Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Có tiếng trẻ con khóc. Tôi đĩ dọc khu Wessex, túm áo mưa chặt hơn cho khỏi ướt người. Cứ được một lúc, tôi lại phải quệt nước mưa đang hắt đầy mặt, tránh để bị chảy xuống cằm. Càng đến gần “hố đen sự sống”, tiếng khóc lại càng to hơn. Tôi bước chậm lại, nhìn quanh quất xem tiếng khóc phát ra từ đâu. Trẻ con khóc ré lên ở khu Xương này chẳng là chuyện gì bất thường cả. Người dân ở đây chỉ tập trung mọi nỗ lực để sinh tồn chứ không phải để kiếm tìm và tận hưởng hạnh phúc. Các bậc làm cha làm mẹ để mặc cho con mình khóc trong khi họ còn bận cãi vã và la hét; một bà mẹ đơn thân khốn khổ để mặc con mình khóc mà ngủ vùi suốt mấy tiếng đồng hồ. Những người bà để cháu mình khóc vì họ cho rằng trẻ con khóc một chút cũng chẳng sao. Nhưng tiếng khóc này không phải của một đứa trẻ đang khó chịu mà giống như đang rất đau đớn. Tiếng khóc ré lên điên cuồng ấy là của bé Mo.

Xung quanh tôi là một mớ âm thanh hỗn tạp, tiếng giày của chính tôi cọ xát với nhựa đường, tiếng mưa rơi “lộp độp” và tiếng động cơ ô tô rền vang trên đường quốc lộ gần đó. Tôi cố gắng tập trung vào những âm thanh ấy - những âm thanh tôi vốn đã quen thuộc. Nhưng có thứ gì đó cứ thì thầm bên tai thôi thúc tôi, đó là bản hòa âm chối tai toàn tiếng thét gào đau đớn đến thắt ruột thắt gan của một đứa bé.

Tiếng khóc dẫn tôi đến nhà chế thuốc phiện. Tiếng khóc không phát ra từ cửa trước, mà từ một khung cửa sổ có ánh sáng vàng hắt qua rèm cửa. Tôi biết Mo lớn đang chế ma túy đá dưới tầng hầm. Anh ta thường làm việc đó vào ban đêm. Số ma túy đó anh ta không để sử dụng mà đem bán, vậy nên hoạt động vào ban đêm có lẽ là cách làm khôn ngoan nhất. Có lẽ anh ta không nghe thấy tiếng đứa bé gào khóc ở trên nhà. Có lẽ thằng nhỏ đã tự làm đau mình. Có lẽ...

Tôi dán mắt nhìn xuyên qua giữa hai tấm màn cửa, nhưng khoảng cách nhỏ hẹp ấy không đủ để tôi nhìn thấy gì nhiều trong phòng. Một chiếc giường đặt trong phòng và trong một khắc, tôi thở phào nhẹ nhõm vì Mo Nhỏ không phải ở một mình. Mẹ thằng bé đang quỳ gối giữa đống chăn đệm, tấm lưng gầy của cô ta quay về phía tôi, mái tóc tết trải dài sau lưng. Tên cô ta là Vola. Mo từng kể với tôi cô ta là người Polynesia, dáng dấp mảnh khảnh, đẹp một cách kỳ lạ. Họ lúc nào cũng cãi vã, đôi khi còn gây gổ với nhau ngoài phố, mỗi lần như thế, Vola lại cầm sẵn chìa khóa ô tô và dọa sẽ bỏ Mo ngay lập tức. Còn Mo sẽ cầm cả đống quần áo của cô ta vứt ra thảm cỏ. Những bộ đồ vàng tím chói mắt vương vãi trên đám cỏ xơ xác như kim tuyến vậy. Mo sẽ hét lên bảo Vola là con điếm, nói cô ta biến đi cho khuất mắt và cô ta sẽ phải trả giá nếu cố bỏ anh ta. Phản ứng của cô ta lúc nào cũng là im lặng. Có vẻ như sự im lặng ấy sâu sắc hơn tiếng gào thét của Mo, tạo cho người ta cảm giác cô ta cao thượng hơn là những lời chửi thề tục tĩu vô tội vạ của anh ta. Chính Mo có lẽ cũng nhận ra chủ ý của cô ta, vì sau đó anh ta lại hét vào mặt cô ta Sao? Cô tưởng mình tốt đẹp hơn tôi sao, đồ chó cái? Biến đi cho khuất mắt tôi. Thỉnh thoảng cô ta cũng bỏ đi thật. Những lúc đó, Vola lại đến ở cùng mẹ mình ở Seattle. Nhưng chỉ một tuần sau, người ta lại thấy chiếc xe của cô ta xuất hiện và sau đó là hình ảnh cặp đôi âu yếm nhau ngay trên lối vào - Mo luồn tay vào áo Vola, Vola nhào vào lòng Mo mãnh liệt đến nỗi trông như thể cô ta đang cố vật anh ta xuống đất vậy.

