Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Judah đã biết được điều gì đó. Tôi nhận thấy vậy vào một ngày nọ khi đang treo quần áo lên mắc và bày biện khắp xung quanh cửa hàng. Mùi vải mốc meo xộc vào hai lỗ mũi làm tôi muốn phát bệnh. Từ buổi chiều hôm hai đứa đi siêu thị cùng bé Mo, cậu ấy cư xử với tôi rất lạ. Ban đầu tôi tự nhủ chỉ là do mình tưởng tượng ra thôi, từ ánh mắt dò xét, sự im lặng đến những câu hỏi kỳ quặc của cậu. Nhưng rồi càng ngày những điều bất thường ấy lại xuất hiện càng nhiều hơn. Judah đã nghi ngờ tôi. Cậu ấy dành thời gian ở bên bố mình nhiều hơn. Tôi không thích vẻ mặt của cậu, hoặc có thể là do tôi ghen tị khi thấy bố cậu đến đón cậu, kiên nhẫn bế cậu ngồi vào ghế hành khách trước khi để chiếc xe lăn của cậu thật cẩn thận ra phía sau. Tôi thắc mắc không biết ông ta và cô Delaney đã gặp nhau thế nào, trong khi quan sát ông ngồi vào ghế lái, gió thổi hất tung mái tóc nâu nhạt của ông. Bố Judah không phải kiểu người vừa hút cần vừa chém gió huyên thuyên ở hiên nhà người khác. Có thể dễ dàng thấy ông ta là người đàn ông nghiêm túc vì ông rất hiếm khi cười và cả cách ông ta giữ gìn chiếc xe của mình sạch sẽ ra sao nữa. Thậm chí nhìn cách ông ta nâng niu chiếc xe lăn của Judah là cũng đủ biết về lối sống của ông. Judah rất giống bố. Thật lạ khi nhận ra chàng trai tôi cảm thấy gắn bó với mình nhất lại không thực sự thuộc về nơi này. Điều duy nhất gắn kết cậu ấy với chốn này chính là cô Delaney, có lẽ cũng chính là lý do duy nhất khiến cậu ở lại. Tôi dõi mắt theo chiếc xe tải đưa chàng trai của tôi ra khỏi khu Wessex cho đến khi mất hút.

Tôi chờ Judah trở về, cứ thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa sổ tìm bóng xe của bố cậu ấy. Nhưng ba ngày sau cậu mới về, mà lúc này nhìn cậu khác lắm. Khi tôi gặp lại Judah, cậu ấy tỏ ra rất xa cách. Cậu giao tiếp bằng mắt với người lạ còn nhiều hơn với tôi. Cậu lột vỏ cam nhưng lại không ăn. Cậu rút một điếu thuốc ra nhưng lại không châm lửa hút. Dù cậu mỉm cười với bé Mo nhưng đôi mắt cậu lại chẳng lấp lánh nét vui. Judah yêu quý của tôi đã biến đâu mất rồi?

Ban đầu, tôi còn nghĩ hay do mình đã thay đổi nhiều quá. Gần đây tôi đã sụt gần hai, ba cân. Hiện giờ, xét cả về ngoại hình lẫn tâm hồn, tôi không còn giống cô gái ngày cậu ấy mới gặp nữa. Có lẽ khả năng tạo ra sự thay đổi của tôi đã khiến cậu khó chịu. Trong khi cậu phải gắn chặt đời mình với chiếc xe lăn thì tôi được tự do đi lại và giảm cân. Nhưng Judah sẽ không nghĩ như thế. Cậu ấy không bao giờ buồn bực trước sự may mắn của người khác. Cậu không bao giờ ước ao có được điều mình không thể có. Chính điều đó là ấn tượng ban đầu khiến tôi bị cậu hấp dẫn. Vậy nên tôi đã bỏ qua suy nghĩ này. Bắt đầu từ khi nào? Từ khi nào cậu ấy lại tỏ ra xa cách tôi? Tôi thầm nghĩ.

