Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

❊ ❊ ❊

Tôi tới một nhà nghỉ ở ngoại ô Seattle thuê phòng. Căn phòng tối tăm nhưng cũng khá sạch sẽ. Giá thuê phòng là bốn mươi đô la một đêm, ít nhất tôi vẫn còn thấy mừng vì điều đó. Tôi nằm yên dưới ánh đèn huỳnh quang buồn tẻ tỏa ra từ trần nhà và lắng nghe tiếng mô tô trên phố. Chiếc xe như cằn nhằn, tiếng ống xả nổ ầm ĩ, có lẽ không thua gì vị chủ nhân rơi vào khủng hoảng tuổi trung niên đang cầm lái nó.

Riêng tôi, từ khi sinh ra tới giờ, tôi vẫn luôn sống trong một cuộc khủng hoảng, thật mừng là không ai đủ bận tâm để nhận ra có điều gì đó không ổn ở tôi. Chiếc xe rú lên ầm ĩ lần cuối rồi lao đi dọc theo con phố. Ngày mai tôi sẽ đi mua một tờ báo, hoặc dùng máy tính ở thư viện để tìm nhà. Kế đến phải tìm việc, tốt hơn là không phải công việc ở một cửa hàng đồ cũ lần nữa. Tôi tắt đèn và nằm nghiêng người lại để nhìn được biển hiệu neon nhấp nháy của câu lạc bộ thoát y kế bên. Là thật đấy!

Tôi sẽ thay đổi. Tôi tuyệt đối không bao giờ quay lại khu Xương hay “hố đen sự sống”. Tôi đã đi đến tận đây rồi và sẽ còn tiến xa hơn nữa - chạy trốn khỏi con người mà nơi đó đã biến tôi thành. Nhưng trước khi nhắm mắt lại và để tâm trí chìm vào giấc ngủ, tôi đã biết mình chỉ đang tự dối lừa bản thân. “Hố đen sự sống” sẽ không bao giờ ngừng gọi tên tôi, cũng như tôi sẽ không bao giờ ngừng đáp lại.

Thành phố này như thiêu đốt đôi mắt tôi, với thứ ánh sáng lấp lánh phản chiếu khắp nơi tựa như ánh nắng hiếm hoi giữa ngày đông buốt giá. Nó không giống như những bức ảnh New York tôi từng được xem. Nơi đây như một khối kim loại công nghiệp rắn chắc nằm phía trên làn nước trong, lạnh lẽo. Các xưởng đóng tàu và những tòa nhà cao vút in hình lên một góc trời xám đen nhỏ bé. Ở thị trấn nhỏ của tôi, người ta đã quen với không gian thoáng đãng và những tòa nhà không màu tuy lớn nhưng thấp. Con người ở đó dường như thật yếu đuối khi luôn cuộn mình trong những lớp vải nỉ và vải bông đã bạc màu. Còn ở nơi này, phụ nữ mặc những chiếc áo khoác đầy màu sắc tươi sáng và diện những đôi ủng đi mưa sáng bóng. Thân hình họ cũng đầy sức sống như vậy, thật rắn chắc và mạnh mẽ. Tôi không biết phải đi thế nào giữa những luồng xe đan xen nhau dày đặc, liên tục len mình vào những khoảng trống nhỏ trên đường. Tiếng còi vang lên inh ỏi như lời tố cáo sự bối rối của tôi.

Khi tìm đến được gara gửi xe, áo tôi ướt đẫm mồ hôi còn tay thì tê cứng lại. Tôi bị lạc trong gara và mất đến hai mươi phút dò dẫm tìm đường ra ngoài phố, tôi bắt đầu nghi ngờ khả năng mình có thể sống sót được ở đây. Căn hộ tôi tới xem nằm trên Đại lộ số Sáu, trong một tòa nhà cao tầng. Tôi đã xem ảnh trên trang web: một căn bếp nhỏ xíu, phòng tắm lát gạch ô vuông đen trắng và một phòng ngủ hẹp. Nhưng giá cả khá phải chăng. Tôi đứng trên phố, tựa lưng vào cửa sổ một tiệm văn phòng phẩm và quà tặng, ôm chặt ba lô trước ngực. Chẳng ai để tâm đến cơn mưa. Mọi người ở đây đi trong mưa như thể nó là một phần của họ - một cái chân hay cánh tay thứ ba mà họ đã quá quen rồi. Những bước chân di chuyển thuần thục, những khuôn mặt điềm tĩnh của họ khiến tôi chết lặng. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, bởi tôi không thể di chuyển như họ.

Một con quạ xuất hiện khiến tôi hoàn hồn. Nó đậu ngay trên vỉa hè, cách chỗ tôi đang đứng co rúm lại có vài mét, vừa nhìn tôi và kêu lên, hết nghiêng đầu sang phải lại sang trái. Tôi chớp mắt nhìn đường phố, rồi lại nhìn con quạ. Tôi chính là hiện thân của ác quỷ. Trong số những người đang lướt qua tôi đây, có mấy ai đã từng tự tay lấy đi một mạng người. Họ chưa từng lên kế hoạch giết người, hay tưới xăng lên người một phụ nữ và châm lửa. Có thể họ cũng từng nghĩ tới chuyện đó, nghĩ tới việc giết chóc, nhưng tôi mới là người để cơn bốc đồng dẫn dắt và điều đó đã tách biệt tôi ra khỏi phần còn lại của thế gian. Con quái vật trong tôi đã được giải phóng khỏi những song sắt. Và tôi ở đây, tê liệt bởi nỗi sợ đến mức không thể nhấc nổi chân mà bước đi.

