Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Phía bên kia đường, đối diện với tòa nhà đáng ra đã là của tôi, có một căn hộ cho thuê. Chủ nhà dẫn tôi đi bộ lên tầng bốn vì thang máy hỏng. Cầu thang có mùi nước tiểu, tiền thuê đắt hơn, căn hộ bẩn thỉu hơn, nhưng lại sáng sủa hơn. Từ cửa sổ phòng khách, tôi có thể nhìn thẳng sang tòa nhà của Doyle. Một tuần sau tôi có thể chuyển vào ở. Trong thời gian đó tôi vẫn ngủ trên xe, cuộn một chiếc áo lại và gối đầu lên. Tôi không muốn phung phí tiền thuê khách sạn. Tôi lẻn vào một trung tâm thể hình và dùng phòng tắm của họ vài lần, tự hứa rằng sẽ có ngày tôi đăng ký tập ở đó để bù đắp lại. Ban ngày, tôi lang thang khắp các con phố của Seattle - chợ đường Pike, bến cảng. Tôi đi phà ra đảo Bainbridge; trèo lên đỉnh tòa tháp Space Needle. Tôi ăn ở một nhà hàng có tới hàng ngàn con hàu xếp đầy trong những xô đá màu bạc. Khi đưa thứ thịt lấp lánh ánh bạc đó vào miệng, tôi cảm thấy dường như mình đang nếm vị của đại dương. Hương vị ấy ngay lập tức khiến tôi mê mẩn. Dù chưa một lần được thấy biển, nhưng từ bờ của vịnh Sound này và trong thớ thịt mặn mà, kỳ lạ của một con hàu, tôi vẫn có thể cảm nhận được đại dương. Tôi ngồi trên chiếc ghế dài ngoài tòa nhà của Doyle chờ hắn xuất hiện. Tôi viết mọi khoản chi tiêu vào một cuốn sổ để biết mình còn lại bao nhiêu.

Một ổ bánh mì và bơ lạc: 4,76 đô la

Tất và dầu gội: 7,40 đô la

Cây cọ bồn vệ sinh: 3,49 đô la

Cà phê: 5,6 đô la

Aspirin và sữa: 6,89 đô la

Tuần này đã tiêu 137,5 đô la. Cố gắng hạn chế chi tiêu vào tuần sau! Tôi viết vào lề trang giấy.

Tôi nghĩ tới những nơi mình sẽ dẫn Judah đi nếu cậu ấy ở đây: đi dạo quanh khu chợ, băng qua vịnh Sound trên một con phà, dạo chơi trên đảo Bainbridge, ăn trưa tại tiệm bán hàu yêu thích của mình. Tôi có gọi cho cậu ấy một lần, nhưng lại gác máy ngay khi nghe thấy giọng cậu. Tôi không biết phải nói gì và cũng sợ rằng cậu ấy không nhớ tôi. Tới ngày nhận chìa khóa, tôi bước vào văn phòng cho thuê nhà, trong lòng tin chắc sẽ có điều gì đó xảy ra. Họ sẽ thông báo rằng tôi không đủ điều kiện để sống ở đó, họ sẽ phát hiện ra tôi đã giết một người phụ nữ và thiêu xác cô ta, hay họ đã biết con người thật của tôi và sẽ tống tôi vào tù. Khi vừa nhìn thấy tôi, chủ nhà thốt lên, “Trông cô cứ như tới đây để nhận diện thi thể chứ không phải lấy chìa khóa ấy!” Tôi bật cười trước câu mỉa mai ấy và thả lỏng người. Còn mỉa mai, đùa cợt được như vậy, chứng tỏ anh ấy sẽ không thông báo rằng tôi không được thuê căn hộ. Cuối cùng, chủ nhà giao lại chìa khóa, bắt tay và chúc mừng tôi đã có nhà mới.

Tôi mang những túi đồ to tướng của mình lên tầng bốn và đặt chúng ở phòng khách trước khi dạo một vòng quanh nhà. Một căn hộ xinh đẹp. Căn hộ thuộc về tôi. Tôi muốn Judah có mặt ở đây. Tôi muốn mẹ tự hào về mình. Nhưng rồi tôi mau chóng gạt bỏ cả hai suy nghĩ đó ra khỏi đầu và sắp xếp số đồ đạc ít ỏi của mình vào tủ quần áo. Một công việc, tôi nghĩ. Một công việc, Doyle và một cuộc đời.

