Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Vài ngày sau khi tôi thú nhận bệnh nghiện bánh Honey Bun với Judah Grant, có người gõ cửa nhà tôi.

Cộc cộc cộc.

Đang loay hoay gắn lại đế giày, tôi giật bắn mình khi nghe tiếng gõ cửa, đến nỗi làm rơi cả chiếc giày và tuýp keo đang cầm trên tay. Tôi đứng ngây người nhìn thứ chất lỏng màu hổ phách đang chảy ra sàn nhà, bối rối cực độ. Bình thường chẳng ai đến “hố đen sự sống” vào giờ này, kể cả các Nhân chứng Giê-hô-va. Tôi liếc nhìn phòng ngủ của mẹ trên gác mà trống ngực đập thình thịch. Mấy tiếng nữa mẹ mới ngủ dậy. Mẹ tôi mắc chứng sợ nơi công cộng, chưa kể đến bệnh hoang tưởng và nghiện thuốc kích thích nữa. Nếu bây giờ mẹ tôi đột nhiên tỉnh dậy, mẹ sẽ lại tống cả đống thuốc viên trắng vào miệng và hoảng loạn cực độ. Hàng đêm mẹ đều để cửa mở cho những người đàn ông vào chỉ vì mẹ không muốn phải nghe tiếng họ gõ cửa.

Cộc cộc cộc. Lần này còn to hơn nữa.

Tôi nhón gót chân trần đi đến phía cánh cửa và ghé mắt nhìn qua lỗ cửa. Một đám người da trắng da màu, to cao, béo gầy đủ cả đang đứng lố nhố trước nhà. Họ chen chúc dưới mái hiên bé xíu để tránh mưa. Tôi cài xích an toàn trước khi mở cửa rồi ghé mắt nhìn họ qua khe cửa.

“Vâng?”

Người đàn ông đứng gần cửa nhất bước tới và chìa một tờ giấy ra trước mặt tôi. Ông ta to lớn như một con gấu với chòm râu xám và mái tóc nâu. Tôi hết nhìn tờ giấy rồi lại nhìn ông ta. Ngay chính giữa tờ giấy là bức ảnh một cô bé tết tóc đuôi sam và bị sún mất hai răng cửa, phía dưới là dòng chữ màu đen in đậm CÓ AI THẤY CÔ BÉ NÀY KHÔNG? Tôi chợt cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.

“Chúng tôi đang đi tìm Nevaeh Anthony. Gần đây cháu có gặp cô bé không?” Người đàn ông hỏi tôi.

Tôi đóng sầm cửa lại rồi mở xích. Khi tôi mở tung cửa, tất cả mọi người, trong đó có tôi đều sửng sốt cực độ. Gặp cô bé? Ngày nào tôi cũng gặp cô bé. Lần cuối tôi gặp cô bé... hai ngày trước? Hay là ba? Tôi nhận tờ giấy từ tay người đàn ông.

“Từ khi nào vậy?” Tôi cất tiếng hỏi. Tôi đặt tay lên trán. Vầng trán ướt đẫm, nhớp nháp mồ hôi, tôi cảm thấy mình như muốn bệnh.

“Mẹ cô bé nói đã không thấy cô bé từ hôm thứ Năm. Hôm đó cô bé đi xe buýt đến nhà bà rồi từ đó không quay về nữa.”

Thứ Năm... Hôm đó tôi đã tết tóc cho Nevaeh.

“Cháu đã gặp con bé vào thứ Năm”, tôi nói rồi bước ra ngoài và đóng sập cánh cửa sau lưng. “Cháu sẽ đi cùng mọi người.”

Ông ta chậm chạp gật đầu với tôi rồi nói, “Cháu phải đến đồn cảnh sát trình báo trước đã. Rồi chúng ta sẽ cùng đi thăm dò hết khu vực này, từ Wessex cho đến Cerdic. Cháu sẽ chủ động đến tìm chúng tôi sau khi xong việc ở đồn cảnh sát, được chứ?”

Tôi gật đầu, chạy chân trần ra phố Wessex, cả tấn mỡ núng nính trên người chẳng khác gì một khối thạch rau câu. Bất chợt, tôi nghe tiếng Judah gọi mình.

