Một tuần sau, tôi bắt gặp một chiếc xe bán tải màu nâu gỉ sét đậu ở bãi đỗ xe của siêu thị Wal-Mart. Lẽ ra tôi cần mua thêm ngũ cốc và dầu gội cho mẹ, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm lúc này là kiềm chế bản thân và nhìn chằm chằm vào cái xe ấy. Là biển số xe ấy, cái biển số mà tôi đã thuộc lòng. Tôi nhìn qua cửa sổ xe - quá bẩn thỉu! Khắp nơi đầy rác và bùn dính, một cuốn tạp chí khiêu dâm ướt sũng nằm trên sàn xe, phần bầu ngực trần của người mẫu trên ảnh còn bị dính cả một cục kẹo cao su xanh ngoét.
Cửa xe không khóa. Tôi chui vào ghế lái, đặt tay lên vô lăng dính nhớp nháp phân bón và bia để lâu ngày. Vừa cố hít thở bằng miệng, tôi vừa gắng tưởng tượng mình là gã khốn chủ xe để hình dung ra cảnh tượng đã diễn ra trong xe. Chắc hẳn cái sàn xe bẩn thỉu này đã ngập trong đồ ăn, bia bọt và những cuộc mây mưa bất tận. Tôi cúi xuống nhặt tờ tạp chí, lướt qua những bức ảnh, cố tránh không chạm vào mấy đôi chân dài thượt sõng soài, rồi bầu ngực tròn căng như trái bóng chày của người mẫu trong hình. Những đôi môi bóng nhẫy hé mở, khiêu khích sự liên tưởng trụy lạc của lũ đàn ông. Tôi xé toạc một trang, rồi một trang nữa. Tôi cứ thế xé cho đến khi cả cuốn tạp chí với những hình ngực, mông và tóc gắn lông chim chỉ còn là đống mảnh vụn rồi vung tay rải khắp buồng lái. Hộp dụng cụ trên ghế cạnh tôi có một chiếc búa. Là một gã thợ! Tôi nhặt lấy cây búa, ướm thử trong tay và đập vào kính chắn gió.
Rắc!
Tấm kính nứt vỡ chằng chịt. Phấn khích tột độ trước hình ảnh đổ nát ấy, tôi vung búa đập thêm lần nữa để tên khốn kia sẽ không thể nào nhìn thấy gì mà lái xe nữa. Đến lúc này tôi mới sực nhớ ra và quan sát xung quanh xem có ai nhìn mình không. Cách đây vài xe là một bà mẹ đang vật lộn để tống hai đứa nhỏ sinh đôi vào xe, quá bận rộn để trông thấy tôi. Tôi bới trong hộp dụng cụ một hồi và tìm thấy một con dao rọc giấy. Trèo ra khỏi xe, tôi lom khom cúi người xuống và bật lưỡi dao lên. Sau lưng tôi là một chiếc xe gia đình cũ và sau đó nữa là cánh đồng hoa tử đinh hương. Nếu gã chủ xe bước ra khỏi Wal-Mart ngay lúc này, tôi sẽ không thể thấy hắn tiến tới. Lẽ ra tôi phải thấy sợ hay lo lắng, nhưng thực sự là tôi chẳng cảm thấy gì cả. Tôi khắc vào phần thân xe dòng chữ: TÔI SAY XỈN, TÔI LÁI XE VÀ CON CU CỦA TÔI RÂT BÉ. Khắc xong, tôi vứt con dao vào phía sau xe, phủi tay lên quần rồi bước vào siêu thị để mua sắm. Khi nhìn lại tấm kính chắn gió vỡ nát, tôi mới nhận thấy hóa ra trong tâm mình đã nuôi lòng hận thù sâu đậm đến thế. Dường như khoảnh khắc cây búa đập vào cửa kính chính là lúc tất cả những hằn học, uất hận trong tôi bùng nổ. Cơn giận dữ quá lớn. Chắc chắn vẫn còn nhiều cơn thù hận ẩn trong con người tôi đang chực chờ bùng phát. Tôi tự hỏi cảm giác trả thù người khác sẽ ra sao.
