Mặc cho những cơn mưa không ngớt trút xuống, sấm sét ở Seattle vẫn hiếm như mặt trời vào mùa đông. Khi sấm vang lên làm rung chuyển khung cửa sổ căn hộ của tôi, tôi chạy đến bên cửa và nhìn ra ngoài. Judah đang ngồi đọc sách trong phòng khách sau khi tắm. Anh cười phá lên khi tôi vấp trúng cái gối và phải bò lồm cồm đến bên cửa sổ để xem bên ngoài như thế nào.
“Là sấm”, tôi nói đầy ngờ vực, chân vẫn quỳ dưới sàn.
“Đúng vậy”, anh nói. Tôi quay lại và ngồi tựa lưng vào tường. Vì phòng tắm của tôi không lắp dụng cụ mà Judah cần để nhấc người lên xuống bồn tắm nên tôi phải giúp anh ấy, nhưng sức mạnh nửa thân trên của anh làm tôi khá ngạc nhiên. Lúc này, tôi vừa suy nghĩ vừa ngồi ngắm nhìn vẻ đẹp nam tính của anh - mái tóc ướt, bờ ngực rộng. Nhưng tôi sửng sốt khi nhìn xuống đôi chân anh. Cứ như thê bộ phận không thuộc về anh lại bị đặt vào cơ thể anh một cách vội vã. Đôi chân ấy mỏng manh, gầy guộc, nhẵn thín không một sợi lông, tôi đã quay đi khi giúp anh ra khỏi bồn tắm. Tôi thấy xấu hổ về điều đó. Tôi có quyền gì được ngoảnh mặt đi khỏi cơ thể của anh khi chính tôi cũng là một con quái vật dưới lớp vỏ này?
“Làm thế nào anh lại xoay xở được tốt đến thế khi ngồi xe lăn vậy?” Tôi nhẹ nhàng hỏi. Judah đặt cuốn sách sang một bên, xếp tay lại trên đùi.
“Anh đã quyết định từ rất sớm rằng mình cần hạn chế nhận sự giúp đỡ nhiều nhất có thể từ người khác.” Anh nói. “Không phải lúc nào cũng có người khác ở bên để giúp, vì vậy anh tự học làm mọi việc.”
“Còn cô Delaney?”
“Bà ấy khá khắc nghiệt... yêu thương nhưng khắc nghiệt. Bà ấy không bao giờ giúp anh điều gì trừ phi đó là việc phải làm.”
Tôi nghĩ về cái ngày mà anh gọi tôi từ bên khung cửa sổ, tôi lẻn vào ngôi nhà trong bóng tối, nắm lấy tay anh trong khi anh đang sụt sùi khóc. Đó là lần duy nhất tôi thấy phần yếu đuối của Judah, và giờ tôi băn khoăn không biết liệu nó có còn ở đó, cảm giác lạc lõng chôn giấu bên dưới lòng dũng cảm của năng lực tiềm tàng. Như miếng bạc xỉn màu.
“Nhưng anh không hề than phiền. Nhìn anh như không bao giờ thấy nặng nề vì điều đó.”
“Anh không hề.” Anh nói. “Người khác thì có thể, khi họ phải đẩy xe lăn cho anh xuống máy bay, hay cúi gập người ở quầy thanh toán Starbucks để trả tiền thừa cho anh. Khi ai đó phải giữ cửa cho anh, hay giúp anh gập xe lăn lại và cho vào thùng xe. Đó là lúc anh trở thành gánh nặng.”
Tôi nghĩ thầm, cuộc đời sẽ như thế nào khi phải phụ thuộc vào người khác từ những điều cỏn con như vậy, và tôi ngay tức khắc hiểu ra rằng mình sẽ không bao giờ được như Judah.
“Em sẽ cực kỳ giận dữ và cay nghiệt.” Tôi tuyên bố.
Anh cười phá lên, “Em là người lạc quan nhất mà anh từng gặp đấy, Margo. Điều đó chẳng đúng chút nào.”
Tôi nhảy lên và lao đến chỗ Judah, siết chặt môi mình vào môi anh, ôm lấy khuôn mặt anh. Chỉ bởi tôi có thể làm điều đó.
Chúng tôi ở trong nhà gần như cả ngày, chỉ gọi đồ ăn Trung Quốc và xem phim như trước đây chúng tôi vẫn làm. Lần này tôi có cả một danh sách dài những bộ phim mà tôi muốn anh xem.
