Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Để lên kế hoạch cho một vụ giết người cần mất kha khá thời gian. Có rất nhiều điều phải cân nhắc, trước hết là: bạn phải tự hỏi bản thân rằng người phụ nữ bạn định giết có vô tội không. Thứ hai: bạn muốn giết người có khả năng là vô tội này thế nào, hay bạn cứ vậy mà khép tội cho cô ta rồi xét luôn đến các phương án kết liễu người đó? Thứ ba: nếu vô tội thật, vậy cô ta có được những tờ bạc ấy bằng cách nào?

Lựa chọn đầu tiên của tôi là dùng thuốc độc - sạch sẽ và dễ dùng, nhưng nhược điểm là dễ bị lần ra. Hơn nữa, tôi cũng không đủ thân thiết với Lyndee để cho cô ta một viên kẹo tẩm thạch tín hay gì đó. Cách làm này cũng khá rủi ro vì rất có thể người khác sẽ vô tình ăn phải, khi đó tôi sẽ thực sự trở thành kẻ giết người vô tội - không khác gì cô ta cả.

Cách thứ hai là siết cổ, nghe có vẻ hấp dẫn hơn dùng thuốc độc, nhưng công phu hơn nhiều. Ngoài ra, nguy cơ thất bại còn lớn hơn nếu tôi bị áp đảo ngược lại hoặc bị bắt gặp.

Phương án thứ ba là dùng súng. Tôi có thể mua được súng bằng nhiều cách, nhưng súng lại quá lộn xộn và ồn ào. Dùng súng thì không khéo léo, dùng dao lại không đẹp mắt. Tôi muốn ban cho cô ta một cái chết xứng đáng nhất để an ủi linh hồn Nevaeh nhỏ bé của tôi.

Lyndee Anthony khai với cảnh sát rằng lần cuối cô ta thấy con gái chính là vào buổi sáng mà cô bé mất tích. Hôm đó cô ta đã tiễn Nevaeh đi học, cô bé còn mang theo ba lô. Chiều hôm đó, Nevaeh xuống khỏi xe buýt của trường, đi bộ qua hai khu nhà đến trạm chờ xe buýt ở đường Bishop Hill để bắt xe số 712 đến nhà bà. Cũng chính trong ngày mưa gió ấy, tôi đã tết tóc cho cô bé và buộc bím tóc bằng sợi dây màu hồng hiện đang đeo quanh cổ tay. Hôm đó, tôi còn chào tạm biệt Nevaeh và dặn dò cô bé phải cẩn thận khi đi lại một mình ở khu Xương. Điều đó chứng tỏ Nevaeh đã mất tích cùng chiếc ba lô đó, bím tóc do chính tay tôi tết, kèm theo là xấp tiền một đô la được cất giữ trong chiếc ví của cô bé. Tuy nhiên, cũng không loại trừ trường hợp là Nevaeh cũng lấy bút dạ màu đỏ tía vẽ trái tim lên tiền của mẹ mình. Có thể đó là cách cô bé đánh dấu. Đó là điều tôi trăn trở nhất. Liệu rằng chỉ dựa vào mấy hình trái tim nhỏ bé có đủ để buộc tội một người phụ nữ đã sát hại chính đứa con gái duy nhất của mình không?

