Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Tôi lấy mười đô la trong chỗ tiền dưới sàn để sắm cho mình một đôi giày từ cửa hàng Rag O Rama. Tôi có bảy phiếu trả lương mang tên mình, nhưng không có tài khoản ngân hàng để ký gửi tiền. Để mở được tài khoản ngân hàng cần có ảnh chứng minh, mà tôi không thể nào tìm được giấy khai sinh của mình. Tôi từng hỏi mẹ một lần nhưng mẹ chỉ đờ đẫn nhìn tôi rồi bỏ đi mà không nói một lời. Tôi có thẻ an sinh xã hội mang tên Margo Moon và thẻ công dân chứng minh tôi là người Mỹ đích thực. Vì tôi không có ảnh chứng minh nên lúc thuê tôi, Sandy chỉ đưa ra một cam kết bằng lời.

Tất cả bảy tờ phiếu tôi đều kẹp trong cuốn Những phụ nữ nhỏ bé đã sờn rách. Lúc này tôi đang đi đôi ủng đi mưa của cô Delaney. Judah nói mẹ cậu ấy thậm chí còn chẳng biết đôi ủng đã biến mất, nhưng tôi không có thói lượn lờ trước mặt người khác trên chính đôi giày đã lấy trộm của họ.

Sandy đảo mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới khi thấy tôi bước vào. “Trời có mưa đâu.” Chị ấy nói, “Mà đây còn là đôi ủng vui vẻ nữa chứ. Trông em chẳng vui chút nào.” Tôi nhún vai. Sandy vừa mới nẹp răng. Thật khó tin khi người lớn vẫn còn nẹp răng như thế.

Trước khi mở cửa hàng, tôi chọn được một đôi giày Converse đỏ trông vẫn còn khá mới trong khu đồ dành cho thiếu niên. Tôi cởi đôi ủng đi mưa ra và thay giày mới vào rồi để bảy đô la vào quầy thanh toán. Trước đây tôi chưa từng có đôi Converse nào, toàn đi giày thể thao bình thường mua ở siêu thị Wal-Mart. Tôi cảm giác như hiện tại mình đang đi một đôi giày trị giá triệu đô vậy - hoặc bảy đô, tùy vào cách bạn nhìn nhận nó thôi. Khi Sandy nhìn thấy đôi giày mới của tôi, chị ấy liền ra dấu tán dương. Tôi biểu diễn luôn một màn nhảy moonwalk khắp cửa hàng. Không hiểu sao tôi lại giỏi trò nhảy moonwalk này thế. Sandy nói tôi là một đứa con gái da trắng bình thường nhưng có biệt tài vừa ăn bánh kẹp vừa lắc lư đầu theo giai điệu bài hát Billie Jean. Hôm nay tôi nán lại một chút để giúp Sandy sắp xếp một đơn hàng muộn nên suýt thì lỡ mất chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày. Người tài xế cau mày nhìn tôi khi thấy tôi đập cửa xe ầm ầm ngay lúc sắp chuyển bánh nhưng vẫn cho tôi lên. Vậy là tôi tặng lại cho bác tài nụ cười rạng rỡ nhất của mình. Lúc xuống xe, tôi mệt đến mức không mở mắt nổi. Tôi mang đôi ủng đi mưa đến nhà Judah và đặt xuống trước cửa. Hầu như cả khu phố, kể cả nhà chế thuốc phiện đều đã say ngủ. Lúc tôi đang rón rén đi ra thì nghe thấy cậu ấy gọi. Tôi không nhìn thấy cậu. Hẳn cậu đang ngồi đâu đó sau khung cửa sổ hướng ra mặt phố kia.

Tôi đi nhanh về phía phát ra tiếng nói và cúi xuống, cố nhìn cậu qua bức màn che.

“Chào.” Tôi nói.

“Chào.” Giọng cậu ấy sao nghe khác quá.

“Tôi mang trả đôi ủng của mẹ cậu. Sao cậu lại ngồi trong bóng tối vậy?” Tôi thận trọng lên tiếng.

“Tôi ngồi chờ cậu đi qua.”

Một khoảng lặng dài sau đó. Thậm chí tôi có thể nghe được cả tiếng thở của Judah giữa không gian yên ắng.

