Đống mỡ trên người tôi đã giảm đi nhiều đến nỗi tôi không còn mặc vừa quần áo nữa. Tôi chẳng buồn quan tâm, dù sao chúng cũng tã lắm rồi, nhưng vẫn phải mặc để che thân, vì cái thân hình béo ú này của tôi mà để trần như nhộng đi nhong nhong ngoài đường thì thật là hành hạ mắt người khác quá. Mẹ tôi có cất giữ một hộp quần áo ngoại cỡ trên gác mái. Dù không biết mẹ có từng béo bao giờ chưa, nhưng tôi vẫn lần mò lên lấy trộm mấy món để mặc. Có rất nhiều quần soóc bò cạp cao, viền quần đều sờn rối và ngắn đến nỗi túi quần lồi hết ra ngoài. Trong hộp cũng có nửa tá áo sơ mi flannel và một đôi giày Doc Martens màu xanh da trời sáng. Mẹ từng kể rằng sau khi mang thai tôi, chân mẹ đã phình to ngoại cỡ nên không còn đi vừa bất cứ đôi giày cũ nào nữa. Tôi ôm đống chiến lợi phẩm ấy về phòng mình và trải đầy ra đệm.
“Mày làm gì trên đấy thế con?” Mẹ đang đứng ngay cửa phòng tôi, hai tay khoanh trước ngực như đang bị lạnh.
“Trên đâu?” Tôi giũ quần áo và cầm lên ngắm nghía. Dù thực lòng tôi đang run rẩy vì ngay lúc này mẹ đang nói chuyện với mình, nhưng tôi không thể để lộ cảm xúc của bản thân. Tôi không ghét sự hiện diện của mẹ, mà chỉ không chịu nổi sự thiếu vắng hơi ấm tình thương từ mẹ lúc này.
“Mẹ nghe thấy tiếng mày lịch kịch trên gác mái...” Mẹ nói.
Tôi lờ đi, chỉ tập trung trải quần áo, đưa đồ lên ướm thử xem có vừa không. Nếu nhìn gần hơn, chắc chắn mẹ sẽ thấy tay tôi run rẩy.
“Cái gì vậy?” Mẹ đi lại chỗ tôi và nhìn xuống đống đồ. Nỗi kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt mẹ, những nếp nhăn tố cáo tuổi già của mẹ càng hằn sâu hơn khi mẹ nhíu mày.
“Để lại vào chỗ cũ ngay.” Mẹ ra lệnh.
Tôi quay phắt lại.
“Vậy mẹ cho con tiền mua quần áo đi...” Tôi chìa tay ra như thể đang chờ mẹ thảy vào bàn tay một tờ năm mươi đô, nhưng mẹ tôi chỉ thảng thốt nhìn đôi giày Doc như thể chúng là ma vậy.
“Mày không nên mặc đồ thế này...” Mẹ nói, xốc lại chiếc áo choàng ôm sát vào người. “Đàn ông sẽ nảy sinh ý đồ xấu. Kể cả khi mày không xinh đẹp, người ta vẫn nghĩ...”
“Mẹ nói gì vậy?” Tôi giơ một chiếc áo phông lên để ngắm kỹ hơn. Có hình ban nhạc rock Nirvana. Đuôi áo vẫn còn một nút thắt. Tôi liếc nhìn mẹ và đặt chiếc áo xuống. Mẹ tôi là kiểu người luôn thích kiếm cớ để tức giận. Những lúc như thế, mẹ sẽ cáu kỉnh, gắt gỏng, đá thúng đụng nia khắp nhà chỉ vì những chuyện bé như con kiến. Bây giờ thì mẹ lại tức giận vì tôi lôi quần áo cũ không dùng đến của mẹ ra mặc lại. Mẹ làm như thể mẹ vẫn mặc được ấy. Người mẹ gầy như que tăm, toàn xương xẩu và lúc nào cũng thu mình dưới cái áo choàng to tướng.
“Mẹ đã... bố của mẹ, ông ta...”
Tôi đặt chiếc áo xuống.
“Ông ta làm sao?”
Mẹ lắc đầu, nhắc lại, “Mày không nên mặc quần áo kiểu này.” Nhưng tôi không muốn bỏ qua dễ dàng như thế. Mẹ đã định nói gì đó với tôi rồi lại thôi, tôi muốn biết điều đó.