Mẹ tôi ghi lại lời nhắn dặn tôi đi mua thuốc lá. Tôi ngồi ở bàn bếp, ngón trỏ gõ gõ lên tờ giấy nhắn còn mắt nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ ngắm con chim giẻ cùi một hồi lâu cho đến khi nó cất cánh bay vút lên trời. Trên tờ giấy chỉ độc có mỗi từ Thuốc lá. Không có bất cứ hình mặt cười hay trái tim nghiêng ngả nào được thêm vào để lời sai khiến ẩn dưới nét chữ chỉn chu, bay bướm kia trở nên nhẹ nhàng hơn.Thuốc lá. Rất ngắn gọn, súc tích.
Trong cái áo choàng đỏ gắt, mẹ tôi vẫn lượn lờ quanh nhà bếp ngay trước mắt tôi nhưng thay vì tự nói với tôi, mẹ lại vứt cho tôi một mảnh giấy nhắn. Tôi đã không buồn hỏi lý do vì sao từ lâu lắm rồi. Hỏi làm gì, vô ích. Mẹ tôi chẳng có lý do gì phải ở nhà bếp cả. Nhà hết loại bánh quy giòn mẹ thích rồi, tôi cũng không thèm mua cà phê nữa để chọc tức mẹ. Tôi đờ đẫn nhìn tấm vải lót sàn như thể đang xem phim Thị trấn Fargo vậy. Tôi đã từng xem bộ phim đó ở nhà Destiny. Hôm đó lẽ ra chúng tôi định xem Khi Harry gặp Sally, nhưng rốt cuộc lại có người thuê mất đĩa phim trước nên mới chuyển qua Thị trấn Fargo. Bộ phim có bối cảnh mùa đông, mọi khung hình ngập tràn tuyết trắng và chất giọng diễn viên cũng rất kỳ cục. Thị trấn trong phim cũng chẳng khác gì nơi tôi sống - chỉ toàn những con người đầy lo âu và tuyệt vọng. Tôi chưa từng gặp ai đến từ Minnesota, mà tôi cũng chẳng muốn. Tâm trí tôi miên man trong dòng suy nghĩ ấy khi mẹ tôi lướt qua nhà bếp để gửi lời yêu cầu mua thuốc lá. Tôi nghĩ đến nhân vật bà Jean Lundegaard. Trong phim, bà ấy quấn rèm tắm chạy khắp nhà cho đến khi ngã xuống cầu thang. Bà ấy rất ngốc nghếch, lại còn hay mặc mấy cái áo len xấu xí khủng khiếp, nhưng bà ấy cũng không đáng chịu kết cục như vậy.
Mẹ tôi muốn có thuốc lá, nhưng tôi lại chỉ muốn ngồi đây và nghĩ về phim Thị trấn Fargo. Giá mà có thể nghĩ về bộ phim nào khác hay hơn. Phim gì mà toàn tuyết là tuyết...
Nếu mẹ hỏi, tôi sẽ kể mẹ nghe về Nevaeh, rằng tôi đau lòng thế nào trước sự ra đi của cô bé tôi gặp trong khu phố. Trẻ con không đáng phải chịu đựng đau đớn, không đáng bị bỏ mặc, ruồng rẫy.
Rốt cuộc tôi vẫn đứng dậy và bước ra khỏi nhà bếp để đi mua thuốc lá.
Lúc tôi đi qua nhà Judah, cậu ấy đang ngồi bên ngoài và mải mê đập đám bọ đậu trên tay.
“Này Margo!” Judah gọi. “Cậu đi đâu đấy?”
“Đi từ biệt Nevaeh.” Và mua thuốc lá nữa.
