Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

Tôi vẫn nhớ những ngày đầu tiên mình chuyển tới thành phố này; khi tôi còn tưởng rằng mình rất khác với những người xung quanh. Tôi tự nhủ mình là kẻ đang đóng kịch để được chấp nhận, nhưng rồi cuộc sống đã dạy cho tôi rằng, tất cả chúng ta đều là những kẻ đóng kịch. Từng người một trong chúng ta. Ta vốn dĩ đã luôn sẵn sàng để thích nghi, để tìm kiếm một nơi đem lại cho mình cảm giác thoải mái. Dù là để hòa nhập với những tên mọt sách, những kẻ mê thể thao hay đám sát nhân máu lạnh. Dưới ánh dương rực rỡ, chẳng có thứ gì là mới mẻ cả. Kể cả những thứ chúng ta nghĩ ra hay tạo nên. Chúng ta chật vật giữa những điều yêu ghét, những người chúng ta muốn lấy lòng, thứ quần áo muốn mặc hay phương tiện muốn đi. Sở thích của ta, dù là vẽ cảnh hoàng hôn nước Ý, chơi điện tử hay đọc ngấu nghiến những cuốn tiểu thuyết khiêu dâm, tất cả đều là do một xã hội sản sinh ra chúng trao lại cho ta. Dù cho ta có cố gắng thay đổi bản thân mình tới đâu, vẫn sẽ luôn có những gã tham vọng, xăm trổ và nghiện ngập kiểm soát thế giới này. Sẽ luôn có những họa sĩ, những người lập dị, những kẻ ngu ngốc và một Mẹ Teresa độc thân, xinh đẹp mang ánh sáng tới cho đêm tối. Sẽ luôn có những kẻ sát nhân, những bà mẹ và các vận động viên. Tất cả chúng ta đều là những kẻ đóng kịch trên đời này, kiếm tìm một mảnh nhân tính thuộc về mình và chấp nhận nó. Ta đến với cõi đời này và bố mẹ bắt đầu dạy ta phải trở thành ai, đơn giản là bằng cách bộc lộ con người thật của họ. Chúng ta chứng kiến cuộc đời của họ, ngắm nhìn chiếc xe của họ, cách họ tương tác với nhau, những quy tắc họ đặt ra và từ đó, nền tảng cho cuộc sống của chính chúng ta được hình thành. Và khi bố mẹ không nhào nặn nên con người chúng ta, thì tình cảnh của ta sẽ thay họ làm việc đó. Ta đều là những kẻ ngoan ngoãn vâng lời, kiếm một công việc, sinh con rồi ăn kiêng, cố gắng tạo cho mình một thứ gì đó đặc biệt từ trái tim đầy thương tổn, tâm trí chán chường và tâm hồn vốn được cuộc đời ban tặng nguyên vẹn thì nay đã héo hon. Và tất cả những chuyện này đều đã từng xảy ra trước đó, từng nỗi thống khổ, từng niềm hân hoan này.

Giây phút bạn nhận ra tất cả chúng ta đều đang ở trong một vở kịch chính là lúc mọi điều không còn khiến bạn sợ hãi nữa: dù là sự trừng phạt, thất bại và cái chết. Ngay cả con người. Một người đóng kịch giỏi thì có gì đáng nể đâu chứ. Họ thực ra chỉ là một ai khác, có lẽ thông minh hơn, làm tốt hơn bạn mà thôi. Nhưng không xứng đáng để bạn phải e sợ chút nào.

Seattle là thành phố của tôi. Washington là bang của tôi. Nó là của tôi bởi tôi cho là vậy. Và tôi giết người, bởi tôi muốn vậy. Tôi không sợ hãi điều gì, bởi còn điều gì để sợ hãi nữa đâu.