Vola không xuất thân từ khu Xương. Ai cũng nhận thấy điều đó. Mo gặp cô ta tại một quán rượu ở Seattle. Chúng tôi không ai biết nhiều về cô ta và cô ta cũng chẳng có hứng tìm hiểu về chúng tôi. Tôi nghiêng đầu để nhìn rõ chiếc giường hơn. Hơi thở tôi làm mờ cửa sổ. Tôi cẩn thận lau đi hơi nước đọng trên kính rồi bám cả mười ngón tay vào cửa để tựa vững hơn mà ngóng vào. Mo đang bật nhạc dưới tầng hầm. Tiếng nhạc ầm ầm làm cửa sổ rung lên, nhưng vẫn không thể át nổi tiếng khóc của đứa trẻ. Có lẽ thằng bé ốm. Có lẽ nó...

Ban đầu tôi không hiểu trước mắt mình đang diễn ra chuyện gì. Phải mất một lúc não bộ mới chậm chạp phân tích được cảnh tượng lộn xộn trước mắt. Hơn nữa, tầm nhìn của tôi cũng quá khuất! Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm. Khi ý thức trong tôi bắt đầu lờ mờ nhận ra cảnh tượng trước mắt, cơ thể tôi đột nhiên phản ứng dữ dội: miệng thở dốc, trống ngực đập liên hồi, bao nhiêu ý nghĩ xẹt qua trong tâm trí. Tất cả hòa trộn vào nhau thành một trận hỗn chiến đến nỗi tôi chóng mặt muốn xỉu.

Vola đang cúi đầu xuống thứ gì đó. Tôi quan sát cánh tay cô ta đưa lên đưa xuống. Cô ta đang đánh vào một thứ. Một chiếc gối. Tôi tự nhủ. Có lẽ Vola đã gây gổ với Mo và giờ cô ta trút giận lên một chiếc gối. Mỗi khi bị bắt nạt ở trường hay giận dỗi mẹ, tôi cũng mang gối ra làm đối tượng để xả cơn tức giận. Tôi cứ đập cái gối liên hồi đến khi các khớp ngón tay đều tê rần và cơn giận cũng nguôi đi. Nhưng cảnh tượng trước mắt tôi có gì đó không đúng, vì tôi không thấy thằng nhỏ nằm trong nôi. Đột nhiên Vola ngửa người ra và tôi nhìn thấy Mo Nhỏ. Thằng bé đang nằm sấp xuống đất, đầu ngóc lên, mặt đỏ gay, nhòe nhoẹt nước mắt. Mo Nhỏ khóc nhiều đến nỗi kiệt sức, không còn khóc thành tiếng nữa, đầu thằng bé ngả sang một bên, mắt nhắm nghiền, tấm lưng nhỏ bé nhấp nhô theo từng nhịp thở nhọc nhằn.

