Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

KHI TỈNH DẬY, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng tinh. Cả hai cánh tay đều không cử động được. Tôi nâng đầu lên để nhìn xung quanh. Tay tôi đang cắm dây truyền và tiếng bíp bíp nho nhỏ phát ra từ máy móc gần đó. Miệng tôi khô khốc, cổ họng sưng phồng. Tôi đang ở trong bệnh viện. Đúng là bệnh viện. Tôi tìm nút gọi y tá nhưng không thể với tới vì cổ tay bị trói.

“Xin chào?”

Ngay khi vừa cất giọng, một cơn đau buốt kinh khủng xuyên qua đầu tôi. Tôi thả đầu xuống gối và thử lại.

“Xin chào?”

Có tiếng bước chân ngoài hành lang. Tiếng gót giày thấp nện xuống đất đều đều và buồn tẻ. Có y tá đang đến. Tôi hạ đầu nằm lại xuống gối và hướng mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà. Leroy. Căn hầm của hắn. Là cái bánh hay là cốc nước có thuốc? Sai lầm ngu ngốc của tôi. Cánh cửa mở ra, một y tá trẻ bước vào. Trông có vẻ khá rụt rè. Là người mới.

“Tôi đang ở đâu vậy?” Giọng tôi khản đặc. Cô y tá nhìn lại sau lưng rồi đóng cửa lại, bước đến nhìn tờ bệnh án của tôi.

“Bệnh viện Đại học Evergreen.” Cô ấy trả lời bằng giọng miễn cưỡng.

“Làm thế nào mà tôi đến được đây?”

Cô ấy không nhìn tôi. “Cô nên nói chuyện với bác sĩ. Ông ta đến ngay bây giờ đây.” Cô ta vừa đi lại quanh phòng vừa nói ậm ừ lí nhí, tôi ước rằng tay mình được tự do để có thể trấn áp cô ta.

“Ít nhất cô cũng phải nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra với tôi! Tại sao tôi lại ở đây?”

Cô ta đi đến cửa sổ và đóng rèm lại. Căn phòng đột nhiên chỉ còn chút ánh sáng lờ mờ.

“Cô dùng thuốc quá liều”, cô ta nói. “Rồi cứa cổ tay.”

“Ở đâu?” Tôi hỏi.

Cô ta ngừng lại. “Ở bãi đỗ xe bệnh viện.” Tôi cảm thấy lòng mình chợt dâng lên một tia ngưỡng mộ. Leroy đúng là thông minh hơn những gì tôi đã nghĩ về hắn.

“Tại sao cô lại trói tay tôi?”

“Bác sĩ sẽ đến đây ngay thôi”, cô ta nói.

Và rồi trước khi tôi kịp hỏi thêm câu nào nữa, cô ta đã bước nhanh ra khỏi phòng. Tôi lại thả đầu xuống gối và cắn môi. Hắn đã làm gì? Hắn đã làm gì?

Bác sĩ không đến ngay lúc đó. Họ cho tôi ăn trưa, thả tay tôi ra đủ lâu để tôi rảnh tay mà múc nước xúp màu nâu đổ vào miệng. Tôi hỏi y tá mới đó rằng có thể bỏ ra không nhưng cô ấy lắc đầu tỏ vẻ thông cảm. Chẳng ai trả lời các câu hỏi của tôi. Tên của bác sĩ là Fellows; ông ta đến gặp tôi sau đó khoảng vài tiếng đồng hồ và bước vào phòng hết sức thận trọng như đang đi lạc. Ông ta tầm tuổi trung niên, hói và có hàm răng vàng lởm chởm làm tôi nhớ đến kẹo cao su Chiclets.

“Xin chào, Margo”, ông ta nhìn tôi, mở lời. Tôi bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi. Tôi không thể di chuyển, họ giữ tôi ở đây mà không có sự đồng ý của tôi và không nói cho tôi biết bất cứ điều gì. Đã xảy ra chuyện gì đó tệ hại. Tôi giật dây trói. Lúc này chắc trông tôi giống kẻ điên lắm nên ông ta mới lùi lại mấy bước xa khỏi chiếc giường.

“Cháu có biết chuyện gì đã xảy ra với mình không?” Tôi lắc đầu.

“Một cụ già tìm thấy cháu trong bãi đỗ xe khi đến thay ca. Cháu nằm đằng sau xe của mình - một chiếc Jeep đúng không?” Ông ta nhìn tôi hỏi và tôi gật đầu. Làm thế nào mà Leroy tìm được xe của tôi? Làm thế nào hắn biết được nơi tôi cất giấu nó?

Tôi nhắm mắt lại để cơn giận dữ không phản bội chính mình.

“Còn nữa”, ông ta nói. “Có một tờ giấy...”

Mắt tôi bừng mở. Tôi muốn nói nhưng lại không thể.

“Cháu có nhớ đã viết là muốn tự sát không Margo?” Tôi lắc đầu. Bác sĩ Fellows mím môi, như thể ông ta không tin tôi.

“Hãy kể cụ thể hơn về chuyện này với bác sĩ ở Westwick.”

“Westwick”, tôi nói. “Là cái gì?”

“Ngủ đi.” Ông ta nói, vỗ vỗ vào chân tôi. “Chúng ta sẽ nói chuyện sau.”

