuyên gia tư vấn phong cách của mình làm như vậy hay không. Một y tá đẩy xe lăn đưa cô ta vào phòng nghỉ và để cô ta lại trước một bức tranh sơn dầu cùng đống lọ sơn màu. Cô ta nhắm chặt mắt và đẩy chúng ra xa, miệng lẩm bẩm gì đó. Sau đó, cô ta biến mất, phòng của cô ta được dọn dẹp và để đón tiếp một bệnh nhân mới được đưa vào. Nhưng tôi biết. Leroy đã làm hại người phụ nữ ấy. Hắn đã trút cơn giận với tôi lên cô ta. Giờ tôi phải thoát khỏi đây và ngăn cản hắn trước khi hắn lặp lại chuyện đó. Một lần cho mãi mãi. Lần này tôi sẽ không khoan nhượng.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.