Chị Sandy bước ra khỏi văn phòng và thông báo với chúng tôi rằng người ta đã tìm thấy Nevaeh ở một cánh đồng gần cầu cảng cũ, giờ chỉ còn là một thi thể cháy đen. Tất cả báo đài đều đã đưa tin.
Trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh Nevaeh, cô bé xinh xắn, ngây thơ, trong sáng ấy đã bị thiêu đến cháy đen. Không chịu nổi, tôi chạy vội vào nhà tắm nôn thốc nôn tháo. Tôi đã phải xin Sandy cho nghỉ phép nhưng chị ấy không đồng ý vì hôm nay cửa hàng rất bận. Vậy là tôi phải quay lại quầy thu ngân.
Tôi thẫn thờ tính tiền cho khách, trong lòng băn khoăn liệu thủ phạm đã giết chết Nevaeh có thể là ai trong số những người ở đây. Tay tôi run rẩy, một vị khách hàng nhìn tôi nghi hoặc và hỏi rằng tôi có cần một liều ma túy để “chữa trị” không. Một liều ma túy để “chữa trị” hả? Tôi thật sự muốn cười phá lên. Vậy làm thế nào để “chữa trị” được cái ác?
Đến lúc tan ca, tôi đã trở nên vô cùng tức giận. Đứng trên xe buýt, tôi nhịp nhịp chân đến lúc tới trạm dừng, rồi đi bộ tới nhà Judah. Khi tôi gõ cửa, cô Delaney ra mở, đang phê thuốc và ôm Horace trong tay. Trông cô sửng sốt thấy rõ khi gặp tôi. Judah ở ngay sau cô, nghe thấy tiếng tôi, cậu ấy bảo mẹ cho tôi vào.
“Cậu đã nghe tin chưa?” Tôi hỏi. Cậu gật đầu. Tôi muốn đứt hơi sau khi chạy một hồi tới đây. Cô Delaney đẩy Horace dựa vào tường rồi bảo tôi đến ngồi tại bàn bếp. Cô ấy mang cho tôi một cốc nước gì đó có màu đỏ rất ngọt. Tôi đỡ lấy cốc bằng hai tay nhưng không thể nào uống nổi. Tôi cảm thấy như mình sắp đổ bệnh đến nơi.
“Tôi ghét tất cả mọi thứ trên đời này.”
Judah đưa tay sờ môi mình, trông cậu như đang trầm ngâm suy tư điều gì đó.
“Tin tức tràn ngập khắp các báo đài rồi.” Cô Delaney nói.
Tôi nhìn Judah. “Cậu đang nghĩ gì vậy?”
“Nếu thủ phạm đã ra tay tàn độc với cô bé là người ở khu này, là một người trong số chúng ta thì sao?”
“Có thể là người nơi khác ghé qua khu Xương này. Không hẳn là người ở đây.”
Cậu gật đầu, nhưng không có vẻ gì là thật lòng đồng tình. Tôi đứng lên, dứt khoát nói, “Tôi phải đi đây.”
“Đi đâu?” Judah thắc mắc.
“Cháu chắc là mình ổn thật chứ?” Cô Delaney hỏi.
“Cháu không biết. Cháu chỉ muốn yên tĩnh suy nghĩ một chút.”
