Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Judah và tôi không giống với những người khác ở khu Xương. Chúng tôi luôn gắn bó với nhau như hình với bóng. Không gì tuyệt vời hơn là tìm được một người bằng xương bằng thịt, cùng chung lý tưởng và đấu tranh vì nó, cùng trân quý điều gì đó và thấu hiểu mình một cách rõ ràng đến mức si mê. Đó là tình bạn giữa một đứa con gái béo ú xấu xí và cậu bạn tật nguyền hết sức đẹp trai. Một tình bạn mà cả hai chúng tôi đều chờ mong và cần có trong đời.

Chúng tôi cùng hợp sức lên kế hoạch rời khỏi khu Xương. Tôi và Judah liệt kê ra hết những câu đùa mà chỉ hai đứa mới hiểu, những câu trích dẫn yêu thích từ phim ảnh và cả những món ăn cả hai đứa đều không ưa. Chẳng phải cùng ghét thứ gì đó cũng là điều tuyệt vời nhất sao? Ngày nào chúng tôi cũng đều đưa ra những ý tưởng và dự định mới, từ việc thuê những căn hộ nhỏ đến việc đi chợ đường Pike vào cuối tuần để mua trái cây loại thượng hạng, hay tản bộ dọc sông Sound để ngắm nhìn bến phà tấp nập. Judah đã từng đến Seattle nhiều lần, đi ô tô một đoạn là đến trường cậu ấy. Tôi hỏi cậu ấy về cảnh quan và thanh âm cuộc sống ở đó, về những người mang hình xăm và nhuộm tóc nhiều màu rực rỡ. Cư dân ở Seattle rất cởi mở và tự do. Judah kể rằng họ không bao giờ phán xét này nọ. Ở Seattle, một người khuyết tật như cậu ấy cũng giống như những người bình thường mang trong mình tư tưởng quý báu khác. Tôi băn khoăn không biết liệu ở nơi đó, một cô gái xấu xí, cục mịch như tôi thì có được coi trọng hay không. Nếu ở đó, tôi có thể làm nhiều việc mà không còn bị vẻ ngoài hay chính cơ thể mình cản trở.

“Thật ngớ ngẩn khi nói đến những chuyện này”, tôi bảo Judah.

Cậu lắc đầu, “Không, mơ ước thì có gì mà ngớ ngẩn chứ. Ước mơ chính là kế hoạch được đặt ra. Chính ước mơ sẽ thôi thúc con tim, và khi con tim được khích lệ, lý trí sẽ theo dấu con tim.”

Tôi không biết liệu mình có tin cậu ấy thật không, nhưng tôi vẫn giả vờ là mình có tin, vì lý trí muốn tôi làm thế.

“Cậu thích thể loại phim gì?” Một ngày nọ, Judah hỏi tôi. Cả ngày hôm ấy, gần như chúng tôi đều bàn đến những giả thuyết và suy đoán về vụ mất tích của Nevaeh, và rồi rốt cuộc câu chuyện giữa hai chúng tôi lại chìm vào im lặng.

Tôi không biết. Nếu có Destiny, tôi sẽ xem những bộ phim như Nhật ký tình yêu, Ngày cưới hay Chuyện nàng Lọ Lem. Khi đã phát chán những bộ phim hài lãng mạn hiện đại, chúng tôi sẽ đắm chìm vào những tác phẩm điện ảnh của thập niên tám mươi, như Khi Harry gặp Sally hay Ánh trăng độc ác. Ban đầu chúng tôi cười lăn vì kiểu tóc hớt cao và trang phục sáng màu lòe loẹt của diễn viên, sau đó lại trở nên nghiêm túc và ngây ngất vì thông điệp tình yêu xúc động và mãnh liệt mà các nhà làm phim Hollywood thể hiện trong tác phẩm. Bộ phim tôi yêu thích nhất hồi còn dành thời gian nằm dài trên chiếc ghế bành sọc đỏ trắng ở nhà Destiny xem phim là Chuyện tình nàng tiên cá. Destiny từng chế nhạo tôi vì tôi sở thích đó.

“Trong số hàng tá bộ phim tình yêu hay ho, cậu lại thích bộ phim kể về một nàng tiên cá khỉ gió. Một bộ phim phi thực tế nhất...” Cô ấy đã nói thế.

