Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Năm 14 tuổi

Tôi không biết những người đàn ông đó đến từ đâu. Làm sao họ lái xe được đến số 49 phố Wessex và đỗ xe dưới bóng râm của “hố đen sự sống”. Tôi không hiểu sao họ biết bước qua ba bậc cầu thang nứt vỡ đến cửa trước và đứng dưới chiếc bóng đèn lúc nào cũng chập chờn kia. Hay làm cách nào họ biết xoay nắm cửa bằng đồng gỉ sét để bước vào trong. Có lẽ mẹ tôi đã quen biết những người đàn ông này từ trước - khi mẹ còn mặc váy xếp li cùng quần bó chẽn và bắt xe buýt đi làm hàng ngày.

Hồi đó mẹ tôi hay đi lễ nhà thờ, mỗi khi tiếng nhạc vang lên, mẹ lại đưa tay lên như thể đón lấy những lời chúc phúc từ Chúa và để sự ban phước ấy lan tỏa khắp đôi bàn tay. Mắt mẹ rưng rưng hạnh phúc khi nghe mục sư nói với giáo đoàn rằng Chúa sẽ không bao giờ từ bỏ chúng tôi trong những thời khắc đen tối nhất. Rồi khi thời khắc đen tối ấy đến, lúc mẹ tôi mất việc, mỗi lần đi học về tôi lại thấy mẹ đứng lẩm bẩm trong vô thức trước bồn rửa bát, nước xà phòng ngập đến khuỷu tay còn mắt nhắm chặt trong khi miệng liên tục cầu nguyện. Khi thấy tôi đứng ở cửa nhà bếp, cặp sách đeo trên vai, mẹ mỉm cười trong nước mắt và ra hiệu cho tôi lại gần, níu tay tôi rồi nói, “Linh hồn ta đang bị quấy nhiễu. Chúng ta phải cầu nguyện để đánh đuổi Satan cùng đám ma quỷ của hắn.”

Tôi nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của mẹ, nhắm tịt mắt lại như thể càng nhắm chặt thì lời nguyện cầu của tôi sẽ càng linh ứng. Tôi cầu nguyện cùng mẹ, cả “hố đen sự sống” tràn ngập những lời nói lộn xộn, gấp gáp của hai mẹ con. Tôi cứ vô thức nói ngày một to hơn mà chẳng hiểu, chẳng tin những gì mình nói. Trong thâm tâm, tôi thấy thích nghi thức Công giáo của Destiny khi người ta ăn những “bộ phận cơ thể” giống những kẻ khao khát được đức tin dẫn lối hơn là kiểu đòi hỏi ồn ào này của mẹ tôi. Lạy Chúa, hãy ban phước cho con! Ban phước cho con! Con là con của Người, vì thế Người phải ban phước lành cho con!

Thế rồi, mẹ tôi không còn tin vào Chúa nữa. Mẹ đã rời bỏ Người khi mẹ mất việc làm và khi đưa người đàn ông đầu tiên vào phòng ngủ. Tôi luôn cho rằng niềm tin của mẹ cũng mỏng tang như tờ giấy - một khi đã bị ướt thì sẽ trở nên vô dụng. Tôi từng nghe thấy mẹ nói chuyện về tôn giáo với một người đàn ông hay ghé qua - một gã có tiếng cười ầm ĩ khiến người cực kỳ ghét ồn ào như mẹ tôi luôn phải chặn họng lại. “Nếu Chúa có tồn tại, tôi cho rằng đám con chiên còn nguyền rủa ông ta nhiều hơn cả những kẻ không tin vào Chúa.”

Tôi cũng không tin vào Chúa. Tôi chưa bao giờ tin, kể cả khi nhắm chặt mắt lại và cầu nguyện cùng mẹ trong nhà bếp, để cho nước xà phòng từ tay mẹ chảy xuống khuỷu tay mình. Mẹ không hề biết tôi không tin Chúa. Lẽ ra mẹ sẽ biết nếu hỏi tôi, nhưng mẹ lại chưa từng làm thế. Tôi chỉ tin vào sự cô đơn. Đối với tôi, nỗi cô đơn còn mang hình dạng cụ thể. Tôi tin vào những sự lựa chọn khó khăn mà người ta hiếm khi chọn đúng. Tôi tin trên đời này ai cũng cần một thứ gì đó: sự đụng chạm, bạn bè, tiền bạc hay sự tha thứ. Để có được những thứ ấy, mỗi người cần phải tích lũy đủ tội lỗi cần thiết. Tôi thường nhìn các bạn học của mình và băn khoăn họ muốn gì khi lớn lên và họ sẽ từ bỏ thứ gì để có được điều mình muốn.

