Vài tuần sau đó, Judah gửi email cho tôi. Cậu ấy rủ tôi tới California chơi. Bỏ quách đám cây thường xanh đi, cậu ấy viết. Tới đây ngắm những hàng cọ này! Nhưng tôi đâu có thích thú gì mấy cây cọ; tôi chỉ muốn rời khỏi Seattle vài ngày. Đôi khi tôi có cảm giác hồn ma của Peter Fennet đang theo tôi đi khắp thành phố này.
Tôi đã nghĩ rất nhiều về lý do cho sự khác biệt này - tại sao, sau khi giết Lyndee và Vola, tôi lại chưa từng gặp ác mộng. Liệu có phải là do tôi đã giết Peter Fennet trước khi hắn có cơ hội phạm tội hay không?
Tôi báo Judah mình sẽ tới chơi và cậu ấy mua vé cho tôi. Cuối tuần thứ ba của tháng Sáu, tôi lên máy bay tới Los Angeles, mang theo chiếc túi du lịch mới mua của mình. Tôi chưa từng đi máy bay trước đây và phải hỏi người lạ đủ thứ.
“Cổng B ở đâu thế?”
“Bây giờ tôi phải xếp hàng đợi hay là họ sẽ gọi tên tôi khi đến giờ lên máy bay?”
“Tôi có thể để túi ở bất kỳ chỗ nào hay có chỗ riêng cho tôi?”
Các tiếp viên phát chán vì tôi, còn hành khách thì nhìn theo với ánh mắt đồng cảm khi tôi hỏi nhà vệ sinh riêng dành cho nữ. Tất cả đúng là một con ác mộng cho tới khi tôi xuống máy bay và đi lấy hành lý. Judah đã ở sân bay đợi tôi. Tôi chạy tới ôm chầm cậu ấy, quỳ xuống vòng tay quanh cổ cậu.
“Chào Margo”, cậu ấy thì thầm vào mái tóc tôi. “Tôi nhớ cậu đấy.”
“Đưa tôi về nhà cậu đi”, tôi nói và đứng dậy. “Mà chúng ta về nhà bằng cách nào đây?”
“Gọi taxi thôi”, cậu đáp. “Nhà tôi không xa đây lắm.”
Cậu ấy nói nhà tôi, nhưng trong giọng điệu của cậu có gì đó mách bảo tôi rằng nơi đó không chỉ có cậu.
Judah đã có bạn gái. Tên cô ta là Erin, một cái tên nam không ra nam, nữ không ra nữ và có thể bị nhầm với quá nhiều cái tên na ná nhau: Aaron, Eryn, Errin, Erinn, Aryn. Tôi ghét cô ta ngay từ khi vừa gặp mặt - cái thứ mảnh khảnh, đầy nữ tính, cao một mét sáu mươi bảy. Cô ta đánh vần tên mình theo cách bình thường và quen thuộc là E-r-i-n. Cơ thể cô ta uyển chuyển và thon thả, xương cổ tay nhỏ và thanh nhã tới độ tôi tưởng tượng mình có thể bóp gãy chúng bằng tay. Mỗi lần cô ta chạm vào Judah, tôi lại mường tượng ra cảnh đó. Cô ta xăm mình, lông mày và lưỡi đều xỏ khuyên, trang phục trên người cô ta toát ra chỉ một thông điệp duy nhất: Tôi là người sống phóng khoáng. Tôi nhìn mái tóc đen được búi rối xinh xắn trên đỉnh đầu của cô ta và căm ghét màu tóc vàng sáng của mình. Erin là y tá, nên cô ta có cái thứ bản năng chăm sóc người khác. Thật phiền phức. Anh trai cô ta bị mù, vậy nên chắc cô ta dễ mủi lòng trước những anh chàng tàn tật.