Tôi lang thang khắp khu Xương dưới cơn mưa phùn, lượn qua những con phố, đếm vỏ kẹo bị vo tròn vứt vương vãi khắp nơi cho đến khi cả người run rẩy vì lạnh cóng. Tôi đi qua nhà Nevaeh, trong lòng khao khát được nhìn con bé chạy vụt xuống từ cầu thang và ùa tới chỗ mình như ngày xưa, vào mỗi lần nó trông thấy tôi. Những lúc như thế, tôi cứ sợ Nevaeh sẽ vấp ngã vì con bé toàn để dây giày tuột mà chạy. Tôi muốn mang con bé đi và chỉ cho nó thấy những thứ đẹp đẽ ngoài kia, bên ngoài khu Xương u ám này, trước khi kẻ khác tước đoạt mất cuộc sống của nó. Hay thực chất là chính bản thân tôi cũng muốn mở rộng tầm mắt mình ra khỏi nơi nghèo nàn, tù túng này. Nhưng tôi còn không biết mình có thể làm được điều đó hay không. Judah từng nói rằng nơi hun đúc nên con người ta rồi sẽ hóa thành linh hồn, thành cốt tủy trong mỗi con người. Dù có dạt trôi đến bất cứ xó xỉnh nào trên trái đất này, ta cũng vẫn luôn mang theo cả nguồn cội đến nơi đó. Ta không thể nào chối bỏ nguồn gốc của mình. Nếu điều Judah nói là đúng, cả đời tôi cũng không thể nào trốn chạy khỏi xứ này.
Đến lúc đi hết cả khu Xương thì đôi giày Converse mới của tôi cũng ướt sũng nước. Con đường lớn đi xuyên qua thị trấn của chúng tôi là Đại lộ 83. Đại lộ này mang hình dáng của một cô nàng hay lưỡng lự, vừa quẩn quanh uốn khúc nơi này, khúc sau đã thấy xoay hướng đột ngột như còn đang phân vân không biết có nên lưu lại thị trấn nhỏ này của chúng tôi hay không. Nếu cứ đi tiếp, tôi sẽ đến được Cascades. Tôi đưa tay lên vuốt mặt, gạt nước mưa khỏi chảy đầm đìa vào mắt. Có lẽ tôi nên đi tiếp. Cứ cố gắng đến hơi thở cuối cùng. Làm bất kỳ việc gì để thoát khỏi nơi này.
A! Tôi đá tung một vũng nước mưa. Đá, đá tất cả những gì mày muốn đi. Mày không thoát khỏi chỗ này được đâu vì mày quá nhát chết.
Tôi quay lại, cảm nhận rõ tinh thần đã quá suy sụp. Tôi cúi gằm mặt xuống vì hổ thẹn, chán nản dõi mắt theo hai bàn chân hèn nhát của mình lê bước qua những vũng nước. Nước mưa chảy ròng ròng xuống cổ, tôi cứ thẫn thờ đi như vậy cho đến khi chợt nhìn thấy vật gì đó màu đỏ ẩn hiện mờ mờ trong một vũng nước. Màu đỏ rất sáng. Tôi khuỵu gối xuống nhặt vật đó lên, vục luôn tay vào khua khoắng trong cái vũng nhỏ, thẫn thờ như kẻ vô hồn và lôi lên được một cặp kính râm có gọng hình trái tim bằng nhựa màu đỏ. Không chần chừ, tôi đeo kính lên.
Trong tâm trạng nặng nề, chán nản và muốn buông xuôi, trên đường về lại thị trấn, tôi ghé vào cửa hàng Quickie Comer. Tôi nhìn giá trưng bày đầy ắp những món bánh mình ưa thích: Honey Buns, Pecan Wheels, Oatmeal Creme Pies, Cosmic Brownies, Ding Dongs, Twinkies và cả bánh rán bột. Tất cả đều đang được giảm giá, nhưng hôm nay tôi không có tâm trạng ăn mấy thứ bánh khỉ gió này. Hoặc mãi mãi không bao giờ ăn nữa. Tôi không muốn tự sát theo cách đó. Tôi bước đến tủ lạnh ở phía sau cửa hàng, chọn lấy một chai nước cam, một túi nho khô cỡ đại và một hộp diêm có hình con gấu bông Teddy. Nhìn thấy hình con gấu, tôi lại nhớ đến Nevaeh. Tôi lục lọi các túi để lấy tiền.
“Mua thứ này làm gì... Cô có hút thuốc đâu?”