Tôi nhìn quanh quất, từ màn đêm tĩnh lặng đến con phố im lìm. Đêm nay sao yên tĩnh quá. Đến cả ếch nhái cũng không buồn kêu. Tôi quyết định đánh liều một phen.

“Tôi vào được không?” Tôi thì thầm.

Judah khẽ gật đầu. Tôi đi tới cánh cửa và từ từ mở ra, thở phào nhẹ nhõm khi bản lề cửa không kêu kẽo kẹt. Điều đáng sợ nhất là cô Delaney đột nhiên bước ra khỏi phòng và phát hiện thấy con của mụ gái làng chơi đang lén lút đi lại trong phòng khách nhà cô ấy. Ngôi nhà rất tối, ánh sáng duy nhất là từ ngọn nến đang cháy lập lòe ở góc xa trong phòng. Nến này có mùi quế thật thơm.

Xe lăn của Judah được đặt sát ngay cạnh cửa sổ. Tôi tự hỏi không biết cậu ấy có thường hay ngồi trên chiếc xe đó và ngắm nhìn thế giới bên ngoài không. Vai cậu thu lại, mái đầu ủ rũ cúi xuống. Đêm nay chiếc xe đã chở cậu ấy. Tôi thầm nghĩ. Bước đến chỗ cậu, tôi quỳ xuống và đặt tay lên đầu gối cậu. Trước đây tôi chưa từng chạm vào Judah. Tôi chưa từng dám làm như thế. Đầu gối cậu ấy thật gầy yếu, chẳng giống phần cơ thể mạnh mẽ kia chút nào. Lẽ ra Judah đã là một chàng trai cao lớn, khỏe mạnh nếu như cuộc đời nghiệt ngã này không tước đi điều đó của cậu. Cảm giác mất mát ấy nặng nề đến mức nào? Cậu ấy hơi ngẩng đầu lên một chút để chúng tôi có thể nhìn rõ nhau hơn. Trông cậu có vẻ... mệt mỏi.

“Judah, sao cậu lại chờ tôi?” Tôi thì thầm.

Cậu chớp mắt thật chậm, như thể tâm hồn đang lạc trôi trong cơn mê nào, rồi lại hướng mắt ra ngoài cửa sổ.

“Lúc nào tôi cũng chờ cậu.” Sự thất vọng hiển hiện rõ trong giọng cậu khiến tôi thu mình lại.

Judah đưa tay chỉ ra ngoài phố. “Cứ mỗi mùa hè đến, chỗ đó lại đầy những trái mâm xôi...”

Tôi nhìn theo hướng tay cậu ấy chỉ. Có một bụi cây rậm rạp trải dọc phố, không ai cắt tỉa nên bụi cây cứ thế mọc hoang, vây kín cả một lô đất.

“Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu là ở chỗ kia, khi cậu đang hái quả mâm xôi với mẹ cậu. Cậu và tôi đều sinh ra và lớn lên ở đây, nhưng đó là lần đầu tiên tôi trông thấy cậu. Hồi đó cậu còn rất nhỏ, răng thì sún còn đầu gối hơi xước xát. Mái tóc vàng óng rối xù của cậu rực sáng dưới ánh mặt trời.”

Tôi lục tìm lại trong dòng ký ức của mình. Đúng là tôi từng đi hái quả mâm xôi với mẹ. Hồi ấy mẹ tôi còn làm bánh. Chúng tôi thường mang theo những chiếc bát to để đựng mâm xôi, hai mẹ con vừa hái vừa ăn đến nỗi tím lịm môi. Mẹ kể tôi nghe chuyện hồi mẹ còn nhỏ cũng cùng bà ngoại hái mâm xôi như thế. Nhưng đó là chuyện của một thời đã xa rất xa, trước khi mẹ tôi tự chôn vùi bản thân mình như hiện tại.

“Cậu dễ bắt nắng vào mùa hè thật đấy.” Judah tiếp tục nói. “Mùa đông nhìn cậu trắng như bông tuyết nhưng hè đến là cậu lại biến thành cô nàng da đỏ với bím tóc vàng rực rỡ.” Bất giác tôi nhìn xuống hai cánh tay mình. Trong bóng tối như lúc này, không thể nhìn thấy màu da tôi thế nào, nhưng tôi biết Judah nói đúng. Không hiểu vì sao cậu ấy lại nói chuyện này. Tôi ngỡ như trong khoảnh khắc này, cậu ấy đã biến thành người khác vậy.