Mọi lo ngại rằng Lyndee có khả năng vô tội đã biến mất vào một buổi tối tôi bắt xe buýt về nhà sau khi tan ca làm ở cửa hàng. Vào mùa đông, cứ đến tầm bốn giờ chiều là trời bắt đầu sẩm tối. Không khí lạnh từ khu Sound thổi tới khu Xương rồi tràn đến tận Seattle. Bóng tối bao phủ mọi nơi cùng cơn mưa dai dẳng đủ sức khiến những người thích đi bộ nhất cũng phải trèo lên xe buýt. Tôi đứng nép dưới mái che, áo khoác ướt sũng sau khi đi bộ một quãng ngắn. Chân tay tôi vốn đã quen với việc đi bộ nên cũng biểu tình để được hoạt động cho dãn gân dãn cốt. Nhưng ngay khi leo lên xe buýt và chọn được một chỗ ngồi ở hàng ghế sau, tôi thấy hạnh phúc vô cùng khi đã thoát khỏi tiết trời khó chịu ngoài kia. Tôi băn khoăn không rõ tối nay Judah sẽ làm gì, liệu cậu ấy có muốn xem phim không. Lúc ngẩng lên, tôi nhận thấy Lyndee đang ngồi ngay trước mặt mình, mắt dán vào màn hình điện thoại, mái tóc ngắn ép chặt vào trán như thể cô ta vừa dầm mưa xong. Ngoài chuyện bị ướt ra thì trông cô ta khá vui vẻ khi không ngừng mỉm cười mỗi khi chuông báo tin nhắn vang lên. Lần này, cô ta không mặc chiếc áo phông in hình gương mặt của Nevaeh mà là một chiếc áo thun khoét cô khá sâu và đeo chiếc vòng cổ rẻ tiền có chữ SEXY. Đến điểm dừng, cô ta với lấy chiếc ba lô kẹp giữa hai đầu gối, mở khóa, sục sạo bên trong và lôi ra một chai nước. Chùm chìa khóa của cô ta chợt rơi ra, ngay lúc ấy, tôi chợt thoáng nhìn thấy hình một chú gấu nhỏ màu hồng - là Bambi. Trái tim tôi chợt thắt lại.

Tôi quay đi thật nhanh. Nhưng vì tôi quay đi quá nhanh nên đã gây sự chú ý. Lyndee đã nhận thấy phản ứng kỳ lạ của tôi, cô ta kéo khóa chiếc ba lô, ánh mắt nhìn xoáy vào tôi như thách thức. Cô ta có biết tôi là ai không? Cô ta có biết tôi là một trong những người cuối cùng mà Nevaeh đã gặp trước khi chết và tôi cũng đã khai nhận với cảnh sát? Tôi hết nhìn ra tấm cửa kính lấm tấm nước mưa rồi lại ngó sang chiếc ghế tồi tàn bên cạnh. Lúc này tôi không thể nhìn thẳng vào mặt cô ta. Tất cả những ý nghĩ thầm kín của tôi hiện tại đều như hiện hết lên mặt. Chắc chắn cô ta đã nghi ngờ. Trái tim tôi quặn thắt, như thể nó đã quá mệt mỏi và phải hứng chịu quá nhiều vết thương. Những người mẹ làm tổn thương con cái, ruồng bỏ con mình, hay dành tình yêu cho những thứ khác thay vì chính những đứa con mình rứt ruột sinh ra. Tôi nhìn theo Lyndee vắt một dây ba lô lên vai rồi vội vã xuống xe. Để tránh khỏi tôi ư? Tôi cũng xuống theo. Khi cả hai cùng chạm bước xuống vỉa hè, tôi và cô ta liền rẽ hai hướng ngược nhau. Trong vài phút đầu, tôi vẫn hướng ánh mắt về phía trước, đi thẳng hướng phố Wessex về căn nhà “hố đen sự sống”. Nhưng khi đi qua cửa hàng tạp hóa, thấy gã Ve Chai vẫy tay gọi mình, sự tò mò trong tôi đã chiến thắng. Tôi dừng bước và quay đầu lại, vừa kịp lúc thấy cô ta. Lyndee cũng dừng lại trên vỉa hè và đang nhìn tôi. Cả cơ thể cô ta đang đối diện với tôi. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô ta quay gót bước đi thật nhanh, gần như đang chạy. Tôi nhìn theo bóng lưng cô ta đang vội vã trốn tránh như một kẻ tội phạm. Trong thâm tâm, tôi đã kết án cô ta rồi. Hiện tại, tôi chính là bồi thẩm đoàn duy nhất vừa kết án tử hình cho Lyndee. Tôi quyết định sẽ thiêu sống cô ta, như cách cô ta đã làm với con gái mình. Nợ máu phải trả bằng máu.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.