Mỗi đêm lại có hai người đàn ông đến. Những cuộc hẹn được sắp xếp hoàn hảo đến mức không bao giờ có chuyện trùng nhau. Tôi không biết liệu họ có quen nhau hay họ có nghĩ mình là người duy nhất bầu bạn với mẹ tôi không. Mẹ tôi thường ra cửa đón họ với giọng nói ngọt ngào cùng chiếc áo choàng lụa đỏ như máu quấn quanh người. Đó không phải con người thật của mẹ. Mẹ là người đàn bà mang gương mặt trống rỗng vô hồn, thường nhìn chằm chằm xuống sàn nhà nham nhở vết xước hàng giờ liền và ngửa cổ nuốt ừng ực mấy lọ thuốc. Mẹ thường hỏi họ có khỏe không rồi dẫn họ lên gác. Họ nói chuyện với mẹ như những người bạn cũ thân thuộc khi gọi mẹ là Wendy và cười phá lên mỗi khi mẹ nói điều gì. Tôi phân biệt họ qua những chiếc xe họ đi: một chiếc Volvo màu xanh da trời nhạt có một vết lõm ở hãm xung trước, một chiếc Corvette vàng có quả bóng disco treo lủng lẳng ở gương và vị khách thường xuyên nhất - chủ nhân của chiếc Mustang, không phải xe cũ mục nát mà là một chiếc xe độ màu đỏ cherry cùng biển số được chọn riêng có chữ LWMN. Tôi chưa từng thấy mặt người đàn ông này vì ông ta lúc nào cũng cúi gằm xuống. Một lần tôi nhìn thoáng thấy gáy khi ông ta rời khỏi phòng mẹ. Ông ta hói đầu, có đôi vai rộng thường chúi về phía trước. Khi ông ta đi qua, cả hành lang ngập tràn khói thuốc và mùi gỗ tuyết tùng. Có lần ông ta đã để lại chiếc đồng hồ trên mặt tủ của mẹ. Chiếc đồng hồ đó rất nặng và còn có hình vương miện sau mặt kính. Tôi đã lẻn vào phòng mẹ xem nó lúc mẹ còn đang ngủ. Tôi cứ băn khoăn không hiểu sao lại có người đeo một thứ nặng như gông cùm thế này vào cổ tay. Tôi nghe điều này ở đâu nhỉ? Chắc là ở nhà Destiny. Rồi hôm sau, khi tôi lại vào tìm cái đồng hồ thì nó đã biến mất.

Tôi kể lại với Destiny.

“Chắc lúc cậu đi học thì cái ông đi xe Mustang đó đã đến lấy cái đồng hồ rồi. Cậu hiểu vậy nghĩa là sao chứ?” Destiny nói, tay chống nạnh, đầu nghiêng sang một bên, trên mặt hiện rõ ý khinh thường là tôi-chẳng-biết-cái-quái-gì-cả.

Thấy tôi không trả lời, cô bạn lại tiếp tục, “Đó là đồng hồ hiệu Rolex. Chắc là hàng thật đấy. Chú tôi có một chiếc nhưng là hàng giả. Lẽ ra cậu nên lấy trộm nó và đem đi cầm cố để mua xe đạp hay gì đó. Một thứ đáng giá như thế ít nhất phải bán được một trăm đô la.”

“Tôi không cần xe đạp”, tôi trả lời. Tôi chỉ cần mẹ thôi.

Destiny đảo mắt ngạc nhiên rồi quay người về phía cái tủ.

“Tôi phải đi đây”, tôi đứng dậy và nói, lòng hoang mang, lo lắng khi kể cho Destiny về người đàn ông đó cùng chiếc đồng hồ.

“Tôi tưởng bọn mình sẽ xem phim chứ?”

Tôi lại ngồi xuống. Thực lòng tôi không thể nào từ chối việc xem phim. Nhà Destiny lúc nào cũng sẵn bỏng ngô nữa. Mẹ cô ấy thường mua vì biết chúng tôi đều thích ăn. Destiny nói bỏng ngô ở rạp chiếu phim còn ngon hơn thứ bỏng ngô tự làm bằng lò vi sóng ở nhà nhiều. “Ngón tay cậu sẽ bóng nhẫy vì bơ”, cô ấy nói thế.