Con quạ lại kêu lên lần nữa, âm thanh ấy nhắc cho tôi nhớ mình là ai và thúc đẩy tôi bước đi. Đôi giày xanh sáng bước nhanh qua những vũng nước đọng. Tôi đi về phía Đại lộ số Sáu, gắng bắt chước biểu cảm trên khuôn mặt của những người xung quanh - tôi và họ sẽ luôn luôn thuộc hai nửa thế giới khác nhau bởi những việc tôi đã làm. Nhưng tôi nhận ra, tôi có thể quan sát và giả vờ mình là một trong số họ. Tôi có thể mua một chiếc áo mưa và làm quen với những con phố này. Có khó gì. Chỉ cần tôi thuê được căn hộ ấy.

Căn hộ không hề đẹp như trong mấy bức ảnh trên trang web. Tôi có cảm giác mình là cô gái tới cuộc hẹn với anh chàng gặp trên mạng và bị lừa bởi tấm hình xưa lắc xưa lơ của anh ta. Dù sao tôi vẫn thuê nó, bởi người chủ đã chọn tôi. Chừng nào còn chưa tìm được nơi ở, tôi còn phải ngủ trên xe. Chúng tôi hoàn thành mọi thủ tục ngay trên mặt bếp formica bong tróc trong căn bếp cũ kỹ của căn hộ ấy. Cũng chẳng tệ hơn “hố đen sự sống” được đâu, tôi tự nhủ, trong lúc ký hợp đồng và nộp trước một năm tiền thuê nhà. Tiền thuê cũng chính là lý do tôi chọn nơi này. Người chủ nhà không hỏi han thêm gì cả. Tôi không có gì để cung cấp thông tin hay giấy tờ chứng minh khả năng tài chính. Thật may mắn khi anh ta cho tôi một cơ hội.

Chủ nhà là một người đàn ông hói, khoảng ba mươi tuổi, tên Doyle, chiếc quần anh ta mặc căng lên vì vòng bụng quá lớn. Người anh ta phảng phất mùi lăn khử mùi Old Spice. Tôi xem xét căn hộ lần cuối trước khi ra về. Mùi khói thuốc lá quen thuộc và mùi hôi phảng phất của dầu mỡ còn dính trên tường nhà. Đối diện cửa sổ là những khung cửa sổ của một tòa nhà khác, nhưng từ phòng khách, tôi vẫn có thể thấy một khoảng trời nho nhỏ và vậy là đủ. Chúng tôi hẹn gặp lại ở một tiệm cà phê, khi đó anh ta sẽ giao tôi chìa khóa và một tấm thẻ để sử dụng gara đỗ xe của tòa nhà. Bước ra khỏi tòa nhà, tôi cảm thấy mình đã đạt được thành tựu đáng kể. Vì muốn kể cho Judah nghe, tôi vào cửa hàng mua một chiếc điện thoại. Họ muốn tôi cung cấp địa chỉ nhà. Tôi cho họ địa chỉ căn nhà cũ và định sẽ thay đổi sau. Tôi điền hết giấy tờ và thanh toán, khi rời khỏi cửa hàng và bước dọc theo một con phố rất dốc để tới tiệm cà phê theo lịch hẹn, trong tay tôi đã sở hữu một thứ đẹp đẽ có thể làm được mọi điều.

Tôi tìm một bàn ở gần cửa sổ, ngồi đó quan sát dòng người xe qua lại, cảm giác phấn khích lớn dần trong lòng khiến lồng ngực tôi rộn ràng. Tôi đợi suốt bốn giờ đồng hồ trong tiệm cà phê đó trước khi đứng dậy hỏi người đàn ông đang pha cà phê ở quầy về Doyle. Anh ta nhướn mày nhìn tôi, chiếc khuyên xỏ ở môi chuyển động khi anh cất giọng khó chịu, “Làm sao mà tôi biết Doyle là ai được?” Anh ta vừa nói vừa trượt ly đồ uống trên mặt quầy cho một vị khách đang chờ.

“Anh ấy không tới đây ư?” Tôi hỏi.