“Cho tôi đi cùng với.” Tôi không nói gì thêm nữa, chỉ băng qua đường đến nhà Judah và đẩy cậu ra ngoài phố. Cậu ấy đang mặc một trong những chiếc áo tôi mua cho ở cửa hàng - chiếc có hình trái tim. Buồn cười ở chỗ cái áo có vẻ rất hợp với cậu ấy. Vậy là dù cố đến mấy, tôi vẫn không thể nào khiến cậu mất mặt được. Chiếc xe lăn bánh kẽo kẹt trên vỉa hè, Judah im lặng chống cằm nhìn sang bên. Nhìn cặp lông mi đen rậm của cậu, tự nhiên tôi liên tưởng đến rễ chổi. Ngay lập tức, tôi cảm thấy xấu hổ vì ý nghĩ kỳ quặc đó. Hẳn cậu ấy thừa hưởng cặp lông mi rậm từ bố mình vì lông mi của cô Delaney cũng thưa giống tôi.
“Cậu có mang cái theo cái túi Groceries & Shit theo không?” Judah đột nhiên lên tiếng.
“Có.” Tôi quay người sang một chút để cậu thấy cái túi lủng lẳng bên hông mình.
“Tốt”, cậu nói. “Có lễ tưởng niệm Nevaeh ở nhà cô bé.”
Tôi lặng thinh một lúc, trong lòng băn khoăn không biết cậu ấy có muốn đi không. Tôi đi thẳng qua cửa hàng tạp hóa mà tôi vẫn hay mua thuốc lá cho mẹ và hướng ra đường chính. “Đi kiếm mấy bông hoa cho cô bé đi”, Judah nói. Có một siêu thị Wal-Mart ở cách đây vài tòa nhà. Tôi bảo cậu là mình đang đến đó. Cậu ấy chỉ tôi một con đường tắt ít gập ghềnh hơn và tôi đẩy xe cậu. Trên đường, rất nhiều người chào hỏi cậu.
“Chào Judah.”
“Sao rồi, Judah?”
“Cậu thế nào, Judah? Trông cậu ổn đấy.”
“Tối nay đi chơi không? Tối nay Billy mang bài poker đến, cùng chơi nhé.”
Judah từ chối rất nhiều lời mời mọc “đi chơi” và bảo họ là cậu sắp đi viếng Nevaeh.
“Ai cơ?” Họ hỏi.
“Cô bé được tìm thấy gần cảng ấy. Trời ạ, đầu óc cậu để đâu vậy hả?”
Ánh mắt họ tối sầm lại khi nghe câu đó. À phải rồi, chuyện đó thật kinh khủng. Chết tiệt. Đứa trẻ ấy đã phải chịu đau đớn khủng khiếp.
Judah bảo họ nên đến viếng Nevaeh. Cô bé cũng giống như chúng tôi và chúng tôi cần phải tưởng nhớ đến cô bé.
Ai cũng biết cậu ấy. Họ trao cho tôi những ánh nhìn lạ lẫm, như thể tôi mới là người ngồi xe lăn vậy. Họ không hề để ý đến chiếc xe lăn của Judah. Với họ, cậu ấy chỉ là Judah thôi. Nhân cách của một người phải lớn lao đến thế nào mới có thể lấn át được cả chiếc xe lăn to tướng, cồng kềnh kia? Tôi tự hỏi bản thân mình phải tốt đẹp đến đâu thì người ta mới quên đi thân hình béo ú, gương mặt xấu xí của tôi hay sự thật về mẹ tôi? Tôi phải được coi trọng thế nào mới được chào hỏi thế này:
“Chào Margo.”
“Sao rồi, Margo?”
“Trông ổn đấy, Margo.”
Tôi nhìn gáy Judah đầy chán ghét.
Chúng tôi đi thẳng tới gian đồ chơi trong Wal-Mart. Tôi chọn lấy một con kỳ lân bông để giữ lấy trong lòng niềm tin rằng Nevaeh hiện đang ở một nơi thần tiên kỳ diệu tốt đẹp hơn chốn nhân gian này. Judah thì muốn mua hoa. Cậu ấy nhờ tôi lấy giúp một bó cẩm chướng cầu vồng vì không với tới. Tôi đưa cho cậu, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, bàn tay chúng tôi cùng nắm lấy bó hoa. Judah siết chặt lấy ngón tay tôi như thể cậu biết là tôi đang đau buồn.
“Cậu lấy giúp tôi cả hoa hồng nữa được không?” Cậu hỏi.
Judah ôm hoa và con kỳ lân trong khi tôi đẩy cậu ra quầy thu ngân. Sau khi thanh toán, cậu trao cho tôi những bông hồng.