Ở khu Xương không có rạp chiếu phim nào. Nếu muốn đến rạp gần nhất cách đây hai thị trấn thì phải đi xe buýt. Bố Destiny thường hay đưa cô ấy và các em trai đi xem phim ở đó. Nhà tôi còn không có tivi, nên đối với tôi, được ngồi trên chiếc ghế bành sọc đỏ trắng của Destiny để xem phim đã là tốt lắm rồi. Chúng tôi cùng xem bộ phim Người đàn bà đẹp, nhưng xem được nửa chừng thì tôi bảo Destiny là mình bị đau bụng. Nhân vật chính trong phim do Julia Roberts đóng quá giống mẹ tôi - cũng có nụ cười tỏa nắng và cũng yếu đuối như thế.

Tôi đội mưa về nhà, thầm ước là đã mang về một ít bỏng ngô. Về đến cửa, chiếc áo trắng của tôi đã ướt sũng. Tôi vừa bước vào trong vừa cởi áo mà chẳng để ý có chiếc xe đỗ bên ngoài. Khi bước vào bếp, tôi mới sững người lại. Có một người đàn ông đang đứng trên bậc cầu thang nhìn tôi. Tôi há hốc miệng kinh ngạc. Chết tiệt. Tôi vội vàng kéo áo xuống che ngực nhưng chiếc áo bị xoắn lại. Tôi nghe thấy tiếng mẹ.

“Robert...?” Mẹ tôi lên tiếng. Tôi thoáng thấy chiếc áo choàng đỏ của mẹ lúc chạy vội vào nhà bếp. Tôi vơ vội một cái áo sạch trong giỏ đồ để cạnh máy giặt. Trong lúc tôi đang loay hoay tròng áo qua đầu thì mẹ bước vào.

“Mày nghĩ cái quái gì vậy hả?”

Mẹ chưa từng nói nhiều như thế với tôi trong suốt sáu tháng qua.

“Con... con không nhìn thấy xe ở ngoài. Con bị ướt mưa...” Tôi cúi gằm xấu hổ.

“Mày làm mẹ quá mất mặt”, mẹ tôi nói rít qua kẽ răng. “Dám bước vào đây trong bộ dạng như thế.” Mẹ nói về cơ thể tôi như thể thứ gì đó đáng ghê tởm cần phải được che giấu.

Tôi im lặng. Ngực tôi phập phồng đau nhói. Tôi thấy ghét chính bản thân mình. Mẹ tôi bước ra ngoài nhanh chóng như lúc mẹ bước vào - bóng áo lụa đỏ lướt qua mang theo sự giận dữ. Lúc nước mắt bắt đầu tràn mi, tôi thoảng thấy mùi nước hoa vani của mẹ.

Tôi muốn mẹ trở lại như xưa. Tôi muốn biết lý do vì sao mẹ lại thay đổi đến vậy để có cớ đổ lỗi cho hoàn cảnh. Để tôi không còn phải tự dằn vặt bản thân nữa. Tôi lục đi lục lại trong trí nhớ, từ những ký ức sâu kín nhất để tìm ra từ lúc nào, ngày nào, tháng nào, người mẹ thân yêu của tôi đã biến mất.

Tôi nằm vật ra đệm nhìn chằm chằm lên trần nhà - những mảng trần màu nâu sậm loang lổ đã từng là màu kem đẹp đẽ - ngẫm nghĩ về những năm tháng mẹ con tôi sống trong ngôi nhà này. Hạnh phúc đã trở nên xa vời từ lúc nào. Cuộc sống có thể từ từ bị tước mất trong khi ta thậm chí còn chẳng nhận thức được.

Đầu tiên là tiếng cười của mẹ văng vẳng trong tâm trí tôi, rồi tôi thấy mẹ cười, khuôn miệng rạng rỡ. Hình ảnh cuối cùng hiện lên là đôi mắt sáng ngời của mẹ. Cặp mắt ấy không còn linh hoạt mà chỉ nhìn xoáy vào một điểm - những bức tường, mấy ngăn tủ, hay sàn nhà. Đôi mắt ấy nhìn chằm chằm vào mọi thứ, trừ tôi. Ngày trước, tôi còn cố tình tìm cách để mẹ chú ý đến mình như đổ cả bát ngũ cốc và sữa tung tóe ra sàn ngay trước mặt mẹ, làm bắn cả sữa lên chân mẹ, hoặc lấy bút dạ vẽ đầy lên chân tay đến mức da xanh lè như Xì Trum. Tôi cũng bạo gan nói dối trắng trợn trước mặt mẹ, làm hỏng đồ nữ trang của mẹ, rồi gân cổ chửi thề hay hát rống lên những bài mà mẹ ghét nhất. Tôi vừa hằn học vừa thương mẹ. Mẹ tôi đang dần trở nên tàn tạ, tôi không chắc liệu mẹ có nhận thức được điều đó không.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.