Là sau khi tôi giết Vola? Hay Lyndee? Tôi vẫn nhớ ánh mắt cậu ấy nhìn mình sau khi tôi quay trở về trong tình trạng người đầy mùi khói và ngón tay thì dính đầy đất bẩn.

Vào cái đêm khủng khiếp ấy, trên người tôi chắc hẳn là sặc mùi chết chóc và khói ngột ngạt. Tôi đã vội vã quay về “hố đen sự sống”. Ngồi lặng bên bàn bếp, tôi cứ nhìn chằm chằm vào mấy vệt sứt sẹo trên mặt gỗ cho tới khi rốt cuộc cũng cất mình dậy trèo lên gác để về phòng ngủ. Rồi ngày hôm sau trôi qua như một cơn mơ. Đôi khi tôi còn không nhớ nổi nó đã diễn ra thế nào.

Một tuần sau, Judah nói với tôi là cậu sẽ chuyển tới California. Đột nhiên tôi cảm tưởng như toàn bộ máu trên thân thể đang dồn hết lên mặt.

“Hả? Vì sao?”

“Bố tôi sẽ đi.” Cậu đưa tôi bát bắp rang bơ rồi đẩy xe vào phòng khách. “Bố nói tôi có thể sống cùng bố trong khi đi học.”

Tôi chợt trượt chân khỏi tấm thảm ở cửa trước, bắp rang đổ tung tóe khắp nơi.

“Ối, cậu có sao không?” Judah cúi xuống cầm tay tôi. Tôi vùng ra, mặt đỏ bừng như gấc chín. “Cậu có thể sống với mẹ mà vẫn học đại học được mà.” Tôi cố gắng nói bình thường nhất có thể trong khi lúi húi nhặt lại đống bắp rang trên sàn, nhưng nếu tinh ý vẫn sẽ nhận ra được giọng tôi hơi run. Ý nghĩ phải sống ở khu Xương mà không có Judah thật kinh khủng. Thỉnh thoảng tôi còn tự hỏi không hiểu mình đã tồn tại thế nào suốt mười tám năm qua mà không có cậu ấy.

“Bác sĩ của tôi nói đến đó sẽ tốt cho tôi hơn. Tôi sẽ ở Los Angeles.” Judah nói. “Cuộc sống sẽ dễ dàng hơn, thậm chí còn không phải lo bị ướt nhẹp khi di chuyển từ nơi này đến nơi khác.”

“Chỉ là chút mưa thôi mà.” Tôi yếu ớt chống chế. Ngay khi tôi vừa đưa một miếng bắp rang lên miệng thì Judah ngay lập tức gạt khỏi tay tôi.

“Đừng.” Cậu nói. “Ta có thể làm túi bỏng khác.” Nhìn Judah quay vào bếp, thực sự tôi rất muốn khóc, van xin cậu ấy ở lại. Tôi cứ thế nhặt đống bắp rang trên sàn và ăn. Khi cậu quay lại, tôi liền mặc áo khoác vào chuẩn bị đi.

“Cậu làm gì vậy, Margo?”

“Tôi về nhà.” Tôi đã đi ra đến cửa rồi, nhưng bất chợt Judah lại ném một viên bắp rang chưa nổ trúng đầu tôi. Viên bỏng bật trúng trán, tôi nhìn cậu trừng trừng.

“Chúng ta đã lên kế hoạch!” Tôi hét lên, rồi ngay lập tức bụm miệng lại. Mong là cô Delaney không nghe thấy tiếng hét thất thanh của tôi phát ra từ phòng ngủ của cô.

“Để đi khỏi khu Xương.” Judah tiếp lời.

“Cùng nhau.” Tôi nhấn mạnh. “Mình tôi không thực hiện được.”

Judah nhìn chằm chằm vào màn hình tivi đen sì trống trơn, tay lơ đễnh bốc từng miếng bắp rang thảy vào miệng. Tôi rất muốn thú nhận rằng mình đã ăn đống bắp rang vương vãi trên sàn nhưng đành im lặng vì cậu ấy sẽ bực mình nếu tôi nói ra.