“Chà, một bộ phim buồn thảm”, anh nói. Tôi lấy đĩa phim ra từ máy DVD và xỏ ngón tay vào lỗ đĩa trong khi tìm kiếm chiếc hộp. Cuộc ném đá Soraya M là bộ phim sẽ khiến bạn sống trong sự sợ hãi suốt nhiều ngày.
“Sao em có thể chuyển từ một bộ phim ủy mị cho phụ nữ như Ngày cưới sang một phim như thế?”
“Nó có ý nghĩa mà”, tôi nói. “Em muốn lấp đầy tâm trí với những hình ảnh có ý nghĩa nhất định, chứ không phải là để xoa dịu sự sợ hãi.”
“Làm thế nào mà phim Ngày cưới lại làm em bớt sợ hãi được vậy?”
Tôi ngồi trên gót chân trước tivi và nhìn chằm chằm vào Judah. “Em luôn lo sợ rằng tình yêu không hề có thực. Vì thế nên em xem những bộ phim khiến em nghĩ rằng có thứ gọi là cái kết hạnh phúc và những thứ nhảm nhí tương tự.”
“Và những thứ nhảm nhí”, anh nói. “Được rồi... Được rồi... Anh hiểu. Em còn gì cho anh xem nữa nào? Để xem chúng ta lún sâu vào vũng lầy thê thảm này được bao lâu.”
Tôi cầm lên đĩa phim tiếp theo trong danh sách và vẫy vẫy nó. Ngôi nhà của cát và sương mù, tôi nói.
“Mang nó lại đây”, Judah nói. “Anh đang hừng hực cảm xúc đây.” Vừa nói anh vừa xoa xoa tay lên ngực.
Ngày hôm sau tôi chở Judah về lại khu Xương. Tôi không thể ngăn tay mình khỏi run lên khi nắm chặt vô lăng. Tôi chưa từng trở lại nơi này - từ khi tôi rời khỏi đây. Quá sợ hãi để rời đi - và quá sợ hãi để quay lại. Giờ chỉ cần nghĩ đến “hố đen sự sống”, chị Sandy, và cô Delaney là tôi đã phát ốm lên. Tôi thầm nguyền rủa bản thân đã đồng ý đi chuyến này cùng Judah, và không biết Judah có động cơ gì khi rủ tôi đi cùng. Điều an ủi duy nhất với tôi lúc này là Mo Nhỏ. Có lẽ Mo Nhỏ sẽ chơi cùng tôi một lúc. Giờ cậu bé hẳn đã phổng phao hơn nhiều và cũng biết đi rồi. Háo hức với ý nghĩ đó, ngón chân tôi miết xuống chân ga mạnh mẽ hơn. Đúng vậy, tôi sẽ làm như thế. Tôi sẽ chỉ tập trung vào bé Mo, và có lẽ tôi sẽ dành chút thời gian đến viếng mộ của Nevaeh. Tôi nghe nói thành phố đã trả một khoản tiền không nhỏ để đặt một bức tượng thiên sứ lớn bên cạnh mộ của cô bé. Đó thật là một hành động đẹp. Tôi liếc nhìn sang Judah, bỗng nhiên cảm thấy khá hơn hẳn, và nhận ra anh đang nhìn tôi chằm chằm.
“Gì vậy?” Tôi hỏi.
“Em nên tự nhìn lại mặt mình đi. Anh cứ nghĩ từ nãy đến giờ anh đang xem phim câm đấy.”
“Trời ạ, thôi đi.” Tôi nói, nhưng tôi cảm thấy sự bối rối đang lan dần lên mặt. Hành xử như một kẻ thần kinh, Margo à.
“Em đã mím môi và gồng mình trên vô lăng một phút, tiếp theo em mỉm cười với chính mình, sau đó thì bỗng nhiên em nhíu mày rồi hết đung đưa người ra trước lại ra sau như một người điên ấy.”
“Vớ vẩn”, tôi nói với anh. “Nhưng nghiêm túc mà nói thì cứ như anh vừa mới tỉnh giấc mộng sau bao lâu nay và phát hiện ra là em không bình thường ấy.”
“Có lẽ bởi anh đã đi xa quá lâu. Nhưng giờ anh trở về rồi thì chuyện sẽ khác.”