Tôi dừng lại, thở dốc.

“Cậu đã gặp cô bé, phải không?” Cậu ấy gọi to. Lông mày nhíu chặt lại, Judah cố chống tay rướn người khỏi chiếc xe lăn để nhìn tôi rõ hơn.

“Vào thứ Năm”, tôi hét với lại.

Judah gật đầu. “Giày cậu đâu rồi?”

“Hỏng rồi.” Tôi nhún vai.

“Đi đi!” Cậu nói. Tôi liền chạy - chạy thật nhanh trên đôi chân không giày.

Tôi đợi thanh tra Wyche tại bàn làm việc trong khi ông ta tự phục vụ mình một ly cà phê. Ngay khi vừa nhìn thấy tôi bước vào, câu đầu tiên ông ta hỏi là giày của tôi đâu. Nhưng tôi vờ như không nghe thấy mà nói luôn, “Cháu cần trình báo thông tin liên quan đến vụ mất tích của Nevaeh Anthony.” Viên thanh tra sững người ra một lát rồi dẫn tôi đến bàn làm việc của mình và bảo tôi chờ còn ông ta đi lấy cà phê. Xung quanh máy tính của thanh tra Wyche có bày mô hình của mười vị tổng thống Hoa Kỳ gần đây nhất. Tôi cúi nhìn hai bàn chân lấm lem, trong bụng thầm oán trách đôi giày khốn khổ lại hỏng đúng ngày mưa gió lạnh lẽo thế này. Vỉa hè sứt sẹo cứa vào chân làm xây xước, chảy máu mấy chỗ liền. Đến cả vỉa hè ở khu Xương này cũng tan hoang. Tôi chua chát nghĩ.

Thanh tra Wyche quay lại cùng một người cộng sự to béo và lớn tuổi hơn. Hai bên nách áo người cộng sự đó ướt nhẹp mồ hôi. Ông làu bàu thành tiếng khi ngồi xuống cạnh tôi. Người ông thoảng hương lăn khử mùi Old Spice và phảng phất cảm giác tuyệt vọng. Suốt hai tiếng liền bị xét hỏi, tôi hết nhấp nhổm co duỗi chân lại thầm ước cũng được uống cà phê. Nhưng tôi không hỏi xin vì tôi được dạy rằng không được xin xỏ bất cứ điều gì hết. Hãy cứ âm thầm chịu đựng thì không ai có quyền gọi mình là gái điếm ăn bám cả. Thanh tra “Old Spice” cầm trịch buổi xét hỏi này. Ông ta muốn biết lần cuối tôi gặp Nevaeh là khi nào.

Chúng tôi đã gặp nhau trên chiếc xe buýt, cô bé đến nhà bà còn tôi đi làm. Tôi không biết chính xác địa chỉ nhà bà cô bé ở đâu nữa.

Hôm đó cô bé đã mặc gì?

Quần bó màu đỏ và một chiếc áo ngắn tay có biểu tượng mặt cười kèm dòng chữ: Đừng nhắn tin cho người yêu cũ. Nghe đến đó, thanh tra Wyche chợt nhướn mày. Tôi rất muốn gắt lên rằng: Thôi đi, đâu phải ai cũng có tiền mua quần áo đẹp.

Cô bé có nói điều gì bất thường không?

Không, cô bé rất vui vẻ. Hoàn toàn bình thường.

Chân tay cô bé có bị bầm tím không?

Theo tôi thấy thì không phải thế.

Cô bé có đề cập gì đến chuyện bị lạm dụng không?

Không. Cô bé toàn kể về bà mình. Cô bé rất yêu bà.

Tôi có biết mẹ Nevaeh - Lyndee Anthony không? Chỉ thỉnh thoảng chạm mặt nhau thôi.

Tôi và mẹ Nevaeh từng trò chuyện với nhau chưa?

Bao nhiêu câu hỏi dồn dập ập tới. Lúc tôi tưởng đã xong thì họ hỏi lại tôi tất cả những câu trên nhưng theo cách khác.