“Cậu có hai chân lành lặn.” Rốt cuộc cậu cũng lên tiếng. “Tôi phải đi tìm người có thể cho tôi một đôi chân để làm được những điều tôi muốn. Ít nhất hiện tại là thế... cho đến khi tôi học xong.”

“Tôi sẽ làm đôi chân của cậu.”

“Cậu còn phải tự lo cho bản thân, Margo. Nghe này, tôi không muốn trở thành gánh nặng cuộc đời của ai cả. Tôi muốn tự mình làm được mọi thứ. Bố tôi có tiền. Bố nói nếu tôi đến California cùng bố, bố sẽ chi trả học phí cho tôi. Bố cũng muốn mua cho tôi một chiếc xe chuyên dụng để tôi có thể tự lái. Là ô tô dành cho người bị khuyết tật ở chân.”

Trong khi tôi chưa kịp nói gì thêm, Judah hướng mắt về phía cửa phòng ngủ của cô Delaney và hạ giọng xuống. “Bố đã ngừng chi tiền trợ cấp từ khi tôi mười tám tuổi. Từ đó tôi nghiễm nhiên trở thành một thứ vật nuôi đắt đỏ. Tôi không muốn trở thành gánh nặng cho mẹ. Vì thế tôi phải có khả năng tự mình làm việc, tự lo cho bản thân.”

Tôi nhìn xuống chân, trong lòng đột nhiên trào dâng cảm giác căm ghét cực độ đối với chính đôi chân mình. Tôi căm ghét vì chúng tạo ra khoảng cách giữa tôi và Judah.

“Ở lại đi.” Cậu nói, ngay khi tôi vừa quay lưng bước về phía cửa.

“Vì sao? Cậu sắp đi rồi. Vì sao tôi lại phải phí thời gian của mình chứ?”

“Cậu cho rằng ở bên tôi thật phí thời gian ư?”

Tôi không biết trả lời cậu thế nào để không tỏ ra quá thống thiết.

“Cậu cũng có thể đi, bất cứ lúc nào cậu muốn. Tôi quen người trong thành phố có thể giới thiệu việc cho cậu.”

“Rồi tôi sẽ ở đâu? Tôi biết đi đâu và làm gì đây?”

“Cậu sẽ học hỏi được thôi.” Judah thận trọng nói. “Chẳng việc gì mà cậu phải chịu kẹt ở cái chốn này cả.”

Tôi không muốn học hỏi điều gì mà không có cậu ấy ở bên. Cậu đã đánh cắp giấc mơ của tôi. Tôi thấy mình chẳng khác gì một con ngốc khi còn ôm ấp ảo mộng như thế. Một người như Judah chắc chắn sẽ không bao giờ nắm tay một kẻ như tôi để cùng nhau chạy tới nơi chân trời góc bể được. Chắc chắn cậu ấy sẽ không muốn chia sẻ cuộc sống cùng một đứa con gái xấu xí, bất tài xuất thân từ khu Xương tàn tạ. Những lời chót lưỡi đầu môi chúng tôi đã chia sẻ với nhau chỉ là để tự cổ vũ tinh thần mà thôi. Bây giờ, người con trai ấy sắp đi xa và bỏ lại tôi cùng biết bao ý tưởng, dự định không bao giờ thành hiện thực.

“Khi nào cậu đi?” Tôi hỏi.

Judah lặng lẽ quay đi. “Ngày mai.”

“Ngày mai?” Tôi nhắc lại. “Vậy ra đó là lý do vì sao dạo này cậu cư xử lạ thế?”

Tôi đã tự tay cắt đứt sợi dây gắn kết hai chúng tôi. Tất cả chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt. Chính tay tôi đã cắt đứt sợi dây mỏng manh ấy làm đôi và quên luôn nó. Judah gọi với theo tôi từ phía sau khi tôi rời khỏi nhà cậu ấy, nhưng tôi vẫn phăm phăm bước đi. Suốt mười tám năm, tôi đã tự sinh tồn mà không có Judah Grant. Tôi không cần cậu ấy. Tôi muốn bản thân trở nên bất hoại để không một thứ quyền năng nào trên đời có thể làm tan vỡ trái tim mình.