“Tặng cậu đấy”, cậu nói. Một người phụ nữ tay xách nách mang túi xanh túi trắng nhìn chúng tôi một cách lạ lùng.
Chắc là tôi đã đứng chết lặng không nhúc nhích nổi, vì Judah phải dúi bó hoa vào tay tôi và nói, “Tôi rất tiếc vì chuyện của Nevaeh.”
Tôi ôm lấy bó hồng, mắt đã ầng ậng nước. Tôi chưa từng được ai tặng hoa trước đây cả. Tôi cố làm ra vẻ bình thường khi đẩy Judah khỏi cửa để ra phố. Tôi ôm khư khư bó hồng kể cả khi cậu ấy nói đưa cậu cầm giúp. Không thể để nước mắt rơi, cũng không thể để trái tim mình lên tiếng. Tối nay là dành cho Nevaeh, tôi không thể ích kỷ nghĩ cho riêng mình được.
Từ khi báo đài địa phương đưa tin về Nevaeh, đã có nhiều người bị chấn động hơn tôi nghĩ. Lúc đến nơi, tôi thấy cả một đám đông lớn tụ họp bên ngoài ngôi nhà màu xanh thấp bé - nơi cô bé từng ở cùng với mẹ và tám người nữa. Tôi thấy bà cô bé đứng ôm mặt khóc giữa đám người. Mọi người đính những bức thư và ảnh lên hàng rào sắt bao quanh ngôi nhà. Các bạn cùng lớp với Nevaeh mang đến tặng cô bé những con gấu bông, hoa và đồ chơi, vài món quà còn đính kèm cả những lá thư nguệch ngoạc nét chữ trẻ con. Tôi đẩy xe lăn của Judah lên trước đám đông để cậu ấy tặng hoa cho cô bé. Cậu nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống ngay trước bức thư có lời nhắn: Chúng ta yêu em, Nevaeh. Mong em bình yên bên Chúa.
Đến lượt mình, tôi quỳ gối xuống trước hàng rào và cúi đầu để không ai thấy tôi đang khóc. Chỉ là một con kỳ lân bông ngớ ngẩn mua ở siêu thị Wal-Mart, nhưng tôi muốn Nevaeh có thể thấy nó và biết rằng tôi rất yêu quý cô bé. Trước đây đã thế và sau này cũng vậy.
“Thế này không đúng.” Tôi nói. Judah nghiêm túc nhìn tôi.
“Không. Vậy cậu định làm gì?” Cậu hỏi.
“Tôi?” Tôi lắc đầu. “Tôi làm được gì chứ? Tôi chẳng là ai hết. Cảnh sát...”
“Không. Cậu biết cảnh sát giải quyết mọi chuyện thế nào rồi đấy. Chúng ta chẳng là ai hết. Ở khu này, việc một cô bé qua đời chẳng là tin tức sốt dẻo gì hết.”
“Nhưng nguyên nhân cô bé chết thì có”, tôi nói. “Có kẻ phải trả giá.”
Judah mím chặt môi rồi quay đi. “Ước gì tôi không phải chết gí trong cái xe lăn khỉ gió này.”
Câu nói ấy làm tôi phát cáu. Tay chân tôi bỗng ngứa ngáy, chỉ muốn lay mạnh cậu ấy một cái.
“Tôi ghét phải nói điều này với cậu, Judah à, nhưng ở khu Xương này ai cũng có xe lăn cả. Dù là theo cách nào đi chăng nữa thì tất cả chúng ta đều gặp rắc rối.
Judah nhìn tôi chằm chằm, tôi cũng nhìn cậu ấy. Tôi ước giá mình có thể nhìn ai đó chăm chú mà không đỏ mặt xấu hổ. Vì thế mà tôi chủ động quay đi trước.
Không khí ngượng ngập giữa hai chúng tôi bị phá vỡ khi mẹ Nevaeh cầm một cây nến bước ra khỏi ngôi nhà màu xanh. Gia chủ không đủ tiền mua nến để phát cho mỗi người đến viếng nên mọi người lấy bật lửa ra và đưa hướng về phía bức ảnh của Nevaeh. Judah cho tôi mượn bật lửa của cậu ấy. Đó là một chiếc Zippo màu hồng.