“Cậu biết tôi nghĩ gì khi nhìn thấy cậu lúc đó không? Đó là ‘Cô ấy sẽ không chịu lùi bước’. Cậu mặc kệ đống gai nhọn, cố hái lấy những trái mâm xôi ngon nhất cho mẹ mình, bất chấp sẽ bị gai cào xước hết tay chân. Khi đã nhìn thấy thứ mình muốn, cậu sẽ làm mọi chuyện cần thiết để đạt được điều đó.”

“Judah...” Tôi lắc đầu toan nói, nhưng cậu ấy ra hiệu cho tôi im lặng. Cảm giác khi cậu đặt hai ngón tay lên môi tôi và ấn nhẹ thật giống như một nụ hôn vậy. Tôi chưa từng trải qua cảm giác ấy.

“Lúc đó tôi đã phải ngồi xe lăn rồi. Tôi không thể hái quả mâm xôi được, dù tôi có muốn thế nào đi chăng nữa. Trớ trêu thật đấy”, cậu nói, “phải nhờ xe lăn tôi mới có thể nhìn thấy cậu... cũng như nhiều thứ khác.”

Ánh nến nhảy nhót nơi góc kia tỏa chiếu vầng sáng dịu dàng khắp căn phòng. Tôi chăm chú nhìn gương mặt của Judah, trong lòng vừa muốn thúc giục cậu ấy nói tiếp vừa muốn nuốt trọn từng lời của cậu.

“Tôi chỉ có nửa cái mạng thôi.” Cậu khẽ nói. “Có rất nhiều điều tôi không thể vượt qua và tôi sẽ không bao giờ đi lại được trên chính đôi chân mình. Đôi khi ý nghĩ ấy làm tôi muốn... từ bỏ.”

Tôi đồng cảm với Judah khi cậu nói đến chuyện “từ bỏ” vì chính tôi cũng từng muốn “từ bỏ” rất nhiều lần. Có lúc tôi cũng từng lặng người khi nghĩ đến việc cả đời này sẽ không thể nào bước chân ra khỏi khu Xương. Cảm giác trống rỗng lan tỏa mạnh mẽ trong tôi và tôi đã phải tự nhủ với bản thân rằng mình vẫn còn quá trẻ để biết được chuyện tương lai. Cố gắng thêm vài năm nữa đã, đừng từ bỏ vội, Margo. Còn bây giờ, ý nghĩ muốn buông xuôi của Judah lại làm tôi hoảng sợ.

“Vậy thì sao?” Tôi hỏi.

Judah nhìn tôi, chờ đợi. Tôi cũng chờ. Tôi không muốn mình lỡ miệng nói ra điều gì khiếm nhã. Đứng trước Judah Grant, tôi chẳng là gì cả, tôi chẳng hề xứng với cậu ấy, vậy nên tôi muốn những điều mình nói ra sẽ là những gì cậu ấy muốn nghe. Có động lực làm tôi thấy mạnh mẽ hơn. Sao tôi lại biết điều này? Vì tôi mua thuốc lá cho mẹ tôi? Hay là đến hiệu thuốc mua băng vệ sinh và muối cho mẹ?

“Chân tôi vẫn lành lặn, Judah, nhưng tôi không biết nên dùng đôi chân này thế nào nữa. Cuộc đời cậu sẽ thay đổi, rồi cậu sẽ đi khỏi khu Xương này và trở thành người có ích. Còn chúng tôi, những người có đôi chân lành lặn sẽ tiếp tục sống mòn cho đến lúc chết ở khu Xương này.”

“Margo...” Giọng cậu ấy lạc đi, cằm chôn sâu vào trong ngực. Tôi không biết là cậu đang khóc cho đến khi nghe thấy tiếng nấc nghẹn. Cậu túm lấy tôi, rồi tôi túm lấy cậu. Judah ôm tôi thật chặt.

“Margo, tôi sẽ cứu cậu, nếu như cậu cũng cứu tôi.” Judah thầm thì bên tai tôi.

Tôi gật đầu, bao lời chứa chan tình cảm muốn nói ra chợt bị chặn lại nơi cổ họng. Đó là điều tốt đẹp nhất mà cuộc đời này đã ban tặng cho tôi.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.