TÔI SẼ BẮT ĐẦU TRỊ LIỆU VỚI BÁC SĨ sau khoảng một tuần nữa. Tôi muốn được nói chuyện với ai đó sớm hơn, giải thích với họ rằng tôi không thuộc về nơi này, nhưng một trong số những y tá, người có đeo niềng và tên là Papchi nói rằng họ phải tuân theo đúng quy trình - cho tôi làm quen với xung quanh, lưu lại và xử lý thông tin của tôi trên máy tính.
Tôi nhìn chằm chằm cái máy tính đang đứng sừng sững như một tên lính gác trong khu y tá. Nó có màu trắng và dẹt, lúc nào cũng có ai đó đang gõ lách cách trên bàn phím. Tôi ghét nó vì nó đang kìm chân tôi tại nơi này. Lắng nghe bản thân. Trút cơn giận dữ lên máy tính. Có lẽ nếu nó khiến bạn nổi giận, bạn có thể thử giết nó.
Tôi ở lì trong phòng trừ khi bọn họ lùa tôi ra ba lần mỗi ngày để ăn và giải lao. Tôi có một cô bạn cùng phòng tên là Sally. Tôi phá lên cười khi cô ấy nói tên mình, vì trên đời này còn ai tên là Sally nữa? Sau đó cô ấy cũng không nói chuyện với tôi nữa. Đến đêm, cô ấy quay lưng lại với tôi, quay mặt vào tường mà ngủ.
Hầu hết thời gian tôi dùng để căm hận Judah. Tên phản bội. Và giờ cậu ấy đang ở đâu? Vì sao cậu ấy không đến thăm tôi? Vết thương trên tay tôi trở nên ngứa ngáy dưới lớp băng. Tôi kéo nó ra để xem Leroy đã rạch gì lên da thịt tôi. Icarus. Rất gọn gàng và chính xác, như thể hắn đã dùng... một miếng dao lam. Miếng dao của tôi. Chúa ơi. Vết thương đóng vảy rất tệ, phần da xung quanh trông có vẻ bị sưng đỏ. Tôi không bao giờ muốn có một hình xăm, nhưng tôi nghĩ bây giờ tôi đã có một cái rồi. Tôi hỏi Papchi xem Icarus là gì nhưng cô ấy chỉ lắc đầu. Chúng tôi được cho phép dùng máy tính vào thứ Năm nếu ngoan ngoãn. Chỉ ba mươi phút để gửi email. Tôi viết một email cho Judah, hỏi cậu ấy đang ở đâu và kết thúc bằng chữ ký ‘M’. Sau đó tôi gõ Icarus vào thanh tìm kiếm và tìm thấy phần giải nghĩa trong thần thoại Hy Lạp.
Daedalus bị Vua Minos giam vào nhà lao với con trai là Icarus đã tạo nên một đôi cánh từ lông chim và sáp. Trước khi vượt ngục, Daedalus đã cảnh báo con trai không được bay quá gần mặt trời và mặt biển, phải bay đúng hướng qua đại dương. Icarus do quá háo hức vì được bay nên đã lao vút lên trời, nhưng vì bay quá gần mặt trời nên sáp từ đôi cánh đã chảy ra. Icarus rơi xuống và chết trên biên Icarian - được đặt tên dựa theo câu chuyện này sau đó. Trang web gọi đó là một sự thất bại thảm hại.
Tôi chạm vào miếng băng trên tay, băn khoăn không biết liệu đó có phải là điều Leroy ám chỉ khi khắc từ này lên da thịt tôi. Thất bại. Khá lắm, cô gái bé nhỏ, nhưng tao là một tên tội phạm trước mày rất lâu rồi. Cơn giận trong tôi bùng lên, rừng rực, cháy bỏng và cồn cào. Tôi nuốt giận xuống. Tôi phải thoát khỏi nơi này đã rồi mới nghĩ đến Leroy.
Lần được sử dụng máy tính tiếp theo, tôi kiểm tra email và thấy tin nhắn tôi gửi cho Judah đã bị gửi trả lại. Gửi trả lại người gửi: Địa chỉ email không xác định. Tôi băn khoăn vì sao cậu ấy lại khóa tài khoản, nhưng chẳng có ai để tôi hỏi cả. Tôi nghĩ đến việc email cho chị Sandy, nhưng cuối cùng lại thôi. Không cần lôi những người ở khu Xương vào chuyện này.