Một y tá bước vào và cho thứ gì đó vào dây truyền. Đầu tôi bỗng quay cuồng. Tôi thiếp đi.

Khi tỉnh dậy, Judah đang ngồi trên xe lăn cạnh giường tôi. Tôi cố ngồi dậy.

“Judah?” Tôi nói. “Sao cậu lại ở đây?”

Sau đó tôi liền để ý thấy có hai người đang đứng ở góc phòng. Một người là phụ nữ - thân hình mập mạp với gương mặt hồng hào, trên tay cầm một tập tài liệu và đang nhìn tôi chằm chằm như thể sẵn sàng phản ứng nếu tôi có nhảy lên và tấn công bà ta. Người đàn ông đứng bên cạnh bà ta là người da màu, mặc bộ đồ bác sĩ màu xanh đơn giản. Trong lúc quan sát ông ta, tôi để ý thấy ông ta liếc nhìn đồng hồ hai lần.

Judah ngoái đầu nhìn họ và hạ thấp giọng. “Margo, họ ở đây để đưa cậu đến một nơi an toàn.”

“Một nơi an toàn?” Tôi lặp lại. Có điều gì đó không ổn trong khoảnh khắc này. Có thứ gì đó bí ẩn giữa những cái liếc nhìn và đổi trọng tâm từ chân này sang chân kia. Tôi cảm thấy như thể tất cả đều đang chênh vênh giữa khoảnh khắc mong manh và chỉ chút nữa thôi là sẽ rơi xuống.

“Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao cậu lại ở đây? Tại sao họ lại ở đây?”

“Cậu đã định tự sát”, Judah nói. “Cảnh sát tìm thấy số điện thoại của tôi trong điện thoại cậu sau khi thấy cậu ngất đi ở sau xe trong trạng thái toàn thân vấy máu.” Điện thoại của tôi? Leroy cũng tìm thấy nó ư? Tôi để nó lại ở thùng sau của chiếc Jeep và đậu xe ở gara của căn nhà bỏ hoang.

Tôi lắc đầu. Tôi chưa bao giờ dùng thuốc. Đó không phải là sở thích của tôi.

“Cậu lấy dao rạch chữ Icarus trên tay rồi nuốt hết một lọ thuốc an thần. Các bác sĩ đã phải rửa ruột khi đưa cậu vào đây đấy.”

Tôi lắc đầu, nhìn lớp băng trên tay mình, nhưng cậu ấy vẫn tiếp tục nói. Icarus? Leroy. Đột nhiên tôi thấy ngực mình thắt lại.

“Trong cơ thể cậu cũng có các loại chất gây nghiện khác nữa..

Thuốc an thần? Chất gây nghiện? Toàn những thứ tôi sẽ không bao giờ dính phải. Tôi không muốn chết, tôi muốn sống có mục đích. Tôi nói với cậu ấy điều đó khi đang ngồi giữa đống chăn gối sờn trắng của bệnh viện và hai người lạ mặt kia vẫn đang chăm chú nhìn. Leroy đã làm điều này. Để làm gì? Trừng phạt? Cảnh cáo? Vì sao hắn không giết tôi như tôi đã định làm thế với hắn?

Tôi hạ giọng. “Tự sát? Tôi không bao giờ làm điều ngốc nghếch đó, Judah. Cậu biết mà.”

“Tôi không biết nữa, Margo. Cậu không còn như trước nữa...” Cậu ấy không nhìn vào mắt tôi. Tôi cảm thấy có thứ gì đó đang cuộn lại rồi bùng cháy trong mình. Tức giận? Phẫn nộ?

Cậu ấy lùi lại và hai người đứng ở góc bước lên.

“Cô Moon, tên tôi là Charlotte Kimperling, John và tôi sẽ đưa cô đến Bệnh viện Westwick.”

“Westwick? Có phải là...?”

“Cô Moon, cô là mối nguy hại cho chính bản thân mình. Ở Westwick, cô sẽ được giúp đỡ. Đó là một trong những nơi tốt nhất về...”

“Tôi không bị điên!” Nhưng, cho dù lời tôi nói đang vang vọng khắp căn phòng, tôi biết tôi hoàn toàn giống một mụ đàn bà bị buộc phải phủ nhận chính mình. Tôi đã xem bao nhiêu bộ phim có cảnh một người đàn bà đang chới với trên bờ vực tỉnh táo và không ngừng thét lên TÔI KHÔNG BỊ ĐIÊN với một đám người đang nhìn mụ trong sợ hãi?

Tôi không thể tin được. Judah đã thỏa hiệp cùng với những người kia để giam tôi lại. Tôi nhìn từng khuôn mặt, tất cả đều trông dữ tợn và quả quyết. Giờ đây tôi đã không còn được lựa chọn. Họ sẽ bắt tôi, và cơ hội tốt nhất tôi có được là phải thật nhanh... một cách thích hợp. Tôi có thể chống trả, hoặc có thể chứng minh rằng mình vẫn tỉnh táo. Với lý do đó, tôi mím môi lại và nhìn chăm chú vào bức tường bên phải với sự tập trung của một người đàn bà đang cố chứng minh một điều gì đó. Họ đẩy xe lăn đưa tôi đến xe cứu thương, khi ngoái đầu lại, tôi thấy Judah trên chiếc xe lăn của cậu ấy. Hình như cậu ấy đang khóc, nhưng lần này tôi không bận tâm nữa.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.