“Ông ta đã làm gì mẹ phải không?” Tôi hỏi dồn. Dù cố ngăn sự căng thẳng hiện lên nét mặt để không làm mẹ sợ, nhưng đôi mắt tôi lại nhìn xoáy vào mẹ.
Mẹ tôi cắn môi, bao năm rồi tôi mới lại thấy một cử chỉ bình thường như vậy từ mẹ. Hình ảnh ấy gợi nhắc lại những ký ức xa xưa... Đó là những đêm đông lạnh lẽo, hai mẹ con tôi cùng đắp chăn ngồi dưới sàn trước lò sưởi, khi đến lượt mẹ kể chuyện, mẹ thường hay cắn môi trước khi bắt đầu. Rồi hồi tôi học lớp Một, mỗi khi hai mẹ con cùng ngồi ở bàn bếp làm bài tập về nhà của tôi, mẹ cũng hay cắn môi mỗi khi suy nghĩ cách giải. Nhưng mẹ tôi đã giũ bỏ con người ngày xưa ấy rồi.
“Đó không phải việc của mày.” Mẹ nói.
“Bố con là ai?” Thề có Chúa, đây là lần đầu tiên trong đời tôi cất lên lời thắc mắc luôn gây nhức nhối trong lòng mỗi đứa trẻ không hề có ký ức nào về người cha. Đây là lần đầu tiên tôi muốn biết câu trả lời.
“Đó không phải việc của mày.” Mẹ nhắc lại, nhưng lần này mẹ từ từ đi ra khỏi phòng.
“Đây là việc của con.” Tôi khẩn khoản nói. “Con có quyền được biết bố mình là ai...” Tôi theo sát gót mẹ. Mẹ vẫn lắc đầu. Tôi cảm nhận rõ ràng nỗi sợ hãi đang ngày một lớn dần, hai lòng bàn tay tôi đã ướt mồ hôi, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung trong lồng ngực. Đây là cơ hội duy nhất để tôi biết được câu trả lời. Tôi đã mười tám tuổi rồi. Mối quan hệ giữa chúng tôi, dù chưa chết hẳn, nhưng đã mong manh lắm rồi.
“Mẹ nói đi, chết tiệt!” Tôi rít lên qua kẽ răng. Dù không hề muốn hét lên, nhưng tôi không kìm được nữa. Mẹ tôi rất ghét tiếng ồn cường độ cao.
“Đừng giở giọng ấy ra nói với mẹ. Mẹ là mẹ của mày...”
“Mẹ chẳng xứng là một người mẹ”, tôi nói liến thoắng. “Mẹ để con tự sinh tự diệt suốt từ bé. Mẹ chẳng thèm quan tâm, phải không? Tất nhiên là không rồi. Mẹ chẳng biết là con đã tốt nghiệp trung học loại giỏi, được trao nhiều giấy khen, hay con có đi làm, cả việc có một anh chàng tuyệt vời nhất trên đời này thích ở bên con. Mẹ chỉ là một mụ gái làng chơi xấu xí, nhục nhã, lúc nào cũng chỉ biết rụt cổ vào cái vỏ ốc của riêng mình và cự tuyệt chính đứa con mình dứt ruột đẻ ra. Con chẳng có động lực gì để căm ghét mẹ nữa, bởi vì con còn chẳng để tâm nữa rồi.”
Mẹ vung tay lên tát tôi. Tôi chưa từng thấy cái tát nào mạnh như thế. Lớn lên ở khu Xương này, người ta ít khi chứng kiến những cái tát mạnh mẽ như vậy. Má tôi bắt đầu đau nhói từ trước cả khi bàn tay mẹ rời khỏi gương mặt mình. Tôi gần như có thể cảm nhận rõ từng dấu vân tay của mẹ đang hằn trên làn da mỏng mảnh của tôi. Tôi đưa tay ôm lấy bên má bị tát, nhưng vẫn không muốn buông tha mẹ. Tôi hạ tay xuống, bàn tay thu thành nắm đấm.
“Bố con là ai?” Tôi hỏi lại. Lần này giọng tôi trở về với chính bản ngã của mình - vô hồn và bình thản. Cái tát nảy lửa và lời tuyên bố về tuổi thơ đau thương của tôi đã chính thức khởi đầu cho tất cả. Tối nay chúng tôi sẽ nói cho ra lẽ, có thể không bao giờ có lần nào nữa, nhưng tối nay tất cả mọi uẩn khúc cần được sáng tỏ. Không phải lúc nào người tốt cũng sẵn sàng cho đi vô điều kiện.