Cô ta vờ như không thấy chiếc xe lăn của cậu ấy. Đó mới chính là điều thật sự khiến tôi khó chịu; cô ta cư xử như thế cậu ấy chỉ là một anh chàng bình thường với đôi chân lành lặn. “Hôm nay hãy đưa Margo tới chợ nông sản đi. Cùng đi dạo trên bờ biển nào. Mình tới chỗ đu quay khổng lồ nhé.” Để rồi sau đó Judah phải nhắc cho cô ta nhớ rằng bánh xe lăn của cậu ấy không đi được trên cát, không có chỗ tiện cho xe lăn đi vào trên cây cầu gần đu quay khổng lồ và chợ nông sản vào ngày thứ Bảy rất đông, và trong lần gần đây nhất đi chợ, họ đã phải bỏ về vì không có vỉa hè. Cô ta thì thầm với tôi là Judah có thể làm mọi việc như người bình thường, nhưng cậu ấy cần được khích lệ, sau đó nháy mắt đầy bí ẩn. Không, cậu ấy không thể, tôi chỉ muốn nói vậy. Bởi thế mới thật tệ. Tôi không có ý bảo phải đối xử với cậu ấy theo cách khác, chỉ cần đối mặt với tình thế theo cách khác thôi. Cậu ấy là một người tàn tật.
Nhưng Judah dường như lại thích cái chủ nghĩa lạc quan về một thế giới mới ở cô ta, mặc dù cậu vẫn khước từ những cố gắng của cô ta hòng đem lại cảm giác được là một người bình thường cho cậu, bằng cách vỗ nhẹ lên mông cô ta và mỉm cười. Họ cứ trêu chọc nhau, nếu không phải vì tôi đang ghen, đó sẽ là một trong những cảnh tượng đáng yêu mà bạn ao ước một ngày nào đó mình sẽ được trải nghiệm.
“Các cậu này, tôi không cần làm gì đâu, thật đấy. Tôi chỉ tới đây để gặp và thăm các cậu thôi. Cứ kệ tôi là được rồi.”
Vào ngày thứ ba tôi ở đây, Erin quyết định chở mọi người đi ăn tối ở bến tàu bằng chiếc Toyota nhỏ của cô ta, chiếc xe chạy ì ạch và có mùi chì màu kỳ lạ. Đi được nửa đường thì anh trai cô ta gọi điện thoại.
“Vâng, anh Joey”, cô ta nói. “Tất nhiên là được rồi... Ngay bây giờ. Được.”
Cô ta cúp máy và bảo với chúng tôi rằng người đưa đón anh trai mình không đến và cô ta phải đưa anh tới buổi trị liệu. “Nếu không được đi thì anh ấy sẽ chán nản lắm”, cô ta nói với chúng tôi.
“Em về đưa anh ấy đi đi”, Judah đề nghị. Ở ghế sau tôi bỗng trở nên vui vẻ khi nghĩ sẽ tống khứ được Erin một tối nay.
“Để em chở hai người tới nhà hàng rồi quay lại đón sau”, cô ta nói.
“Thôi khỏi”, Judah ngăn lại. “Em cứ đi cùng Joey đi. Bọn anh sẽ bắt taxi về nhà.” Erin hôn Judah rồi lái xe đi, sau đó thả chúng tôi ngoài nhà hàng Organic Vixen.
“Cậu muốn tới chỗ khác không?” Judah hỏi tôi.
“Sao cơ? Cậu không thích đám người lập dị, đồ ăn hữu cơ và mấy thứ kiểu đó sao?”
“Phải”, Judah đáp. “Mình đi ăn pizza đi.”
Tôi đẩy xe cậu ấy đi dọc bến cảng cho tới khi tìm được một nơi bán pizza theo miếng. Tôi mang bánh ra bàn, đựng trong mấy chiếc đĩa giấy và ngồi xuống phía đối diện cậu.
“Thỉnh thoảng”, Judah mở lời, “tôi thấy nhớ khu Xương.”
“Không có đâu”, tôi vừa nói vừa cắn miếng pizza của mình. Lớp phô mai nóng bỏng miệng làm tôi phải với lấy lon Coca.
“Thôi nào, Margo. Chẳng lẽ cậu chưa từng nhớ về nơi đó dù chỉ một lần?”