“Cưng à, cô có biết mỗi ngày có bao nhiêu người tới đây không?” Tôi nhìn lướt qua các vị khách trong tiệm một lượt, những người vừa mới tan làm, ghé qua để mua một ly espresso cùng đồng nghiệp trước khi về nhà ăn bữa tối muộn. Anh ta nhìn chằm chằm vào quần áo trên người tôi. Cảm giác bất an trỗi dậy khiến tôi ôm chặt chiếc ba lô hơn. “Tôi không biết cô tới từ đâu, nhưng đây là Seattle. Đến hàng xóm của mình chúng tôi còn không quen biết.” Tôi nghĩ về những người hàng xóm cũ, họ không phải kiểu người thân thiện hay mặc những chiếc áo kẻ ô vuông và mang tặng nhà bên một hũ mứt tự làm có dán nhãn xinh xắn. Hàng xóm của tôi là những tay buôn ma túy, đám lưu manh và những bà mẹ đang tâm giết hại chính con mình. Và hàng xóm của họ là tôi: một kẻ giết người máu lạnh. Những kẻ nhà quê già nua tội nghiệp. Tôi nhìn anh chàng pha chế xỏ khuyên môi một cách chán chường. Chúng tôi ghê gớm hơn anh ta nghĩ nhiều. Tôi không biết anh từ đâu tới, nhưng chắc chắn không phải khu Xương.

Tôi rời khỏi quầy và tới đứng cạnh cửa sổ, trong lòng tin chắc rằng mình đã sai khi tới thành phố cứng nhắc, ngạo mạn này. Tôi chán phải nghĩ đi nghĩ lại về quyết định của mình rồi. Nếu Judah ở đây, cậu ấy sẽ bảo tôi học cách chấp nhận nó. Tôi lơ đãng tìm kiếm Doyle, trong lòng không thể chấp nhận sự lừa dối này. Có thể đã có hiểu nhầm. Tôi đã tới nhầm tiệm cà phê. Anh ta gặp chuyện không tới được: vì tai nạn ô tô, vì gia đình có việc gấp. Tôi sẵn sàng viện ra bất cứ lý do nào để không phải đối mặt với sự thật đau đớn, đáng buồn là mình đã bị lừa. Tôi đã đưa mười hai nghìn đô la cho một người lạ mà thậm chí còn không buồn hỏi họ anh ta. Một cô nàng khờ khạo cầm theo số tiền lớn - một mục tiêu thật ngon ăn. Trời tối dần, tôi nhìn những người đi bộ, hình dung về ngôi nhà họ đang trở về - căn bếp ấm cúng và đi văng đặt đối diện tivi. Đám trẻ con lao tới ôm chân bố, mẹ chúng lau tay rồi bước đến nhận nụ hôn của chồng.

Tôi đến thư viện tìm mẩu quảng cáo có số điện thoại của Doyle trên Craigslist. Nó đã biến mất; nhưng nếu điều tôi nghi ngờ là đúng, chẳng bao lâu nữa sẽ có một quảng cáo mới y hệt xuất hiện. Có thể là với một số điện thoại mới mà Doyle đã đăng ký. Một chiếc điện thoại tính tiền theo phút gọi mua ở trạm xăng. Trên quảng cáo sẽ là một cái tên mới. Tôi tìm thấy số điện thoại trên tờ quảng cáo cũ được viết nguệch ngoạc vào một mảnh giấy bỏ trong ví, nhưng khi tôi gọi vào số đó qua chiếc điện thoại mới, chuông cứ đổ mãi mà không có ai nghe, cuối cùng tôi đành gác máy. Tình cảnh của tôi càng trở nên ngao ngán khi thư viện thông báo năm phút nữa sẽ đóng cửa.

Quay về dưới cơn mưa, quay về giữa đoàn người đều đã biết đích đến của mình, tôi bước về phía căn hộ chỉ cách đó tám khu nhà. Trời lạnh đến thấu xương còn đầu tôi thì đau nhức. Khi nhận ra cả ngày mình chưa ăn gì, tôi mua một bát mỳ ở xe bán đồ ăn rồi mang theo, đi tiếp tới tòa nhà nơi Doyle đã lấy cắp tiền của tôi. Tôi ngồi trên một chiếc ghế dài đối diện bên kia đường và quan sát lối vào. Thức ăn trôi qua cuống họng, nhưng tôi chẳng cảm nhận được mùi vị gì. Chính là cảm giác ấy; mọi thứ chỉ còn hai màu đen trắng. Trước mắt tôi chỉ có sự bất công. Kẻ đã chọn cái tên Doyle, kẻ sẽ tiếp tục lợi dụng những người vô tội, sẽ phải chịu trách nhiệm. Mất đi thứ ánh sáng hy vọng, tòa nhà lúc này khoác lên mình một vẻ ngoài thật khác, tối tăm và hằn học. Tôi bước tới mặt trước tòa nhà và ngước nhìn lên những ô cửa sổ nhỏ chật hẹp. Doyle đã mở cửa chính bằng một tấm thẻ hắn rút ra từ ví mình. Hắn có thể ra vào tòa nhà, tức là hắn đang sống ở ngay đây, hoặc trước đây hắn từng giở trò này và bằng cách nào đó đã kiếm được chìa khóa của những căn hộ trống. Hắn có thể là bất kỳ ai, từ nhân viên bảo trì cho tới bạn của người chủ thật sự. Tôi ngồi thêm một lúc, nhìn vào nơi suýt chút nữa đã trở thành chốn nương thân của mình. Không sao cả. Tôi sẽ đợi. Sẽ tới lúc tên Doyle phải trả giá - không cách này thì cách khác.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.