Tôi liếc nhìn Judah từ khóe mắt, băn khoăn không biết anh ấy có nghĩ rằng tôi sẽ lái xe về cái khu Xương quái quỷ này hàng tuần để thăm anh ấy hay không. Mơ đi. Tôi nhét một miếng sô-cô-la vào miệng để khỏi làm anh vỡ mộng.
“Bác sĩ trị liệu của em nói rằng anh không có thật.” Tôi nói với anh.
Anh nhăn nhở, “Anh lúc nào cũng tuyệt vời đến mức không thể tin được, Margo ạ.”
Mọi thứ vẫn giống hệt như cũ. Tôi ép mình nhìn thẳng, cố gắng không hướng ánh mắt vào tất cả những thứ cũ kỹ ấy. Tôi không thấy những chiếc cốc giấy ẩm ướt nằm trên những máng nước, hay khói từ những xe tải đồ ăn cuộn tròn trên bầu trời. Tôi chắc chắn không nhìn thấy những cô bé học sinh cấp ba mặc váy ngắn quanh quẩn bên những cậu trai sẽ làm chúng có bầu rồi bỏ chạy ngay sau đó. Judah trò chuyện rất sôi nổi bên cạnh tôi, nhưng tôi không nghe anh nói. Tôi rẽ xuống phố Wessex và lái vào đường đi nhà cô Delaney. Mất đúng năm phút để tôi kéo túi đồ của Judah đến cửa trước và giúp anh ngồi vào xe.
“Margo, vào nhà với anh đi”, anh nói. “Mẹ anh sẽ rất vui khi gặp lại em.”
Tôi lắc đầu. “Em phải quay về”, tôi nói dối. Trước khi anh kịp nói thêm, tôi đã quay trở lại chiếc Jeep và lùi xe khỏi đường vào nhà anh. Tôi không đi về “hố đen sự sống”, mặc dù tôi có cảm giác nó đang mời gọi tôi. Tôi lái xe vào đường nhà Mo. Hẳn là anh ta lúc đấy đang đứng ở bậu cửa sổ, vì ngay khi thấy xe tôi, anh ta đã chạy ngay ra ngoài, đôi mắt nhíu lại. Nhưng khi nhìn ra đó là tôi, đôi vai anh ta như thả lỏng xuống.
“Chà chà... xem ai quay trở lại này.” Anh ta nói, không hề mỉm cười. Bụng tôi nhói một cái khi đóng cửa xe lại và tiến về phía ngôi nhà.
“Chào Mo.”
“Cô muốn gì hả cô gái? Cô đã bao giờ là kẻ nghiện ngập đâu nhỉ.”
Tôi cười, “Thực ra tôi đến thăm Mo Nhỏ thôi.”
Anh ta ngạc nhiên, “À, thằng bé đang ở trong cũi. Cô cứ vào đi. Muốn trông thằng bé một lúc không? Tôi đang có việc phải giải quyết.”
“Tất nhiên rồi”, tôi nói. Anh ta thậm chí còn không quay vào nhà. Tôi đứng từ bậc thềm nhìn anh ta lái chiếc xe Lincoln đi. Mo chưa bao giờ mời tôi vào trong nhà. Tôi cho là anh ta đã quá tuyệt vọng mới để cho người hàng xóm cũ trông coi đứa con mồ côi mẹ của mình. Mo Nhỏ đang chơi đùa với đống chìa khóa bằng nhựa trên chiếc giường cũi bạc màu ở phòng khách. Mặt cậu bé lấm lem sô-cô-la, nhưng thần thái thì rất ổn. Khi thấy tôi, nó đã cười. Tôi không thể ngăn nổi niềm hạnh phúc tột cùng ấy. Tôi và cậu bé chơi với nhau cả buổi chiều, và khi Mo ngủ thiếp đi, tôi liền dạo quanh ngôi nhà và xem tủ đồ của Mo. Tôi tìm thấy những túi nhỏ đựng thuốc phiện giấu dưới chiếc giường anh ta nằm chung với mụ đàn bà Vola đĩ thõa chuyên đánh đập trẻ con. Tôi đổ hết từng túi một vào bồn cầu và bỏ bột mì vào thay thế. Khi tôi lái xe rời khỏi khu Xương, rất lâu sau khi mặt trời đã lặn, chỉ một lần duy nhất thôi, tôi chợt cảm thấy tỉnh táo. Tôi đã quên đi Leroy trong vài tiếng đồng hồ. Tâm trí tôi trở nên trong veo như bầu trời.