Là Joe. Chúng tôi gọi Joe là Ve Chai vì ông ta hay nhặt nhạnh mấy bức tượng Đức Mẹ Đồng trinh Mary bằng gốm nhỏ và giấu chúng ở khắp nơi trong cửa hàng. Thỉnh thoảng lại có người vừa lấy ổ bánh mì trên giá xuống thì bắt gặp bức tượng Đức Mẹ đang ở ngay đó và nhìn thẳng vào mình.
“Tôi định đi đốt nhà”, tôi nói, đẩy đồ về phía ông ta. “Tôi cũng cần gần bốn lít xăng nữa.”
Joe Ve Chai với xuống quầy thu ngân, lôi ra một can xăng rỗng màu đỏ có vòi, trên thân in đậm dòng chữ Dễ cháy, đặt lên trên quầy. Ông ta ngoác miệng cười và nói, “Thế thì cô gái sẽ cần đến thứ này nữa đấy. Mà cô định thiêu chết ai đấy?”
Tôi đảo mắt, đáp lại, “Tất cả mọi người.” Vừa dứt lời, tôi bỏ lại một tờ mười đô la trên quầy và dợm bước đi ra khỏi cửa hàng. Đúng lúc ấy thì ông ta gọi giật lại, “Cô quên cái can rồi này!”
“Sao?” Tôi quay người lại hỏi.
Ông ta đẩy can về phía tôi và nói, “Tặng cô. Để cô làm việc cần làm.”
Dù không hiểu vì sao ông ta tặng tôi món quà này, nhưng tôi vẫn nhận lấy.
Hôm nay tôi không về nhà bằng đường cũ. Thay vì cứ thẳng vỉa hè mà tiến, đi qua những ngôi nhà, tôi lại đi men theo bãi cỏ cạnh đại lộ. Mắt đeo kính, tay cầm can xăng, vừa đi tôi vừa nghĩ ngợi. Miệt mài dấn thân, vận may sẽ đến.
“Này Cô Em Bán Xăng.” Một chiếc xe bán tải màu nâu gỉ sét đi chầm chậm ngay cạnh tôi, bên trong có hai gã đàn ông. Một gã mặc áo nỉ đỏ đung đưa tay ngoài cửa sổ, nhịp nhịp một ngón tay vào cửa theo điệu nhạc phát ra từ chiếc đài trong xe. Tôi liếc thấy gã lái xe đội một cái mũ bóng chày. “Muốn đi nhờ không?” Gã đàn ông cất giọng cợt nhả.
Tôi giơ ngón giữa lên, cốt để hai gã này hiểu là tôi không thèm nhờ vả gì hết.
“Đừng thế cô em ơi. Nhìn lại bản thân và nên biết thân biết phận chút đi chứ!”
Tiếng cười của hai gã vang lên như tiếng móng tay cào trên tấm bảng, hay như tiếng phím đàn piano bị một đứa trẻ nện mạnh xuống vậy. Tôi bị mang ra làm trò đùa, bị đẩy vào vai chính trong câu chuyện về đứa con gái béo ú xui xẻo phải đi nhờ xe hai gã đàn ông lạ mặt và bị sàm sỡ trong cabin xe tải bốc mùi. Lũ khốn chết tiệt. Tôi ném chai nước cam vào xe chúng. Quỷ tha ma bắt cái thế giới này, cái thế giới khốn kiếp đã khiến tôi thấy mình thật thảm hại khi chỉ mới vừa chập chững bước vào đời. Một trong hai gã khốn ném một chai bia ra ngoài cửa sổ xe. Cái chai rơi xuống ngay gần chỗ tôi đứng và nước bắn tung tóe lên chân tôi. Một tràng cười nhăn nhở vang lên khi hai gã đó tăng tốc, làm sỏi bắn tung tóe trước mặt tôi rồi chuyển hướng sang đường khác sau đó khoảng mấy chục mét. Đuôi xe lắc lư trong vòng vài giây, rồi bốn bánh xe bám chặt lấy nhựa đường và chiếc xe cứ thế tiến về phía trước. Từ phía sau, tôi có thể thấy rõ ràng hai cái đầu nhấp nhô trong xe. Hai tên điên say xỉn đang làm ô uế hành tinh này. Tôi ước giá mình có sức mạnh siêu phàm để lật nhào cái xe đang chở hai gã kia trước khi chúng làm lật xe người khác. Cuộc sống này là hàng tá những sự lựa chọn. Ta có thể lựa chọn trở thành bất cứ điều gì mình muốn. Tuy nhiên, thật buồn là phần lớn người ta đều chọn làm kẻ vô dụng. Nhưng tôi thì không.