Đôi mắt thâm quầng của mẹ dán chặt xuống nền gỗ sứt sẹo. Chiếc áo choàng đỏ phanh ra, để lộ bên ngực phải của mẹ. Hình ảnh bàn tay những gã đàn ông mơn trớn bầu ngực ấy chợt hiện ra rõ mồn một trong tâm trí khiến lòng tôi trào dâng cảm giác ghê tởm tột độ. Có ai trong số họ là cha tôi không? Thực ra tôi đã biết trước khi mẹ nói - đó là người đàn ông lái chiếc Mustang độ có biển số chọn và chiếc đồng hồ mà đến hiện tại tôi đã biết là của hãng Rolex.
“Tên ông ta là Howard Delafonte”, mẹ nói. “Xuống nhà đi. Mẹ cần hút thuốc.”
Tôi theo mẹ xuống cầu thang hẹp và ngồi tại bàn bếp trong khi mẹ châm một điếu thuốc và rót chút rượu whisky vào một chiếc cốc bám bụi mà mẹ tìm được trong chạn. Mẹ rót rượu, châm lửa hút thuốc, rồi nhấp rượu. Đã từ rất lâu rồi tôi mới thấy mẹ làm nhiều việc như thế ngoài di chuyển từ phòng này sang phòng nọ. Cảm giác khi chứng kiến những chuyển động ở mẹ lúc này thật kỳ cục, như thể một bóng ma đang bắt chước người phàm vậy. Mẹ ngồi đối diện với tôi trên chiếc ghế duy nhất còn lại trong phòng, buông tiếng thở dài.
“Khốn khổ thân mẹ”, mẹ nói. “Mẹ đã có thai với thị trưởng, nhưng tất nhiên đó là trước khi ông ta trở thành thị trưởng. Lẽ ra ông ta phải cẩn trọng hơn. Ngày trước, Howard chỉ là luật sư ở hãng luật Markobs and Jacob thôi. Mẹ đến đó làm được một tháng thì ông ta nghỉ việc, nhưng trước đó ông ta và mẹ đã ngủ với nhau rồi. Ông ta thích mẹ, hay tặng quà cho mẹ.”
Tôi nhớ đến tờ giấy bọc quà trong thùng rác và tự hỏi liệu có phải chính ông ta đã mang tặng mẹ tôi những đồ nữ trang đó hay không.
“Dù đã nghỉ việc nhưng ông ta vẫn đưa mẹ đi hẹn hò, dùng bữa tối ở nhà hàng sang trọng.” Mẹ hít một hơi thuốc dài và uống cạn cốc rượu mà không nhả khói ra. “Dĩ nhiên là ông ta có gia đình rồi. Lại lý do cũ rích muôn thuở. Ông ta khổ sở vì vợ mình. Mẹ từng gặp bà ta một lần - mụ béo mặt ngu ấy. Bà ta làm ông ta hổ thẹn vô cùng.” Mẹ dập điếu thuốc xuống mặt bàn rồi di di ngón tay lên đống tàn thuốc.
“Mẹ khiến ông ta vui vẻ. Khi đó, ông ta đã định bỏ bà ta, nhưng rồi bà ta lại bị bệnh. Vậy là ông ta nói không thể ly hôn.”
Tôi muốn hỏi mẹ người đàn bà béo ú mặt ngu ấy mắc bệnh gì, nhưng điều đó không quan trọng. Điều tôi cần bây giờ là cái kết của câu chuyện này.
“Nhưng Howard vẫn gặp mẹ. Rồi đến một ngày, các cộng sự trong hãng biết chuyện khi có người nhìn thấy bọn mẹ đi xem phim. Họ đã điều tra.” Mẹ kể. Mẹ vô thức lia lưỡi vào chiếc răng khểnh khi đang trầm ngâm suy tư. “Khi đó, ông ta đang chạy đua vào ghế thị trưởng và mẹ đang mang thai mày.”
“Tại sao ông ta vẫn hay lui tới?” Tôi hỏi. “Sau bao nhiêu năm rồi.” Có lẽ tôi nên hỏi vì sao bố lại không trò chuyện đứa con rơi này. Thậm chí vài câu hỏi han cũng không có. Lúc rỗi con thích làm gì? Con muốn có tivi không?