Tôi đội mưa, run rẩy lê bước trên đường, tay túm chặt áo mưa. Trời sắp tối. Không biết đội tìm kiếm Nevaeh sẽ tiếp tục tìm đến bao giờ giữa trời mưa gió thế này. Bây giờ cũng quá muộn để đi tìm họ rồi.

Trong lúc tôi đang đi dọc phố Wessex cùng đống tờ rơi lấy ở chỗ cảnh sát thì Judah lăn xe đến ngay trước mặt. Tôi ngây người nhìn chằm chằm cậu ấy mất một lúc. Cậu đưa cho tôi một đôi ủng đi mưa và nói, “Của mẹ tôi đấy. Đôi này mẹ tôi không dùng.”

Tôi nhận lấy đôi ủng màu xanh lá cây có hình mấy quả anh đào đỏ chót. Chẳng nói chẳng rằng, tôi xỏ hai bàn chân trần vào đôi ủng.

“Đưa tôi một ít đi.” Judah chìa tay ra, tôi lấy một xấp tờ rơi dày đưa cho cậu. Chúng tôi quyết định phát tờ rơi ở siêu thị Wal-Mart. Cả hai đều không nói lời nào. Tôi còn không chắc Judah có biết Nevaeh không nhưng nét buồn rầu đang hiện rõ trên gương mặt xanh xao của cậu. Cuộc sống ở khu Xương là thế. Người ta luôn thường trực cảm giác lo sợ cho bản thân mình, nhưng đôi khi, cũng lo lắng cho số mệnh của người khác nữa. Đối với tôi, tôi hiểu cảm giác một đứa trẻ cô đơn phải trải qua như thế nào. Khi đã phát hết tờ rơi, chúng tôi về nhà.

“Bọn mình đã phải gí tờ rơi vào mặt họ. Có vẻ chẳng ai muốn nhìn đến cả.” Tôi nói.

“Cậu phải hiểu khu Xương chứ”, Judah đáp. “Những chuyện tồi tệ xảy ra ở đây đều gợi cho người ta nhớ đến những điều họ đang cố quên đi. Nếu cậu giàu có và chỉ nhìn thấy những việc đau lòng như thế này trên tivi, cậu sẽ ôm chầm lấy con mình và cảm thấy may mắn vì chúng vẫn bình yên. Nhưng vì chúng ta sống ở khu Xương, người ta sẽ chỉ biết ôm con và cầu trời mình sẽ không phải nạn nhân tiếp theo lâm vào tình cảnh ấy.”

Tôi im lặng hồi lâu và suy nghĩ về điều Judah nói. Tôi đã chui rúc trong căn phòng tối tăm và ôm hộp bánh Honey Buns quá lâu đến nỗi chỉ cần một cuộc giao tiếp đơn thuần cũng trở thành niềm vui với tôi.

“Sao họ không làm gì chứ? Sao ta lại cứ phó mặc mọi thứ diễn ra như vậy? Tất cả chúng ta có thể rời khỏi đây và đi tìm kiếm điều tốt đẹp hơn.”

“Không dễ vậy đâu, khu Xương này đã trở thành cốt tủy trong mỗi chúng ta rồi. Người dân ở đây đã sống an phận và sợ hãi suốt từ thế hệ này đến thế hệ khác.”

Judah dừng lại trước một xe tải bán đồ ăn và xem thực đơn. Tôi chờ cậu ấy dưới mái che kim loại thấp lè tè chỗ trạm dừng xe buýt, cố gắng làm ấm người lên. Những người đứng sau cửa sổ toa xe có vẻ quen biết cậu ấy. Họ bước ra khỏi xe, đưa túi đồ ăn cho cậu. Judah đặt túi đồ lên đùi và đẩy xe lại chỗ tôi.

“Bữa tối đến đây.” Cậu nói.

Tôi lúng túng ngồi một chỗ trong khi cậu trút bánh tacos và khoai chiên lên giấy ăn rồi đặt trên đùi hai đứa, kèm theo mấy cốc tương cà đỏ tươi và một cốc Coca sủi bọt lớn. Lần đầu tiên có người đãi tôi bữa tối.

