Hai tuần sau, tôi chuyển tới ở căn hộ mới. Tôi không biết DoyleBrian đã nói gì với bố mình, mà tôi cũng chẳng quan tâm. Tôi đã thấy nỗi sợ hãi trong mắt hắn khi tôi đập thẳng báng súng vào mũi hắn và nghe một tiếng nứt vỡ, với tôi thế là đủ. Hắn sẽ làm mọi điều tôi yêu cầu... ít nhất là trong một khoảng thời gian ngắn. Sau đó hắn sẽ nghĩ cách chơi lại tôi. Nhưng chuyện đó chưa cần lo vội. Chắc phải mất vài tháng để bộ não ngu ngốc của hắn có thể vạch ra được một kế hoạch ra hồn.
Trong lúc đó, tôi sẽ tận hưởng căn hộ mới của mình. Sống trọn từng ngày. Leo thang bộ thay vì đi thang máy. Tôi dành nhiều thời gian đi bộ hơn. Mỗi lần lại chọn một địa điểm khác nhau. Có khi tôi lái xe suốt ba mươi... bốn mươi phút... chỉ để tới một công viên, một con đường nhỏ mới. Một cuộc đi bộ mới. Tôi không biết mình đang lo sợ điều gì nữa. Sợ người ta nhận ra tôi chăng? Có một bà già ở công viên gần nhà, nơi ngày nào tôi cũng đi bộ, bỗng dưng một ngày mở lời hỏi thăm tôi. Vậy nên tôi chọn một công viên khác, một công viên mới, cho tới khi người ở đó bắt đầu vẫy tay chào. Khi người ta nhìn tôi, tôi tin chắc rằng họ có thể thấy những vệt máu dính khắp người tôi. Máu của tất cả những kẻ tôi đã sát hại. Nhỏ giọt trên khuôn mặt và chảy xuống từ các ngón tay tôi như Carrie - khi Chris và Billy đổ máu lợn lên đầu cô bé. Tôi sợ sẽ có ai đó nhận ra con người thật của mình.
Tôi nghĩ về Judah suốt, về đôi tay, ánh mắt và giọng nói của cậu ấy. Nếu có cậu ấy ở bên giờ này, tôi đã không sợ hãi đến thế. Có lẽ tôi đã tự thuyết phục bản thân tin rằng Judah có thể cứu tôi, nhưng không phải chính Judah là người đầu tiên đã khiến tôi sợ hãi bỏ chạy sao? Có phải chúng ta luôn tự tạo ra người hùng cho riêng mình rồi giết chết họ bằng sự thật không? Judah chỉ là một người bình thường, không phải một vị thần như tôi hằng mơ tưởng. Nếu tôi có thể nói thật với cậu ấy chuyện này, biết đâu...
Một chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Có một gã - tạng người tầm thước với bờ vai khá rộng. Tôi bắt gặp hắn ta trong công viên mới đây mình hay lui tới. Công viên này có một sân chơi: một con tàu hải tặc khổng lồ đặt trên nền đất với những mảnh vỡ đầy màu sắc của con tàu đắm, lũ trẻ có thể chơi trên bảng chữ cái gồm những khối gỗ và nhìn chằm chằm vào một tấm gương hướng về phía núi Rainier. Đám trẻ khoác những bộ cánh sặc sỡ, cùng nhau chạy nhảy khắp nơi, hò hét, cười đùa rất vui vẻ.
Hắn ta đứng tựa vào một gốc cây và hút thuốc. Có gì đó trong cử chỉ của gã đó mách bảo tôi rằng hắn không thuộc về nơi này. Hắn chỉ đứng đó quan sát. Tôi nhìn theo hướng ánh mắt của hắn ta. Tạ ơn Chúa, không phải là lũ trẻ. Tôi cảm thấy vai mình được thả lỏng khi nhận ra điều này. Hắn đang nhìn về chỗ mấy bà mẹ. Đầy chăm chú. Đây cũng chưa chắc đã là chuyện xấu - có thể hắn là một ông chồng đang cố gọi vợ mình hay một người đàn ông cho rằng mình nhận ra người quen cũ. Tôi đã nghĩ tới mọi khả năng, nhưng không thể tìm được một cái cớ thích hợp cho hành động của hắn. Hắn khiến tôi dựng tóc gáy, bụng đau nhói. Tiếng chuông báo động vang lên trong đầu tôi, đó cũng chính là thứ âm thanh tôi đã nghe thấy khi dõi theo Lyndee suốt mấy tháng trời. Mày điên rồi, tôi tự nhủ. Mày chỉ tưởng tượng ra thôi.