Mỗi lần thằng bé vừa nhắm mắt lại là thêm một lần Vola đưa tay ra cấu vào chân nó một cái rõ đau. Tôi nhăn mặt khi thấy cảnh ấy. Mo Nhỏ ngước đầu lên, mặt thằng bé ướt nước, sưng húp. Cả người tôi đông cứng lại. Vola nhấc cái gối lên rồi đập vào đầu Mo Nhỏ. Mặt thằng bé bật khỏi tấm nệm, cả người nảy lên, đầu và chân cong lên chới với để cái bụng nhỏ bé chống đỡ cả cơ thể tội nghiệp. Thằng bé đang run rẩy tột độ, trong khi mẹ nó bình thản đến đáng sợ. Tôi không hiểu nổi. Tôi có cảm giác như mình đã bỏ qua chi tiết nào đó, nhưng tôi chẳng bỏ qua gì cả. Cảnh tượng đang diễn ra trước mắt tôi là một tội ác. Khi Mo Nhỏ vừa mới hoàn hồn sau cú đập gối, Vola lại đánh thằng bé tiếp, lần này còn mạnh hơn nhiều, đến mức thằng bé lật ngửa người ra.

Tôi không thể... không thể...

Tôi trượt khỏi khung cửa sổ, thở hắt ra, tim đập thình thịch trong lồng ngực như con thú bị thương. Có tiếng động, tôi ngước lên, cố gắng điều hòa nhịp thở của mình. Một con quạ ngồi chễm chệ trên mái nhà ngay phía trên đầu tôi. Bộ lông tối sẫm của con chim hòa vào nền trời tối tăm, nhưng tôi vẫn nhìn rõ hình dáng nó và cái mỏ khoằm nhọn hoắt. Con quạ đang nhìn tôi trừng trừng, đầu hếch sang một bên, kêu lên như muốn nói gì đó với tôi rồi cất cánh bay vút vào bầu trời đêm.

Tâm trí tôi thúc giục bản thân hành động. Một sự thức tỉnh từ tận sâu trong tâm hồn mà tôi tưởng đã chết hẳn từ lâu nay bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Lý trí tôi cảnh báo: Mày sắp mất kiểm soát rồi đấy. Có lẽ lý trí của tôi nói đúng, nhưng vậy thì đã sao? Tôi luôn giữ bình tĩnh và kết quả thì sao? Một giọng nói khác thúc giục bên tai tôi, lời lẽ có vẻ mơ hồ nhưng cũng lại rất dễ hiểu. Giọng nói này thô mộc hơn, nhẹ nhàng và xa lạ. Đi đi. Là tiếng nói từ tâm hồn tôi. Tôi nhìn lại chỗ con quạ, xem nó muốn nói gì với tôi, nhưng nó đã bay đi xa rồi. Tôi càng chần chừ thì cô ta sẽ càng làm tổn thương bé Mo.

Trái tim tôi đập mạnh như muốn gào lên. Thình thịch, thình thịch. Tôi đang đứng trước cửa. Thình thịch, thình thịch. Tôi thử xoay nắm cửa. Sao cửa lại mở? Thình thịch, thình thịch. Tôi bước vào trong và đóng cửa lại thật khẽ khàng. Thình thịch, thình thịch. Chiếc ghế ngồi ô tô cho trẻ em bị vứt lăn lóc trên sàn, bên cạnh là chìa khóa xe của Vola, có vẻ cô ta đã vội vã vứt nó xuống. Trong lúc vội vã, cô ta đã quên khóa cửa - điều tối kỵ đối với Mo. Công việc của anh ta yêu cầu phải kín cổng cao tường, phải có súng, phải có lưu manh trông chừng. Đám tay chân lưu manh của anh ta đâu rồi? Căn nhà hoàn toàn trống trải. Thình thịch. Tôi đi qua nhà bếp. Các kệ đều ngổn ngang nào đồ ăn, chén đĩa, cả lông mèo nữa. Một con nhện to đùng giăng tơ trên chai dầu thực vật và ngồi chễm chệ trên nắp chai. Cả căn nhà ngập trong một thứ mùi hỗn tạp của cần sa, khói thuốc lá và mùi mốc hỏng, giống như “hố đen sự sống”, chỉ khác là có thêm mùi cần sa. Một con dao xắt thịt dính đầy sốt mayonnaise nằm lăn lóc trên kệ bếp. Không. Quá sức bừa bộn. Tôi đi dọc hành lang đến một cánh cửa mà tôi cho là cửa phòng Vola và Mo. Lúc này tôi hoàn toàn bình thản, vô cảm. Trong một khoảnh khắc, tôi nhìn xuống tay nắm cửa bằng đồng, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên bề mặt. Tay nắm cửa nóng lên khi tôi chạm vào. Cửa xoay rất nhẹ nhàng. Vola không nhận ra tôi đang vào phòng, cô ta còn quá bận chăm chú vào việc mình đang làm - đánh một đứa bé đến thừa sống thiếu chết.