Tôi lắc đầu. “Có gì để mà nhớ chứ, Judah? Cảnh bần cùng? Rác rưởi? Những đôi mắt vô hồn của mọi người ở khắp nơi ư?”
“Đó là nhà chúng ta mà. Điều đó không quan trọng hay sao?”
“Ở đó có đủ thứ chuyện tồi tệ xảy ra. Những chuyện đã thay đổi con người tôi. Tôi không muốn xem nó là nhà.”
“Chuyện với mẹ cậu sao?” Cậu ấy hỏi. “Hay Nevaeh? Còn chuyện gì khác nữa?”
Judah hỏi dồn. Đó là lý do cậu ấy đưa tôi tới đây ư?
Tôi đặt miếng pizza xuống, lấy giấy lau tay, cố gắng tránh ánh mắt cậu ấy.
“Ý cậu là gì nào?”
Judah nhìn xung quanh để chắc chắn không có ai nghe chúng tôi nói, rồi nghiêng người qua phía tôi.
“Lyndee”, cậu đáp. “Cậu có biết chuyện gì đã xảy ra với cô ấy không?”
“Có người giết cô ta”, tôi trả lời bình thản. “Cô ta đáng phải nhận cái kết như vậy.”
Judah lùi lại, như thể vừa nhận một cái tát từ tôi.
“Đáng phải nhận ư?”
“Cô ta đã giết Nevaeh”, tôi nói thẳng.
“Sao cậu biết chuyện đó?”
Tôi ngập ngừng, không biết Judah có thể chịu đựng được bao nhiêu phần... đã biết được bao nhiêu phần sự thật. “Chính cô ta nói vậy với tôi”, tôi đáp.
Cậu ấy liếm môi. “Margo, cậu đã làm gì Lyndee phải không?”
Tôi đứng dậy, vì biết cậu ấy không thể đi theo tôi, rồi lùi lại vài bước. Mọi thứ lướt qua tâm trí tôi: những nét mặt, vẻ khó chịu, ánh mắt dò xét. Tất cả những lần Judah âm thầm buộc tội tôi. Tất cả những lần cậu ấy đã đúng.
“Đừng hỏi nữa”, tôi cảnh cáo cậu ấy. “Đây không phải chuyện cậu muốn nhắc tới đâu. Tin tôi đi.”
“Tôi muốn nói về chuyện này đấy”, cậu ấy đáp lời. “Cậu đã làm gì đó...”
Vậy ra đây là cảm giác bị phát hiện. Tôi không chắc là mình có thích cảm giác này hay không. Tôi còn phải biện hộ cho chính mình nữa... hoặc không. Thôi đừng, tôi quyết định rồi. Tôi bắt đầu bỏ đi.
“Margo, đợi đã!”
Nhưng tôi không dừng lại. Cậu ấy đã biết quá nhiều. Cậu ấy sẽ không tới gặp cảnh sát... ít nhất là tôi nghĩ vậy. Tôi cần phải giữ khoảng cách. Phải khiến Judah nghĩ cậu ấy điên rồi. Tim tôi đập loạn xạ trong lồng ngực vì sợ hãi. Bụng bắt đầu khó chịu. Não dần phản ứng chậm lại - sững sờ, tôi thầm nghĩ. Mày đâu ngờ là cậu ấy sẽ phát hiện ra việc mày đã làm. Và nếu đó là một người khác: mẹ tôi, cô Delaney hay chị Sandy, tôi đã chẳng bận tâm. Nhưng đó lại là Judah, người duy nhất tôi ngưỡng mộ trên thế gian này, và cậu ấy đang nhìn tôi như thê tôi là một thứ quái gở.
Tôi quay đầu bỏ chạy. Tôi có cầm theo ví; chỉ cần vậy là đủ. Tôi bỏ lại túi của mình trong căn hộ cậu ấy sống chung cùng Erin có-cái-tên-dở-nam-dở-nữ và bắt taxi tới thẳng sân bay. Kết thúc rồi. Thế là hết một đoạn đường, chấm dứt một mối quan hệ. Đó sẽ là lần cuối cùng tôi liên lạc với Judah hoặc để cậu ấy liên lạc với tôi.