Tôi quay người bỏ về, nhưng đi được nửa đường ra xe thì dừng lại. Đám đàn ông từng qua đêm với mẹ tôi... họ cũng nhìn mẹ bằng ánh mắt ấy. Ánh mắt người đàn ông ban nãy đang dán vào một trong những người phụ nữ ở đó, tràn ngập sự thèm thuồng không giấu giếm. Như thể cô ấy là một món đồ hắn phải tận dụng. Tận dụng. Tôi sởn gai ốc. Nín thở. Trời đất ơi. Tôi đang nghĩ gì thế này? Tôi không thể bỏ về được. Tôi đi đường vòng - xuyên qua những hàng cây - và cả quãng đường tôi cứ tự nhủ mình điên thật rồi. Tôi cố ép mình dừng lại, quay về xe và chôn chân trong căn hộ, xem phim. Còn rất nhiều bộ phim cần phải xem, những phim của thập niên tám mươi có Molly Ringwald, Emilio Estevez, Julia Roberts... mà tôi đang xem dở.
Tôi có thể thấy lưng hắn ta, quanh đôi giày tennis của hắn vứt đầy đầu lọc thuốc lá. Hắn thường lui tới đây, hút hết điếu này đến điếu khác. Tôi ngó nghiêng tìm vỏ hộp thuốc để xem hắn hút hiệu gì, có phải loại ít gây hại cho sức khỏe không. Tôi cũng không rõ mình đang làm gì nữa. Chắc tôi chỉ muốn quan sát hắn, quan sát cô ấy. Mà quan sát ai cơ chứ? Tôi xem xét sân chơi, chỗ mấy bà mẹ. Hắn đang nhìn chằm chằm về phía một chiếc ghế dài có ba người phụ nữ. Hai người tóc vàng, một người tóc nâu.
Mày nhìn ai vậy, thằng khốn?
Tôi đứng đó thêm mười phút nữa trước khi hắn di chuyển. Nấp sau một bụi mâm xôi um tùm, tôi quan sát hắn dụi tắt điếu thuốc cuối cùng, ngoái đầu nhìn một lần nữa rồi quay lại con đường nhỏ. Bước chân nặng nề của hắn dẫm lên các cành cây, tạo nên những tiếng răng rắc, Ồn ào. Nhưng hắn cũng đâu có lý do để phải khẽ khàng, hắn không hề làm việc gì sai trái. Khi hắn đi xa rồi, tôi mới nhìn về phía chiếc ghế dài. Người phụ nữ tóc nâu. Cô ấy đang ra về cùng lũ trẻ, khi chúng toan chạy trốn và quay lại với sân chơi, cô tóm lấy tay chúng. Tôi mỉm cười, cảnh tượng ấy thật thú vị. Sau đó tôi nhìn lại con đường hắn đã đi.
“Kẻ trắng tay thì nào có gì để mất, phải không?” Tôi thầm thì với chính mình. Quả là Samantha Baker, luôn khôn ngoan, chín chắn.
Tôi bám theo hắn ta.
Hắn lái một chiếc Nissan xanh đậm không có gì đặc biệt, tới cửa hàng gần đó mua thuốc lá, tôi vẫn không rời hắn nửa bước. Hắn không hút loại thuốc ít gây hại cho sức khỏe. Chỉ là mấy điếu Camel vớ vẩn quen thuộc. Thật đáng thất vọng. Hắn lái xe về phía đường liên bang 405, chậm rãi như thể không cần quan tâm tới thời gian nữa. Có hai chiếc xe bóp còi rồi vượt qua xe hắn. Hắn giơ “ngón tay thối” một lần, còn một lần thì vẫy tay chào. Hắn đi về phía nam. Cụ thể là ở đâu nhỉ? Burien... Federal Way... Tacoma... Tôi vẫn bám sát hắn và bị kẹp giữa năm chiếc xe - ba chiếc xe phía sau, hai chiếc đằng trước. Tôi sẵn sàng vượt qua ba làn đường nếu hắn quyết định rẽ ra khỏi đường liên bang. Hắn rẽ ở Lacey, thậm chí còn bật đèn tín hiệu, thật thuận tiện cho tôi.