Cuối cùng cũng đến lúc gặp bác sĩ. Tôi chải tóc, mặc dù tóc tôi khá bết và bị duỗi không ra hình thù gì. Tôi cố tỏ ra bình thường, điều chỉnh nét mặt về biểu cảm chán chường trung lập. Papchi nói rằng tôi sẽ gặp bác sĩ Saphira Elgin. “Mọi người đều thích cô ấy”, cô ấy nói. ”Cô ấy là bác sĩ được yêu mến nhất của chúng tôi. Một số bệnh nhân gọi cô ấy là Bác Sĩ Nữ Hoàng!” Cô ấy vui vẻ nói.
Tôi được chỉ hướng đến văn phòng của bác sĩ rồi bắt đầu lê bước trên sảnh có vải lót sàn nhà bằng đôi dép lê giấy. Tôi đến trước cửa căn phòng ở phía tây tòa nhà hiện đại nhất. Y tá ở đây trông vui vẻ hơn, tôi cũng nghe nói rằng phòng bệnh nhân ở đây đều có bồn rửa riêng. Tên bác sĩ nằm chói lọi trên tấm bảng tên ngoài cửa. Tôi gõ cửa.
“Mời vào”, một giọng nói cất lên. Tôi đẩy cửa, trong bụng thầm nghĩ rằng sẽ gặp một người trông đứng tuổi, có dáng dấp như một người mẹ và giản dị, khiêm nhường. Nhưng bác sĩ Elgin không hề giản dị. Cô ấy rất đẹp, một vẻ đẹp kỳ lạ. Vẻ đẹp của vị bác sĩ ấy giống kiểu vẻ đẹp khiến bạn sẽ phải ngoái đầu để dõi theo một khi ánh mắt đã chạm phải - một vẻ đẹp thoát tục.
“Xin chào”, cô ấy nói. Cô không chìa tay ra phía tôi mà chỉ tay vào chiếc ghế tỏ ý ra hiệu cho tôi ngồi xuống. Giọng cô trầm ấm; tiếng nói rung động trong thanh quản trước khi chảy ra ngoài như dòng rượu cognac mượt mà. Vị bác sĩ này rất khác với mọi người. Ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy cô ấy, tôi đã nhận ra ngay điều đó. Cái cách cô ấy nhìn tôi như thể ẩn chứa sự quan tâm thật lòng chứ không phải là trách nhiệm với một bệnh nhân được chính phủ chỉ định cho. Nếu ai cũng nhận được ánh nhìn chân thành đó, thì chẳng có lý gì mà họ lại không gọi cô ấy là Bác Sĩ Nữ Hoàng. Papchi nói rằng cô ấy không làm toàn thời gian ở viện nhưng luôn đến đây năm mươi tiếng một tuần, còn lại thì nghỉ ngơi ở nhà riêng.
Tôi thắc mắc điều gì đã khiến Bác Sĩ Nữ Hoàng lại cống hiến thời gian của mình cho những người thực sự bệnh hoạn thay vì những bà nội trợ trầm cảm và những ông chồng ngoại tình sẽ chắc chắn tìm đến văn phòng của cô ấy. Chắc là, tôi nghĩ, mỉm cười với cô ấy. Cô ấy muốn cảm thấy bản thân đang thực sự sửa chữa những thứ đã hỏng.
“Xin chào, bác sĩ Elgin.”
Trông cô ấy không có vẻ cảm động gì trước thái độ lịch sự của tôi. Có lẽ tôi có thể khiến bác sĩ Elgin bị thuyết phục với câu chuyện của mình và nếu cô ấy thực sự tốt bụng như những gì mọi người nói thì cô ấy có thể giúp tôi ra khỏi đây. Tôi giấu đi sự đề phòng và chuẩn bị tinh thần để thích cô ấy.
“Margo, kể cho tôi tất cả mọi thứ về bạn đi.”
Cô ấy dựa lưng vào ghế, cử chỉ này khiến tôi nhớ đến Destiny mỗi khi cô ấy thả lỏng cơ thể để chuẩn bị xem một bộ phim. Tôi suy nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu. Tôi đến đây từ khi nào? Vì sao tôi đến đây? Khu Xương? Judah?
“Mẹ tôi là gái điếm...” Tôi bắt đầu. Chính tôi cũng ngạc nhiên vì thái độ tự nguyện của mình khi có thể thoải mái nói ra chuyện mà tôi đã tuyên bố là sự thật xấu xí nhất trong cuộc đời. Có lẽ đây là lần đầu tiên có ai đó hỏi tôi về bản thân một cách cởi mở đến thế. Hoặc có lẽ tôi không có lựa chọn nào khác ngoài nói ra khi đang bị nhốt ở nơi vô trùng này, với một đám người không thuộc về thế giới bình thường.