Một hôm, tôi đang ngồi trên ghế đọc sách thì thấy Doyle đi từ phố Hai tới, theo sau là một chàng trai trẻ, gầy gò, đeo kính. Con mồi mới của Doyle. Anh ta có vẻ ngoài yếu đuối, giống như một con diều không đón nổi cơn gió. Anh ta liên tục nhìn điện thoại, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn Doyle đang nói chuyện và chỉ trỏ mọi thứ trên đường đi. Hệt như khi hắn đi cùng tôi. Hắn chỉ cho tôi mấy tiệm ăn sáng và những tiệm tạp hóa nhỏ, cả những nơi bán bánh mì và trái cây tươi với mức giá hợp lý nhất. Tất cả chỉ nhằm mang lại cho bạn cảm giác thoải mái, khiến bạn quen dần với cái ý nghĩ sống trong tòa nhà của hắn và biến mình trở thành một phần của khu phố này. Tôi giấu mặt sau cuốn tiểu thuyết dõi theo họ, tặc lưỡi nhìn Doyle.

Khi họ đã đi qua chỗ tôi ngồi, tôi bỏ lại cuốn sách, đứng lên và bám theo. “Đã bảo là tôi sẽ tìm được anh mà”, tôi thì thầm khi đứng nấp gần đó. Tôi theo sát hai người khi họ đi xuôi theo phố Hai sang phố Madison. Họ không hề nhìn về phía tôi, dù tôi mặc một chiếc áo màu cam chói lọi và quần da. Họ đi thẳng về phía tòa nhà. Tôi tò mò không biết Doyle có đưa chàng trai kia tới căn hộ anh ta đã cho tôi xem không. Không biết anh ta dùng tiền của tôi vào việc gì. Mua ma túy? Trả tiền nhà? Mua xe? Ai cần quan tâm chứ? Trộm thì vẫn cứ là trộm dù hắn có dùng tiền làm gì đi chăng nữa.

Doyle lấy thẻ mở cửa chính tòa nhà. Anh chàng kia ngoái đầu lại nhìn một lần rồi đi theo hắn ta. Tôi lao ra từ chỗ trốn và tóm lấy cánh cửa trước khi nó kịp đóng lại. Doyle sẽ không nhận ra tôi; ngoại hình của tôi đã thay đổi nhiều. Nhưng tôi vẫn ẩn mình trong góc khuất, lắng nghe tiếng họ vang lại trong tòa nhà. Họ đi thang máy. Tôi đành đi thang bộ. Vừa chậm rãi bước hai bậc một, tôi vừa nghĩ về điều mình sẽ nói với anh bạn cũ Doyle, chợt nhớ ra hồi còn ở “hố đen sự sống”, cứ mỗi lần leo cầu thang tôi đều thở khó nhọc. Doyle đưa anh chàng kia vào một căn hộ khác, cùng tầng với căn hộ hắn dẫn tôi tới. Tôi còn đứng ngoài cửa thêm một lúc, lắng nghe cuộc trao đổi của họ. Doyle muốn thu tiền tháng đầu, tháng cuối và hai nghìn đô la tiền đặt cọc. Hắn đang nương tay với anh chàng này. Một vụ lừa đảo đã được giảm nửa giá. Người mà Doyle gọi là George này có vẻ còn lưỡng lự. Anh ta muốn bàn với bạn gái mình đã. Anh ta cần hỏi vay bố mẹ tiền để đặt cọc. Doyle nói George phải mau lên, có những người khác cũng muốn thuê căn hộ này. Tôi đẩy cửa.

“Như tôi”, tôi lên tiếng.

Cả hai người họ đồng thời quay đầu lại nhìn tôi.

“Này”, tôi nói với George. “Anh gặp phải bậc thầy lừa đảo rồi. Chớ có đưa tiền cho hắn ta.”

Đầu tiên George chỉ bật cười, như thể câu tôi vừa nói chỉ là một chuyện cười thú vị. Nhưng khi không thấy tôi cười theo, hàng lông mày mỏng dính của anh ta nhíu lại trên cặp kính.

“Đi mau đi”, tôi giục. “Trừ khi anh muốn mất mười hai nghìn đô la như tôi.”

Anh ta nhìn Doyle mặt đang đỏ lựng lần cuối rồi lao ra khỏi cửa.

“Mà George”, tôi gọi với theo. “Bánh mì thì phải mua ở tiệm nằm giữa Đại lộ Union và phố Bốn. Đừng có nghe lời tên ngớ ngẩn này.”

Ngay khi nghe thấy tiếng “ting” của thang máy, tôi đóng cửa lại, nhìn Doyle và nở nụ cười đầy mong đợi.