“Cảm ơn nhé”, tôi nói, không quên luôn đi sau hắn vài chiếc xe. Ba lần rẽ phải và một lần rẽ trái. Đi thêm vài cây số nữa thì hắn rẽ vào một bãi đỗ xe trước nhà, xung quanh um tùm cỏ dại và khắp nơi đều là rác. Tôi vẫn lái xe đi tiếp. Trời đã gần tối. Tôi rẽ vào một trạm xăng cách đó gần hai cây số rồi bước vào cửa hàng mua một gói Camel, xin nhân viên thu ngân cho để nhờ xe ở đây một lúc. Tôi nói mình nhìn thấy một căn nhà đang rao bán và muốn đi bộ quay lại để xem thử. Hắn ta đang phê thuốc và chẳng thèm quan tâm. Trong lúc đi bộ, tôi châm điếu thuốc bằng chiếc bật lửa hồng của mình. Vị cứ như lúa mì vậy.
Tôi lắng nghe âm thanh ưa thích của mình - tiếng những viên sỏi lạo xạo dưới chân. Tôi đi thật điềm tĩnh, bởi vẫn còn chưa biết mình đang làm gì. Không có cơn giận hay nhịp thở hỗn loạn nào. Chỉ có tôi và lớp sỏi tuyệt vời này. Tôi bám đuôi gã kia mà không có lý do nào chính đáng. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi là một kẻ điên, phải không? Cũng chưa chắc. Có lẽ chỉ là tôi tò mò thôi.
Hắn sống trong căn nhà hai tầng số 999. Trên lối cho xe vào nhà chỉ có chiếc Nissan xanh đậm. Đèn tầng trên đang bật. Phòng ngủ chăng? Tôi đứng nhìn vài phút cho tới khi phát chán. Hòm thư của hắn nằm ngay trên con phố. Tôi quay lại lối đi và nhìn xung quanh trước khi mở chốt hòm thư. Rõ ràng hắn không thích kiểm tra thư cho lắm, trong hòm chất đầy thư quảng cáo, catalogue... Tôi lục tìm hóa đơn.
“Chào anh Leroy Ashley”, tôi nói khẽ.
Tôi lấy tờ sao kê tài khoản của hắn... một cuốn catalogue... một bộ phim từ Netflix, nhét tất cả vào cạp quần sau lưng.
Lớp sỏi lại lạo xạo dưới chân tôi trên đường về lấy xe, tôi ngân nga khe khẽ. “Nơi mày sống, tao biết cả rồi. Phim của mày, tao cũng bỏ túi.”
Hóa ra, Leroy Ashley chọn phim dở tệ. Nhưng tôi vẫn xem hết cả bộ phim khoa học viễn tưởng về đám sinh vật ngoài hành tinh bắt con người mang thai cho chúng ấy. Gớm guốc quá, Leroy. Tôi quay mặt đi trước cảnh nhân vật trong phim tự mình phá thai. Sau khi bộ phim kết thúc, tôi vừa ăn nốt bỏng ngô vừa chăm chú đọc sao kê tài khoản tín dụng của tay Leroy này.
Hầu hết là thanh toán tiền ăn ở Arby’s. Cũng có vài lần hắn chi một khoản lớn cho cửa hàng bán đồ thể thao - kiểu mấy cửa hàng lớn có bán súng, lều và quần áo. Có vài khoản là thanh toán cho một công ty tên Companionship. Nhìn vào số tiền khác nhau tăng dần sau mỗi lần, tôi cũng đoán được chắc giờ này hắn đang trả tiền để “mua” một cuộc điện thoại “ướt át” nóng bỏng.
“Có muốn một cô nàng tóc nâu không, Leroy?” Tôi nói to, lật trang đầu sang và bắt đầu lướt xem trang thứ hai. Có một khoản thanh toán viện phí bốn trăm hai mươi đô la cho Bệnh viện Mercedes. Ngay dưới là một khoản chi tại hiệu thuốc.
“Chà”, tôi nói. “Trong tủ thuốc của mày có gì vậy, đồ ngốc?”
Cuốn catalogue kia là của Victoria’s Secret. Trừ khi Leroy đã có vợ, hoặc thích mặc áo ngực đi lại vào lúc rảnh rỗi, tôi nhận ra ngay rằng thứ này sẽ mua vui cho hắn ngoài những cuộc điện thoại gợi tình.
“Không phán xét gì đâu nhé”, tôi nói với hắn ta. “Chỉ kiểm tra chút thôi mà.”
Nhưng đây là cách chuyện này diễn ra, phải không? Tôi để mắt tới một ai đó và rồi bắt đầu đeo bám họ. Đeo bám thì nghe nặng nề quá. Theo dõi chăng? Phải. Tôi theo dõi họ ít lâu chi để đảm bảo... Tính tôi cứ đề phòng cao độ vậy đấy.
Tôi dụi mắt. Tâm trạng thật kỳ lạ. Tôi phải nghĩ tới Judah để tỉnh táo lại.