Khi tôi bước vào cửa, căn nhà “hố đen sự sống” vẫn tĩnh lặng như tờ. Tôi ngồi bên bàn bếp, trước mặt là một ly sữa, mắt dán chặt vào chỗ bếp ga còn tâm trí thì miên man với viễn cảnh được rời khỏi cái khư Xương quỷ tha ma bắt này. Nếu cậu ấy đi được thì tôi cũng thế. Ly sữa của tôi dần hết lạnh, lớp hơi nước ngưng tụ ở thành cốc đã biến mất từ lâu. Tôi giữ chặt lấy cốc sữa trong tay, não bộ điểm lại từng phương án khả thi. Dù là ở lại, ra đi hay tiếp tục sống, kế hoạch nào nghe cũng có vẻ thiếu thốn khi vắng Judah. Không thể được. Tôi sẽ không để mình trở thành một kẻ hèn nhát. Mục đích tôi tồn tại trên đời không phải là để bị khu Xương này đồng hóa. Để cốc sữa còn chưa đụng đến sang một bên, tôi đứng lên, chiếc ghế va chạm với sàn gỗ tạo nên âm thanh chói tai. Ngôi nhà lại đang cựa mình xung quanh tôi. Lớp sàn gỗ tầng trên kẽo kẹt trên đầu tôi như thể đang oằn mình chịu sức nặng của những bàn chân vô hình. Tủ lạnh bắt đầu kêu rền, chiếc bóng đèn tròn ngoài hiên cũng bắt đầu lập lòe sáng trong ráng chiều chạng vạng. Căn nhà tỉnh giấc rồi. Tôi thầm nghĩ.

Trong tâm trí tôi chợt hiện lên hình ảnh bóng ma của mẹ tôi lướt qua nhà bếp, ngự ngay trên vai tôi và cố đẩy tôi ngồi lại vào ghế. Ở lại khu Xương, ở lại khu Xương, ở lại khu Xương.

Tôi cảm tưởng hai lá phổi đang bị ép chặt lại không thở nổi, giống như bóng ma của tất cả những ai từng xuất hiện trong ngôi nhà này đang vây lấy tôi, đem nỗi sợ của chính họ bao trùm lấy tôi. Tôi đi giật lùi lại phía cửa trước, ném một cái nhìn hằn học vào khoảng không bao quanh mình, bàn tay luồn ra sau lưng nắm chặt lấy núm cửa. Tôi cảm nhận rõ được những đường rãnh, vết gỉ sét và cả sợi dây gắn kết của núm cửa với ngôi nhà quỷ quái này. Tôi cố xoay, nhưng cái núm lại bị kẹt, xoay sang phải không được mà sang trái cũng không xong. Vậy là tôi giật nó thật mạnh. Những bóng ma đang ùa vào nhà. Nếu chúng tóm được tôi, tôi sẽ không thể nào thoát được. Lòng tôi đang gào khóc, nhưng chẳng có giọt nước mắt nào chảy ra. Rồi tôi nghe tiếng Judah đang gọi tên mình. Núm cửa không còn bị kẹt nữa, tôi mở toang cửa và loạng choạng ào ra ngoài trời đêm. Judah đang ở bậc thang thứ ba, miệng cất tiếng gọi tên tôi. Tôi chạy ào tới chỗ cậu ấy và khuỵu luôn xuống, vùi mặt vào lòng cậu khóc nức nở. Cậu xoa đầu tôi. Hơi ấm từ bàn tay cậu và tình cảm ấm áp của cậu khiến tôi càng khóc to hơn.