“Ơ này! Còn nhớ tôi không?”

Mắt hắn đảo liên tục, như một con chuột bị dồn vào chân tường, vẻ ngoài của hắn thật ngu ngốc. Không thể tin là tôi từng tin hết vào mấy lời khua môi múa mép của tên này. Doyle Đần Độn. Hắn nhìn về phía cửa trong lúc tôi ngó quanh căn hộ. Chỗ này đẹp đấy. Thật sự rất đẹp. Khá hơn căn hắn dùng để dụ tôi nhiều. Khu bếp nhỏ, nhưng mặt bếp lát đá hoa cương, tủ bếp có vẻ còn mới. Tôi hít hà mùi sơn mới và mùi những tấm thảm vừa được trải.

“Chủ nhà này là ai, Doyle?”

Hắn bước về phía cửa, nét mặt không thèm để tâm. Nhưng tôi đã lôi khẩu súng dự phòng của mình ra. Tôi không thích dùng tới nó; một thứ vũ khí không lấy gì làm duyên dáng: gây tiếng động lớn, những viên đạn bạc, dễ khiến mọi người chú ý. Tôi mang theo vào những tối tan làm muộn, bỏ trong chiếc túi xách để ở phòng quản lý, rồi lấy ra giắt vào cạp quần trong nhà vệ sinh khi chuẩn bị đi bộ về nhà... chỉ để đề phòng thôi. Cẩn thận không bao giờ là thừa khi luôn có những tên điên lảng vảng khắp nơi.

Doyle nhìn thấy khối kim loại đen trong tay tôi và đứng sững lại. Sức mạnh của một khẩu súng nhỏ thật đáng kinh ngạc. Tôi đã từng thiêu sống một người, nhưng đâu có ai khóc lóc van xin khi nhìn thấy một cái bật lửa màu hồng.

“Doyle”, tôi nói. “Có gì không ổn sao? Nhìn anh hơi xanh xao đó.”

Hắn ta lắc đầu. Tôi có thể thấy mồ hôi chảy thành một đường nhỏ trên trán hắn. Tôi ghét những tên đổ mồ hôi trán. Thật bẩn thỉu.

“Rõ ràng tôi vừa mới hỏi anh một câu, Doyle. Người cầm súng ở đây là tôi, nên anh mau trả lời đi chứ.”

Hắn nuốt nước bọt trước khi nói, “Phải, là nhà của tôi.”

Tôi gật đầu hài lòng. Vậy thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

“Anh có mấy căn hộ trong tòa nhà này?”

“Ba.”

“Và ngoài những người thuê nhà thật sự, ấy là nếu có, anh vẫn thường lừa những người khác rằng anh sẽ cho họ thuê chúng ư?”

“Nhà là của bố tôi”, hắn đáp. “Nghe này quý cô, tôi chỉ cố kiếm thêm ít tiền thôi. Bố tôi cho thuê nhà và tôi chẳng được đồng nào cả. Nhưng ông ta vẫn bắt tôi làm hết việc cho mình.”

“Ồ, thôi đi! Doyle. Anh định kể cho tôi câu chuyện đó và hy vọng tôi thấy thương xót anh sao?”

Đồ ngu.

Tôi đi quanh phòng khách, nhìn ra cửa sổ. Từ đây khung cảnh thành phố thật đẹp. “Bố anh cho thuê nơi này với giá bao nhiêu?”

“Ba nghìn đô la một tháng.”

“Ôi trời. Nhưng tôi nghe anh nói với George là anh ấy có thể thuê nơi này với giá một nghìn đô la mà.”

Doyle chớp mắt nhìn tôi. Rõ ràng hắn không theo kịp trò chơi của tôi rồi.

“Tôi sẽ thuê với giá một nghìn đô la”, tôi nói. “Cho tôi số điện thoại George nữa; tôi cần anh ta thuê lại nơi ở hiện tại của tôi. Chắc tôi khỏi cần đặt cọc nhỉ, anh đã lấy của tôi mười hai nghìn đô la kia mà.”

Trong đầu tôi đang bắt đầu hình dung ra cách bài trí đồ đạc quanh phòng: chiếc đi văng tôi xin lại của hàng xóm, bàn ăn mua ở Target. Đúng lúc đó Doyle quyết định từ chối lời đề nghị của tôi bằng một giọng run run giận dữ yếu ớt.