Tôi kể cho cô ấy về “hố đen sự sống”, và những gã đàn ông - bố tôi, đặc biệt là chiếc Rolex hào nhoáng đắt tiền của ông ta. Rồi thời gian của chúng tôi đã hết, cả hai đều khá thất vọng. Việc giãi bày khiến tôi thấy ngạt thở. Tôi cảm thấy sức sống vẫn đang chảy trong người mình; các ngón tay đều run rẩy. Đó là trao quyền năng, tôi nghĩ. Để cho phép một người lạ biết về mình.
“Chính phủ yêu cầu dành bốn buổi trị liệu một tuần cho bạn, Margo”, cô ấy nói. “Tôi không có nhiều thời gian cho bệnh nhân mới, nhưng tôi sẽ sắp xếp để dành thời gian cho bạn, được chứ?”
“Vâng”, tôi nói. “Tôi rất vui nếu được vậy.”
Theo lịch, bác sĩ Elgin gặp tôi vào thứ Hai, Tư, Năm và Sáu mỗi tuần. Thứ Ba là ngày nghỉ của cô ấy, vì cô ấy nói rằng cô vẫn có lịch gặp bệnh nhân vào cuối tuần. Mỗi tuần, tôi đều mong ngóng đến buổi gặp của chúng tôi. Cô ấy muốn biết về Judah; cô ấy quan tâm đến cậu ấy hơn là mẹ tôi. Tôi hỏi về cuộc sống của cô ấy, nhưng cô ấy ngần ngại và luôn tìm cách quay ngược chủ đề lại về tôi, cũng phải thôi, đó là lý do cho các buổi gặp của chúng tôi.
Nhưng một ngày nọ, bác sĩ Elgin nói với tôi rằng cô đã từng kết hôn. Chồng cô ấy đã chết và cô trở thành một góa phụ trước khi họ kịp có con. Tôi không hỏi chồng cô ấy chết như thế nào hay cô ấy cảm thấy ra sao. Tôi không muốn nghĩ rằng bác sĩ Elgin cũng khổ sở và buồn đau như tôi. Tốt hơn là trong lòng tôi, cô ấy hãy cứ mãi là Bác Sĩ Nữ Hoàng xinh đẹp, quyến rũ được các bệnh nhân tâm thần yêu mến và ngưỡng mộ. Tôi tưởng tượng rằng người chồng quá cố của cô rất đẹp trai - với làn da ngăm kỳ lạ và đôi mắt nâu hạt dẻ. Anh ấy rất cao và là mối tình đầu của cô. Cũng vì lý do đó mà cô ấy hiện tại vẫn còn độc thân, bởi không ai có thể sánh được với người đàn ông cô đã thề nguyện yêu thương suốt kiếp này. Có lẽ đó là lý do cho việc cô ấy thường mặc những bộ quần áo đẹp đẽ và dùng bữa ở những nhà hàng sang trọng với các đồng nghiệp đeo kính viền đen, để cùng thảo luận về các học thuyết của Gestalt và Freud.
Tôi cũng vẽ nên những câu chuyện như thế về các y tá và những người già trong bệnh viện. Nhưng không có câu chuyện nào hào nhoáng như của bác sĩ Elgin và nếu ai đó khiến tôi khó chịu, tôi sẽ cho họ một cuộc sống cô đơn khủng khiếp với chỉ một cái bàn xếp và mì ăn liền.
Tôi làm vậy để cứu rỗi tâm hồn khốn khổ như một con chó bị đánh đập đến run rẩy của mình. Tâm trí tôi như hàng triệu ô ngăn đầy lỗ hổng, những câu hỏi và cả những suy nghĩ về ma túy xoay vần xung quanh. Sau này bác sĩ Elgin đã gọi đó là suy nghĩ kén bướm. Cô ấy đã thay đổi cách điều trị để tôi không cảm thấy ngột ngạt và dễ xúc động nữa. Cô ấy cũng mang đến cho tôi một chậu xương rồng nhỏ để đặt ở cửa sổ trong phòng. Tôi đã hoàn toàn thuộc về cô ấy, khao khát muốn thể hiện bản thân, sửa chữa chính mình. Tôi cũng cảm thấy mình đang bị thao túng, vì rõ ràng đó là điều cô ấy đang làm, nhưng tôi không quan tâm. Tôi thích ở đây.