Nhưng vì tôi không nói ra nên Destiny không biết rằng với tôi, tình yêu nhìn chung chính là phi thực tế. Ban đầu khi mới gặp nhau, hai nhân vật chính thường tỏ ra kiêu căng, khó chịu với đối phương, dần dần chuyển sang yêu nhau, rồi nhân vật nam luôn có khả năng nói ra những lời đúng đắn để giành lại trái tim người phụ nữ họ yêu.Chuyện tình nàng tiên cá đúng là một bộ phim kỳ quặc, nhưng chính tình yêu cũng kỳ quặc như thế. Xem những phim như thế thật dễ chịu, nhưng sẽ thật ngu ngốc nếu tin vào nó. Có lẽ tôi cũng chẳng thích phim hài lãng mạn như mình tưởng.

“Tôi không biết”, tôi trả lời Judah. “Tôi hay xem thể loại phim khiến người ta tin vào tình yêu kể cả khi chẳng có lý do gì cả. Thật ngớ ngẩn và trẻ con. Tôi cho là mình cần ai đó khiến tôi tin tưởng.”

“Nhà cậu có truyền hình cáp không?” Cậu ấy hỏi.

“Truyền hình cáp? Đến tivi nhà tôi còn không có.” Tôi đáp. Trong một khoảnh khắc, tôi như biến thành một sinh vật ngoài hành tình trong mắt Judah Grant. Tôi lần mò khắp khuôn mặt mình để chắc chắn là không có bộ phận nào bị biến dạng khi cậu ấy há hốc miệng nhìn tôi suốt mấy phút liền.

“Sao hả?” Tôi bật lại. “Sao cậu nhìn tôi kiểu đấy?” Miệng cậu há hốc còn mắt thì mở to.

“Tôi chỉ đang nghĩ đến những bộ phim tôi muốn cậu xem thôi. Tôi đang lên danh sách...”

Trong khi Judah viết nguệch ngoạc mấy chữ ở mặt sau tờ hóa đơn thì tôi khẽ khàng ngồi xuống. Cậu ấy không phán xét hay gọi tôi là kẻ lập dị. Tất cả những gì cậu ấy quan tâm là chỉ cho tôi những gì tôi không biết thay vì chọc ngoáy vào sự thực là hiểu biết của tôi rất hạn hẹp. Khi viết xong, cậu ấy ngẩng lên nhìn tôi, vẻ chờ đợi.

“Đi thôi.” Cậu nói.

“Đi đâu?”

“Theo cậu là đi đâu?” Judah hỏi. “Đến cửa hàng băng đĩa phim! Mà cậu cũng về nhà mang đồ ngủ sang đây đi, đêm nay ta sẽ quậy tung trời nhé!”

Judah đẩy xe lăn trên vỉa hè với vẻ hí hửng hiện rõ trên nét mặt. Tôi lẽo đẽo theo sau, miệng nín thinh mà trong lòng băn khoăn không hiểu cái chuyện ngủ qua đêm kia là cậu ấy nói thật hay giỡn chơi. Dù đã đến nhà Judah mấy lần rồi nhưng chưa lần nào tôi vào đến nhà bếp - trừ lần duy nhất là cái đêm cậu ấy ngồi ở cửa sổ gọi tôi.

Chúng tôi đang đi trên vỉa hè thì tôi nghe có tiếng Mẹ Mary gọi tên tôi từ cách đó hai nhà.

Mẹ Mary là người đoán biết trước được sự chết chóc. Trông bà ấy nhăn nheo già cỗi đến nỗi giống cái xác khô hơn là người thật. Tôi thận trọng bước đến nhà bà ấy, Cố gắng trấn tĩnh để nỗi sợ không lồ lộ trên nét mặt cũng như tránh không để bị vấp vào những chỗ nứt vỡ trên vỉa hè. Tôi cảm tưởng như một năm cuộc đời mình lại bị bà ấy giảm bớt mỗi lần giẫm vào một vết nứt nào đó.

Tôi đứng dưới chân bậc tam cấp dẫn vào cửa trước nhà Mẹ Mary. Đằng sau, Judah chờ tôi ở ngay rìa thảm cỏ lầy lội thuộc khu đất nhà bà.

Mẹ Mary đứng trên bậc thang cao nhất, cái bóng gầy gò của bà trùm lên tôi. Không biết do tôi tự tưởng tượng ra hay do mắt bà ấy màu xanh da trời thật nữa? Cặp mắt màu xanh nổi bật giữa làn da màu đồng tối sẫm. Đây là lần đầu tiên tôi đứng gần Mẹ Mary đến mức nhìn rõ cả màu mắt bà ấy. Bà chìa tay ra và ra hiệu cho tôi đi lên. Tôi ngoan ngoãn làm theo, đến ngồi trên chiếc ghế gỗ bập bênh. Mẹ Mary mà đã mời vào nhà thì chỉ vì một lý do mà thôi. Judah đang lăn xe vòng vòng ngoài vỉa hè, cậu ấy muốn đến cửa hàng băng đĩa phim.