“Là của mẹ tôi.” Cậu thanh minh.
“Thì tôi có chê gì đâu.”
Cậu làm động tác như đang nhai gì đó trong miệng. Tôi từng thấy cậu làm thế nhiều lần rồi, không hiểu sao tôi rất thích như thế.
Chúng tôi đứng túm tụm xung quanh bức ảnh của Nevaeh, tay cầm bật lửa, nước mắt lưng tròng. Có người cất tiếng hát bài Amazing Grace, nhưng vì không ai thuộc lời đoạn thứ ba nên chúng tôi cứ hát đi hát lại phần điệp khúc. Trong khi chúng tôi đang hát, một mục sư bước lên trước đám đông, ôm lấy mẹ Nevaeh và cầu nguyện.
“Cô ấy không khóc.” Tôi thì thầm với Judah.
“Vì sốc quá.” Cậu đáp.
Tôi nhìn sang bà của Nevaeh. Có hai người đứng hai bên để đỡ bà cụ. Bà gần như không thở nổi và cứ nức nở mãi. Trong ánh đèn đường mờ ảo, khuôn mặt bà nhòe nhoẹt nước mắt. Chiếc khăn đội đầu màu xanh da trời xoắn lại, nút buộc cài trên tai bà. Bà đang khóc thương cho đứa cháu xấu số, nỗi đau của bà rõ ràng, dữ dội như vị rượu vodka tôi từng được thử hồi ở nhà Destiny. Tôi nắm tay Judah. Thoạt đầu cậu ấy có vẻ rất ngạc nhiên, ánh mắt nhìn chăm chăm gương mặt tôi rồi đến hai bàn tay đang đan vào nhau của chúng tôi. Tôi không nhìn cậu ấy. Ánh mắt tôi nhìn thẳng về phía trước. Cậu siết tay tôi và quay lại nhìn gương mặt ngây thơ của Nevaeh trên tấm ảnh.
Judah chưa từng nhờ tôi đưa cậu ấy về nhà. Thỉnh thoảng khi cậu ấy cần người đẩy giúp xe lăn qua những chỗ lồi lõm trên vỉa hè, tôi sẽ lẳng lặng đáp ứng. Mối quan hệ của hai chúng tôi hết sức bình lặng nên không ai cảm thấy mặc cảm gì cả. Tôi giúp cậu đẩy xe lên đoạn dốc để vào nhà rồi cậu nói tôi chờ ở ngoài. Tôi đứng dưới hiên nhìn ra khoảng sân của cô Delaney, những khóm hoa và bụi cây xinh đẹp của cô ấy đối lập hoàn toàn với con phố xấu xí bụi bặm ngoài kia. Khi Judah quay lại, trên tay cậu ấy cầm một chai gì đó màu nâu.
“Tôi chưa đủ tuổi uống rượu.” Tôi bảo cậu.
“Cậu cũng chưa đủ tuổi để phải chứng kiến những chuyện kinh khủng đó.”
Tôi đỡ lấy cái chai từ tay cậu, trải nghiệm duy nhất của tôi với rượu là cốc vodka mà Destiny và tôi rót trộm từ chai rượu của bố cô ấy khi không ai ở nhà. Tôi kề chai lên miệng. Rượu rum cay nồng mà ngọt ngào. Tôi thấy thích loại này hơn vodka. Trên thân chai có hình một gã cướp biển, nó gợi tôi nhớ đến hình ảnh gã tù trưởng Anh-điêng trên vỏ hộp thuốc lá của mẹ tôi. Người Anh-điêng và cướp biển - những kẻ bị ruồng bỏ lại đại diện cho thói nghiện ngập của người Mỹ. Tôi cảm thấy thích thú với sự kết hợp này. Chúng tôi chuyền tay nhau chai rượu và uống cho đến khi tôi chóng mặt không đứng dậy nổi. Rồi cả hai đứa cùng yên lặng ngồi bên nhau ngắm sao.