“Cô điên rồi.”

Tôi cười khúc khích.

“Ôi trời, Doyle. Phải. Tôi điên đấy. Nhưng anh đã lấy cắp mười hai nghìn đô la của một kẻ điên. Thế thì anh là thứ gì nào? Anh mới là thằng điên thật sự. Anh hiểu ý tôi chứ? Là tôi thì tôi không thích rơi vào tình cảnh của anh lúc này đâu, Doyle ạ. Bởi vì tôi có súng, mà quan trọng hơn nữa, tôi lại là một kẻ nghiện báo thù. Trời ạ, anh phải xem cơn nghiện của tôi nặng tới mức nào cơ.”

Doyle không có vẻ gì là đang chú ý tới điều tôi nói. Hắn còn mải tìm lối thoát, cái đầu đần độn của hắn đang lục tung các ý tưởng để tìm cách đánh lừa tôi. Tôi có thể nhận ra điều đó trong đôi mắt ầng ậc nước của hắn. Tôi lại gần hắn thêm vài bước.

Bốp.

Tôi lấy báng súng đánh vào mặt hắn.

Doyle thốt lên nghẹn ngào, ôm lấy cái mũi đầm đìa máu và máu đang thấm qua kẽ ngón tay, hắn gập người lại.

“Cái. Quái. Gì. Vậy.”

“Đúng thế đấy. Anh không hề lường trước được cú đánh! Anh phải chú ý vào.”

Tôi để cho hắn bình tĩnh lại một chút trong lúc đợi bên cửa sổ. Tôi thích quang cảnh nhìn từ đây. Mang đậm nét Seattle: có nước, có sương mù, những con phà, những chiếc ô nhấp nhô. Yên bình quá. Thật tuyệt khi được sống ở đây. Khác hẳn với cuộc sống ở “hố đen sự sống”. Sâu trong lòng, tôi thật sự mãn nguyện khi biết rằng nơi này sẽ thuộc về mình.

“Vậy thế này nhé, Doyle”, tôi nói. “Hãy báo cho Doyle Bố biết rằng nơi này đã có người thuê với mức giá ông ta đưa ra. Rồi tự tìm cách mà giải quyết. Đưa bằng lái xe cho tôi.” Tôi nói, vẫy vẫy khẩu súng trước mặt hắn. Tôi chán cầm súng lắm rồi. Tôi không hợp với kiểu hành xử côn đồ này. Doyle lục trong túi quần và lôi ra một chiếc ví có in hình Người Dơi trong khi vẫn cố cầm máu bằng tay áo của mình. Tôi đảo mắt ra vẻ sốt ruột. Hắn ném ví qua, tôi bắt lấy rồi mở ví ra. Ra vậy! Tên thật của hắn là Brian. Brian Marcus Ritter. Địa chỉ số 22 đường Sycamore. Tôi đọc tất cả thành tiếng cho hắn nghe. Đúng là đồ ngu.

“Giờ thì tôi biết anh sống ở đâu rồi nhé, Doyle”, tôi nói rồi rút ra một tấm danh thiếp từ ví hắn. Tập đoàn Ritter. Bố hắn là một nhà thầu xây dựng. Tôi bỏ tấm danh thiếp vào túi sau, mắt vẫn dán chặt vào hắn.

“Tôi sẽ phải tới gặp cảnh sát và tất nhiên là cả Bố Ritter nữa, nếu anh không thể chiều theo yêu cầu của tôi”, tôi vui vẻ nói. “Chắc chắn tôi có thể tìm thêm người từng bị anh lừa để có bằng chứng cho câu chuyện của mình. Anh sẽ phải ngồi tù ít nhất bảy năm vì tội lừa đảo!”

Doyle - hay Brian - như đã bị... dồn vào chân tường. Dường như hắn cũng sắp khóc nữa, mồ hôi túa ra ào ạt trên trán như một thứ hỗn hợp bết dính. Nhưng hắn đã sa lầy. Hễ đã vào là không có đường lui. Và chính tôi là người đã đẩy hắn xuống vũng lầy này.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.