Tôi nhào tới giữ cô ta lại ngay khi cô ta vừa vung tay lên. Tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi cảm thấy hồn xác mình đang tách làm đôi, phần hồn đang ngồi ở một nơi nào xa lắc ngoài vũ trụ quan sát cái phần xác của mình ra tay. Tôi túm lấy bím tóc vừa dày vừa dài của cô ta. Bất ngờ trước sự tấn công của tôi, cô ta ngã ngửa ra sau. Vola vốn mảnh mai nên rất nhẹ, lại thấp hơn tôi nhiều, tôi có cảm giác cô ta chỉ như một cái xác trống rỗng, nhẹ bẫng. Cô ta ngã vật ra, tiếng thét kinh ngạc chìm trong tiếng khóc của Mo Nhỏ và tiếng nhạc ầm ầm. Vola trợn mắt, há hốc miệng nhìn tôi chằm chằm. Tôi liếc đến chỗ giường để canh chừng Mo Nhỏ, may thay thằng bé chưa bị lăn xuống đất, đang mở to mắt mút nắm tay mình.

Hình ảnh ngây thơ của Mo Nhỏ như kích hoạt lại cơ chế hành động của cơ thể tôi. Tôi cảm nhận rất rõ ràng rằng tâm trí mình vừa đột nhiên dừng cảnh báo việc tôi sắp mất kiểm soát, dù thực tế là tôi không hề mất kiểm soát. Tôi chưa từng bình tĩnh đến thế. Tâm tôi tĩnh lặng như mặt sông bình yên. Như đứa trẻ đang say giấc ngủ hiền hòa. Như tiếng đàn hạc êm đềm. Từng cử chỉ của tôi hết sức tự nhiên. Tôi không chỉ muốn chấm dứt cảnh tượng đang diễn ra mà còn muốn báo thù. Giọng nói thúc giục trong tâm khảm tôi khi nãy giờ lại nói với tôi rằng cô ta phải trả giá cho những gì đã làm với Mo Nhỏ.

Tôi nắm tóc cô ta kéo tới chỗ bàn trang điểm cũ kỹ, sứt sẹo toàn góc cạnh sắc bén. Trên bàn là một hàng dài những lọ nhũ sơn móng tay màu xanh và lam nằm la liệt. Lúc này, Vola đã vượt qua cú sốc ban đầu và bắt đầu loay hoay để thoát khỏi tay tôi. Tôi quấn mớ tóc vào nắm tay mình chặt hơn và xốc gối cô ta dậy đến khi cô ta quỳ trên đất. Miệng cô ta lắp bắp gì đó mà tôi không nghe ra được. Cô ta vung tay đấm vào eo và bụng tôi, hoặc bất cứ chỗ nào có thể với tới nhưng chỉ như phủi bụi mà thôi. Tôi nhìn sâu vào đôi mắt cô ta một hồi lâu, cố gắng tìm câu trả lời trong đôi tròng mắt trống rỗng vô hồn ấy. Không có đáp án nào hết. Cô ta thật bệnh hoạn. Một kẻ loạn trí ẩn sau bề ngoài xinh đẹp. Cô ta không xứng đáng với cuộc sống đã được trao tặng. Đồ dã thú. Đồ độc ác. Tôi như thấy hình ảnh mẹ mình trong đôi tròng mắt xám ngoét ma mị của Vola. Tôi đập mạnh nửa đầu bên trái của cô ta vào cạnh bàn. Cô ta gục xuống dưới chân tôi, cả người mềm oặt, rũ rượi. Xác thịt cô ta còn nguyên đây. Nhưng linh hồn đã bị tôi lấy đi rồi.