Tôi bật cười thật to khi quan sát cậu ấy. Mẹ Mary ngồi vào cái ghế cạnh tôi và quan sát gương mặt tôi.

“Cháu nhìn ra ngoài kia âu yếm thế?” Bà hỏi. Giọng bà rõ ràng và nhẹ nhàng, không hề giống như tôi đã tưởng tượng.

“Không”, tôi đáp. “Không phải thế... Cậu ấy chỉ là bạn cháu.” Tôi sợ hãi với ý nghĩ rằng tình cảm của mình dành cho Judah đã bị bộc lộ ra một cách quá rõ ràng rồi.

Mẹ Mary đẩy qua đẩy lại chiếc ghế trong khi chăm chú nhìn theo Judah.

Tôi tự hỏi không hiểu sao bà ấy lại biết tên tôi.

“Cậu ấy mang đến hy vọng cho cháu phải không?” Bà hỏi.

“Vâng.” Tôi đáp.

“Vậy hãy giữ lấy cậu ấy.” Bà nói dứt khoát. Tôi lén nhìn bà xem bà đang nói đùa hay nói thật. Sau đó là khoảng lặng dài đến nỗi tôi chịu không nổi mà ngồi vặn vẹo khổ sở trên chiếc ghế.

Tôi vừa mở miệng định xin phép cáo lui thì Mẹ Mary đã chặn họng tôi.

“Mẹ cháu.” Bà lên tiếng.

“Vâng...” Tôi gấp gáp nói.

Ngoài kia, Judah đang biểu diễn lăn xe vòng quanh trên hai bánh sau.

“Mẹ cháu đang lưỡng lự giữa hai thế giới và không thể quyết định được muốn lưu lại nơi nào. Cháu cũng giống vậy - cả cháu và mẹ cháu đều giống nhau.”

Tôi muốn nói với bà ấy là mẹ tôi đã quyết định muốn lưu lại nơi nào từ lâu lắm rồi - chính là tự thu mình lại và ở lì trong cái “hố đen sự sống” kia. Mẹ Mary có ý gì, khi nói như vậy về người mẹ lạnh lùng với cặp mắt vô hồn của tôi, điều này chợt làm lóe lên một ý nghĩ trong tâm trí tôi. Phải chăng mẹ tôi đang thích thú với ý nghĩ kết thúc cuộc đời của chính mình? Để trốn chạy khỏi điều gì? Chính là cái chốn chật hẹp mà mẹ đã tự thu mình vào sao?

Tôi nhìn bà lão. Bà ấy quá già, quá yếu ớt, trông chẳng có vẻ gì là đáng sợ cả. Vậy tại sao tôi lại luôn sợ hãi trước Mẹ Mary như vậy?

“Bà có biết rằng chỉ người tốt mới thường chết trẻ không?” Tôi khẽ nói.

“Cháu có thể thay đổi điều đó.” Bà đáp.

Tôi liền đứng bật dậy và bắt đầu bước xuống cầu thang. Chân tôi không còn bước nhẹ nhàng như ban nãy, lúc này nó nặng trịch như đeo đá. Mẹ Mary gọi với theo tôi.

“Margo...”

Bà ấy đang đứng, hai tay dang rộng như muốn ôm tôi vào lòng.

Tôi bước hai bước ngắn lên bậc thang và Mẹ Mary ôm chặt lấy tôi. Tôi sửng sốt trước cái ôm mạnh mẽ và mãnh liệt của bà ấy. Người bà tỏa ra mùi quế và thuốc duỗi tóc - tôi đã quen với mùi này mỗi lần đến nhà Destiny và thấy mẹ cô ấy làm tóc trong căn phòng ngủ nhỏ.

“Đừng để nỗi thù hận hủy hoại bản thân mình. Cháu sẽ đánh mất linh hồn mình đấy.” Bà dặn tôi.

Tôi không hề quay lại nhìn bà lúc bước tới chỗ chàng trai được phán là đã mang đến hy vọng cho tôi. Tôi muốn nói rằng bà không cần lo tôi sẽ đánh mất linh hồn mình. Vì chính chàng trai này sẽ cứu rỗi linh hồn tôi.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.