“Sao vậy, Tóc Vàng? Người ta lại tưởng cậu đang làm gì tôi đấy.” Miệng đùa cợt nhưng cậu vẫn ngồi yên để không làm kinh động đến tôi. Những ngón tay cậu nhẹ nhàng xoa xoa nơi cổ và đầu tôi. Cậu để yên cho tôi khóc. Nỗi đau đớn đang cào xé lòng tôi. Tôi không còn nhận biết được phương hướng nữa. Cảm tưởng như từ lúc sinh ra đến giờ, mọi người đều rời bỏ tôi, còn tôi thì không chắc mình có quan tâm đến chuyện đó không nữa. Nhưng thực tế là tôi rất quan tâm, bằng chứng là hiện giờ tôi đang khóc, và lòng tôi đang đau đớn lắm. Có điều tôi không đổ lỗi cho những người đã bỏ tôi mà đi. Tôi đã lường trước được điều đó rồi.

“Tôi sẽ trở lại vì cậu, Margo. Tôi hứa.”

Tôi lắc đầu. Cậu ấy sẽ không trở lại đâu, nhưng vậy cũng chẳng sao. Đây là lời chào tạm biệt của chúng tôi rồi.

“Judah.” Tôi nói, ngẩng đầu lên nhìn cậu. “Tôi mới chỉ mười chín tuổi.”

“Ừ.” Cậu đáp. “Tôi biết rồi.”

“Tôi mới chỉ quen cậu được vài tháng.”

“Nếu cậu muốn nghĩ vậy...”

Tôi nhìn sững cậu. Cái cách Judah đang nhìn tôi khiến tôi thấy xấu hổ. Nhưng tôi vẫn phải nói. Tôi sẽ nói hết tất cả, bất kể cảm xúc trong lòng tôi có sai trái thế nào.

“Cậu muốn nói gì?” Cậu hỏi.

“Tôi yêu cậu. Tôi yêu cậu rất nhiều. Trong lòng tôi luôn có cậu.”

Nụ cười chợt tan biến trên mặt người con trai ấy. Trong một khoảnh khắc, cảm xúc của cậu đã bị phơi bày. Là sự kinh ngạc tột độ. Tôi đẩy ra, nhưng bàn tay cậu giữ chặt lấy hai cánh tay tôi, trói chặt tôi trong lòng cậu.

“Buông tôi ra.” Tôi nói.

Judah buông tay tôi. Tôi lùi lại, xa khỏi tầm với của cậu.

“Đừng bao giờ quay lại. Dù có chuyện gì xảy ra cũng đừng về đây. Hãy hứa với tôi.”

“Margo...”

“Cậu hứa đi.”

“Vì sao? Vì sao cậu lại muốn tôi hứa như vậy?”

“Bởi vì...” Tôi đáp. “Nếu cậu trở lại, tôi cũng sẽ trở lại.”

Judah sững người nhìn tôi một hồi lâu.

“Tôi xin lỗi. Xin lỗi vì tất cả những chuyện này.” Rốt cuộc cậu cũng lên tiếng.

Tôi lại lùi về sau. Cảm giác quen thuộc này thật trớ trêu. Tôi lại quay về với “hố đen sự sống”. Câu tạm biệt như đang muốn cắn xé đôi môi tôi, vừa muốn được nói ra, lại vừa muốn không bao giờ được thốt lên. Kết thúc rồi. Tôi tự nhủ.

“Tạm biệt, Judah.” Tôi dõng dạc nói.

“Tôi không thể nói câu đó, Margo.”

“Đừng.” Tôi đáp. “Chỉ cần nhớ một điều thôi. Cậu đã rời bỏ tôi.”

Rồi tôi quay trở vào nhà, đóng cửa trước mắt Judah, đồng thời cũng khép lại niềm hy vọng nhỏ nhoi vào tình yêu mà tôi từng nghĩ mình đã có được. Tôi thật ngốc nghếch khi cho rằng cơ hội đó là dành cho mình.

“Giờ chỉ còn chúng ta thôi.” Tôi thì thầm với “hố đen sự sống”, “Giờ mày có thể bắt tao.”

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.