Tôi nhớ ra rồi. Mẹ tôi từng có một chiếc tivi, nhưng đã vứt nó đi hồi tôi còn rất nhỏ. Mẹ nói nó bị hóng và nhà không có tiền mua tivi mới. Từ đó, nhà tôi không có tivi nữa. Không phải do chúng tôi không có tiền để mua chiếc khác, mẹ tôi có cả một kho báu dưới sàn nhà, mà vì họ không muốn tôi thấy bố mình trên tivi - thị trưởng của thị trấn Cảng Xương đi chiếc Mustang màu đỏ sẫm. Tôi băn khoăn tự hỏi nhãn hiệu chiếc xe ông ta hay dùng là gì, có thể là một chiếc Mercedes hay BMW bóng lộn màu tối sẫm, vương vất mùi loại xì gà ông ta thường hút và nước hoa hương gỗ thông. Chiếc Mustang chỉ là đồ chơi tiêu khiển cuối tuần. Ông ta cất nó trong gara và chỉ dùng nó khi đi đến đây để tránh bị mọi người phát hiện. Bố à, thú vui để khủng hoảng tuổi trung niên tao nhã đấy.
“Ông ta yêu mẹ.” Mẹ nói.
“Vậy còn con? Ông ta có yêu con không?” Tôi buột miệng.
“Không phải thế đâu. Ông ta không muốn mẹ sinh mày ra. Howard muốn mẹ phá thai, nhưng mẹ đã không làm thế.”
“Vậy nên ông ta vờ như là con không tồn tại?” Lạy Chúa. Và mẹ đồng tình vì chính mẹ cũng đang làm như vậy.”
“Hố đen sự sống” như cựa quậy xung quanh chúng tôi, áp lực từ bên trong ngôi nhà dường như tác động lên những phiến kính cửa sổ, khiến chúng va lập cập. Nó cũng đồng tình với tôi đấy. Cái “hố đen sự sống” này biết mẹ tôi đã trở nên suy sụp đến mất hết sức sống ra sao. Vì đây chính là lãnh địa hoang vu vô vị của một người phụ nữ đã dành những năm tháng đẹp nhất đời mình cho một người đàn ông chỉ coi tuổi thanh xuân của bà là cuộc vui chơi hoan lạc ngắn ngủi. Nơi này đã chứng kiến mẹ tôi ân cần mời gọi những gã đàn ông khác trong khi chẳng hề đoái hoài gì đến chính đứa con duy nhất của mình. Tôi chợt thấy gần gũi vô cùng với cái “hố đen sự sống” này, cảm tưởng như tôi đang hòa vào trong nó, cảm giác bị đè nén ngột ngạt đã mất đi. Mẹ tôi lảng tránh câu hỏi, liếc ra phía khung cửa sổ đang oằn mình kẽo kẹt, có lẽ trong thâm tâm mẹ đang tự hỏi tôi có nghe thấy không. Tôi vờ như không nghe thấy, cứ nhìn chằm chằm vào nước da tái xanh của mẹ khiến mẹ lúng túng, bồn chồn không yên. Cứ để mẹ nghĩ là mẹ sắp phát điên đi. Cứ để mẹ nghĩ là chỉ có mẹ mới chịu đựng được cái “hố đen sự sống” này. Tôi thầm nhủ.
“Con có anh chị em cùng cha khác mẹ chứ?”
“Có.”
“Bố con là thị trưởng?”
“Giờ thì không. Ông ta nghỉ hưu rồi.” Mẹ lại lia lưỡi vào chiếc răng khểnh.
“Còn... các con ông ta? Ông ta có thân thiết với họ không?”
Trong thâm tâm tôi rất muốn mẹ nói không. Rằng ông ta cũng ghẻ lạnh những đứa trẻ kia. Rằng ông ta không đến cổ vũ họ chơi bóng chày, xem họ biểu diễn múa ba-lê hay ngồi ăn sáng cùng với họ và trìu mến quan sát từng gương mặt ngái ngủ của họ mỗi sáng.
“Có.” Mẹ nói. Sau lời khẳng định ấy, mẹ tôi cũng kết thúc câu chuyện. Rồi mẹ đứng lên, nhìn mẹ lúc này như bà lão trăm tuổi vậy. Tôi gọi với theo lúc mẹ bước lên cầu thang.
“Nếu ông ta lại tới đây, con sẽ không im lặng nữa. Để ông ta biết về con đi.” Tôi nói.
Tôi nghe thấy tiếng cầu thang kêu kẽo kẹt khi mẹ trở về phòng. Tiếng kẽo kẹt vang lên chầm chậm... đều đều.