Đêm nay trời mưa phùn nhưng không quá lạnh. Tôi nghĩ đến Nevaeh đang ở đâu đó ngoài kia, dù cô bé có bị thương hay không thì cũng sẽ không bị lạnh cóng. Tôi thấy chán ghét chính suy nghĩ này của mình.

“Con bé có thể ở đâu được chứ?” Tôi hỏi, tay rón rén bốc một miếng khoai chiên. “Thị trấn này nhỏ như vậy, lại chẳng có mấy người lạ lui tới.”

“Có lẽ con bé đã bỏ đi bụi”, Judah nói, miệng đầy bánh tacos. Tôi có thể ngửi được mùi ngò và thịt thoảng qua. “Cậu biết bọn trẻ ở đây rồi đấy. Hồi bằng tuổi con bé, tôi nghĩ đến chuyện đi bụi suốt và lẽ ra tôi đã làm thế rồi nếu như chân cẳng không què quặt thế này.”

Tôi lắc đầu, “Không, con bé không thế đâu.”

“Tôi biết, tôi chỉ đang cố tự làm mình thấy nhẹ nhõm hơn thôi.” Cậu đáp.

Tôi nhấm nháp miếng khoai trên tay bằng hai răng cửa như một con chuột vậy.

“Cậu có biết con bé không?”

Judah ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời, “Có...” Cậu liếm lớp kem chua nơi khóe miệng rồi lại tiếp tục ăn.

Tôi cố suy diễn xem bằng cách nào mà Judah có thể quen Nevaeh nhưng chẳng nghĩ nổi. Nevaeh sống ở phố Thames, cách nhà Judah ở phố Wessex hai dãy nhà và phái rẽ qua một dãy nữa mới tới. Cô bé có đi học, có bắt xe buýt đến nhà bà, có chơi đùa ở phố nhà mình nhưng chưa từng la cà sang khu khác. Làm sao một chàng trai bị liệt đang tuổi học đại học có thể quen biết một cô bé lớp Hai chứ?

“Sao cậu không ăn đi?” Judah cất tiếng hỏi.

Vì tôi không muốn cậu nghĩ tôi béo.

“Có lẽ tôi không đói.” Tôi đang đói muốn chết đây.

Cậu bỏ phần bánh của mình xuống và nhìn tôi chằm chằm. Mấy mẩu vụn rau diếp vãi xuống đùi cậu rồi rơi xuống đất. “Cậu không ăn thì tôi cũng không ăn. Rồi cậu sẽ phải chịu trách nhiệm vì để một người khuyết tật bị đói.”

Tôi mở phần bánh tacos của mình ra, mỉm cười.

“Cậu làm ở đâu thế?” Tôi hỏi. Ăn xong bữa tối, chúng tôi vứt giấy gói đi và phủi hết vụn thức ăn vãi trên quần. Tôi bước xuống đường và quay lại giúp Judah đẩy xe khỏi chỗ đường gập ghềnh. Tôi biết cậu ấy làm ở Seattle vì cứ một tuần ba lần lại có một chiếc ô tô trắng của trường đến đón cậu. Có điều cậu ấy làm gì thì tôi không biết.

“Ở chỗ tôi làm.” Cậu đáp.

“Nào, đồ hợm hĩnh, cậu đang làm gì thế?”

“Giáo dục tiểu học.”

Tôi sửng sốt vì câu trả lời nhanh gọn của Judah, trong khi những câu hỏi khác thì cậu chần chừ rất lâu mới đáp lại. Nhưng không hiểu sao tôi thấy cậu rất hợp với nghề giáo viên.

“Vì thế nên cậu mới biết cô bé hả? Biết cô bé...”

“Ừ.” Cậu nói và không giải thích gì thêm. Dù Judah đã đãi tôi bữa tối nay thật nhưng tôi vẫn rất muốn nhào tới cốc cho cậu một cú vào gáy. Mà tôi cũng đạo đức giả thật. Chính tôi cũng không thích bị hỏi những câu xâm phạm đến đời tư mà.

Bất giác tôi cảm thấy mình đã quen biết người con trai này từ lâu lắm rồi vậy.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.