Tôi trầm ngâm mỉm cười, sâu thẳm trong lòng, tôi biết điều mình đang làm là không bình thường. Tôi nhìn sang chỗ chiếc giường. Mo Nhỏ đang hướng cặp mắt lơ đễnh về phía tôi. Tôi bình tĩnh đi tới chỗ thằng bé và bế nó lên, ôm nó vào trong ngực vỗ về. “Ngoan.” Tôi thì thầm, xoa xoa tấm lưng nhỏ bé của nó và đặt lên trán thằng bé một nụ hôn. Cô ta đã hành hạ thằng bé bao lâu rồi? Tôi từng nghĩ thằng bé có vấn đề về thần kinh, nhưng giờ tôi biết điều đó là không đúng. Cặp mắt đờ đẫn, thân thể yếu ớt mềm oặt trong vòng tay tôi, cả lý do vì sao thằng bé hay lơ đễnh không phân biệt được khi có người khác gọi - tất cả là do người mẹ độc ác đã hành hạ nó.

Khi Mo Nhỏ đã ngủ, tôi đặt thằng bé vào trong nôi. Ở góc phòng có một chiếc ghế đẩu. Tôi lôi ghế ra chỗ bàn trang điểm, đặt giữa bức tường và xác Vola. Sau đó, tôi mở tủ quần áo định lấy ra một chiếc giày. Cuối cùng tôi lại thấy một chiếc dép lê nhựa của hãng Old Navy.

Sau đó, tôi vào nhà bếp tìm con nhện. Nó đang bò trên bức tường ngay trên bồn rửa, không xa chai dầu hồi nãy lắm. Tôi chộp lấy con nhện và mang vào phòng ngủ, để nó bò lên bức tường phía trên cơ thể Vola, rồi nhìn nó bò theo một đường zích zắc. Tôi không hề để tâm đến Mo Lớn đang chế thuốc phiện dưới tầng hầm. Anh ta có thể đi vào phòng ngủ bất cứ lúc nào, nhưng tôi không sợ. Tôi không quan tâm đến gì khác ngoài con nhện. Khi con nhện bò gần đến trần nhà, tôi trèo lên ghế, cầm dép đập nó, đặc biệt có để lại dấu vết trên tường. Một cái chết thật thảm khốc. Tội nghiệp con nhện khốn khổ. Tôi xóa sạch vân tay mình trên chiếc dép rồi nhét vào bàn tay mềm oặt của Vola. Sau đó, tôi lật nghiêng chiếc ghế đẩu, rồi liếc nhìn bé Mo Nhỏ một lần cuối. Thằng bé đang thở dài trong giấc ngủ, tiếng thở dài sâu xa, cáu bẳn sau khi đã gào khóc suốt cả một buổi tối.

Tôi đóng cửa phòng ngủ lại thật nhẹ nhàng để không đánh thức Mo Nhỏ. Tôi cũng trùm ống tay áo xuống rồi mới cầm vào tay nắm cửa nhằm tránh để lại vân tay. Khi trở ra ngoài, tôi để chiếc ghế lại ngay ngắn và đặt chùm chìa khóa gọn gàng lên kệ bếp rồi khóa trái cửa.

Tôi miễn cưỡng nở nụ cười với vầng trăng lưỡi liềm trên cao. Vài người chỉ đơn giản thấy đó là hình ảnh khuôn trăng nhỏ bé, nhưng tôi lại thấy nó giống như khóe miệng đang cong lên. Mặt trăng xấu xa luôn ghen tị với mặt trời. Người ta thường làm những chuyện xấu xa trong bóng tối, dưới ánh nhìn trống rỗng, vô hồn của vầng trăng. Bây giờ vầng trăng kia như đang mỉm cười với tôi, tỏ ý tự hào về tội lỗi tôi vừa gây ra. Nhưng tôi không hãnh diện chút nào. Tôi chẳng là gì cả. Ăn miếng trả miếng, tôi tự nhủ với mình như thế. Hành hạ người khác thì sẽ phải chịu bị trừng phạt.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.