Tôi chưa từng ra biển, chưa từng được lắng nghe tiếng sóng vỗ lên bờ cát giữa không gian tĩnh mịch như vẫn thường được miêu tả trong sách vở. Tôi chưa từng đến sở thú, chưa từng ngửi mùi phân voi hay nghe tiếng khỉ kêu vượn hú. Tôi chưa bao giờ ăn sữa chua mát lạnh ở những cửa hàng tự phục vụ mà chỉ cần kéo cần gạt là có ngay một cốc sữa chua yêu thích. Chưa bao giờ trong đời tôi được ăn tối ở nhà hàng sang trọng có khăn ăn đặt trên đùi và những món dao nĩa bằng bạc thật thay vì bằng nhựa. Tôi cũng chưa từng sơn móng tay móng chân màu chói sáng hay đỏ nhạt như mấy đứa con gái ở trường. Từ khi được sinh ra đến nay, chưa bao giờ tôi đi xa khỏi nhà mình quá 17 cây số. Tôi cảm thấy mình như sống ở một thời kỳ xa xưa nào đấy, cái thời thậm chí còn chưa có xe buýt với tàu hỏa vậy. Dù rất muốn nhưng tôi cũng chưa bao giờ được tặng bánh kem sinh nhật. Áo ngực của tôi cũng chẳng có cái nào mới, tôi toàn phải lấy kéo trong ngăn tủ bếp để cắt mác đi. Tôi chưa từng nhận được đủ tình yêu thương ấm áp để thấy rằng sự có mặt của mình trên đời là một điều đáng quý. Chưa từng, chưa bao giờ, chưa một lần nào. Đó là do lỗi của tôi. Người ta cứ không dám đón nhận, chần chừ trong hành động chỉ vì có kẻ gieo vào lòng ta nỗi sợ hãi hoặc khiến ta tin rằng mình không xứng đáng với những điều tốt đẹp ấy. Tôi muốn thực hiện tất cả những điều ấy, những điều tôi chưa từng thử qua. Không quan trọng là tự mình làm hay có ai giúp. Tôi chẳng quan tâm. Tôi chỉ muốn sống. Nevaeh cũng chưa từng trải qua những điều ấy - và cô bé cũng không bao giờ có cơ hội để làm nữa rồi.
Tôi không thể cứ như thế này mãi. Đến cảm giác tự do tự tại ra sao tôi còn chẳng nhớ. Tôi muốn được thỏa sức tung hoành mà không sợ sệt. Tôi cần thứ gì đó để phá vỡ con người cũ của mình, đủ mạnh để tạo nên con người mới trong tôi. Tôi không muốn bị người khác đối xử như một kẻ thảm hại. Tôi không muốn béo, tôi không muốn sống ở khu Xương, tôi không muốn cứ mãi ngu muội. Tôi sẽ không trở thành đứa con gái yếu đuối, luôn luôn là trò hề trong mắt kẻ khác. Sẽ không như vậy nữa. Thật may là tôi đã ghi nhớ biển số xe của hai gã khốn nạn kia. Chỉ để đề phòng thôi.