Tôi mua vài món đồ: một chiếc ghế, đĩa, dao dĩa, một tấm nệm hơi và chiếc chăn có in hình con quạ lớn màu đen. Một máy pha cà phê nữa. Suốt cả ngày, tôi lang thang khắp các phố, tìm kiếm tấm biển CẦN TÌM NGƯỜI LÀM trên cửa sổ các cửa tiệm và nói chuyện với đám người vô gia cư tưởng tôi cũng giống họ. Tôi xem đó là dấu hiệu không hay nên đi mua thêm ít quần áo mới - kiểu quần áo có thể giúp tôi kiếm được việc. Tôi luyện tập các biểu cảm trên khuôn mặt qua tấm gương nhỏ trong phòng tắm. Tôi mỉm cười, bật cười một cách nhã nhặn, duy trì giọng nói đều đều và từ tốn. Tôi cố trở thành kiểu người mà ai đó sẽ muốn thuê.

Và rồi, vào một ngày nắng chói chang, khi tôi đang ăn bữa trưa nhẹ nhàng với salad và xúp tại một tiệm ăn mở thông đêm trên đồi Capitol, người quản lý nửa đùa nửa thật hỏi tôi có đang tìm việc không.

Tiệm ăn đó có tên Myrrh, phục vụ đủ món từ bánh quế đến càng cua. Họ cho tôi làm ca đêm vì tôi là một trong số ít người chịu làm giờ đó. Ca làm của tôi bắt đầu từ chín giờ tối khi khách bắt đầu thưa dần và những nhân viên phục vụ đã trở nên ủ rũ, dễ cáu kỉnh sau một ngày dài làm việc, nóng lòng được về nhà nghỉ ngơi. Tôi giúp họ bọc bộ đồ bạc vào khăn ăn, quét dọn khu vực của họ, nóng lòng chờ họ ra về. Còn một cô gái nữa cùng làm ca đêm với tôi. Một cô gái người châu Á xinh đẹp tên Kady Flowers. Cô ấy không thích trò chuyện và tôi cũng vậy. Chúng tôi cùng nhau làm việc rất thuận lợi, mặc dù chỉ giao tiếp bằng những câu cụt lủn: Thêm nước cho bàn năm. Đã mang đồ ăn cho bàn hai mươi ba. Vào nhà vệ sinh đây. Cách làm việc đó với cả hai chúng tôi đều ổn. Đôi khi tôi tự hỏi Kady đang che giấu điều gì? Cô ấy cũng đã giết ai đó chăng? Hay ai đó đã cố giết cô ấy?

Ca làm việc của tôi kết thúc vào năm giờ sáng, đúng lúc mặt trời mọc. Với tôi, công việc phục vụ này có gì đó vừa vô cùng thấp kém, nhưng cũng vừa khiến tôi vô cùng hài lòng. Tiệm ăn đông đúc, cái nhìn trống rỗng từ một vị khách nào đó khiến bạn cảm thấy mình như một kẻ thô lỗ xen ngang dù bạn chỉ đang rót một ly nước. Những món ăn được xướng lên mà không một lời cảm ơn. Bạn chỉ là một khuôn mặt, một cái tên. Việc đó giúp tôi che giấu được thân phận, nhưng cũng đem lại cảm giác trống trải mà có lẽ tôi đáng phải nhận. Mỗi buổi sáng, sau khi hết giờ làm, tôi đi bộ về căn hộ bé nhỏ của mình và tự pha lấy một ly trà từ những túi trà lấy trộm ở Myrrh. Tôi ngồi bên cửa sổ và bắt đầu nghĩ về Judah, về Nevaeh và về Mo Nhỏ. Tôi cũng nghĩ cả về mẹ nữa - mẹ của ngày xưa, cái thời mẹ còn thương tôi. Trong lòng tôi, nỗi cô đơn tột cùng xâm lấn.

Sau sáu tháng bắt đầu cuộc sống mới, tôi điền lá đơn xin học và gửi bảng điểm tới Đại học Washington. Năm đầu tiên tôi chỉ học hai lớp một kỳ: Nhập môn Tâm lý học, Hành vi Động vật So sánh, sau đó là Rối loạn Hành vi và Phát triển Con người. Tôi đưa ra nhiều câu hỏi trong lớp học, giơ tay nhiều gấp đôi bất cứ sinh viên nào trong lớp. Các giáo sư rất ưu ái tôi, bởi họ nhầm tưởng tôi là một kẻ có khát vọng, nhưng họ đâu ngờ rằng tôi chỉ đang khám phá bản thân mình. Họ nghĩ tôi sẽ vô cùng thành công. Họ gợi ý cho tôi các chương trình học thạc sĩ, đề nghị viết thư giới thiệu cho tôi và mời tôi tới học những lớp nâng cao khác do mình giảng dạy. Tôi đều chiều theo ý họ, bởi ai mà biết trước được điều gì?

Đầu tiên tôi đi bộ, sau đó là chạy những quãng đường dài. Hồi ở khu Xương, tôi đã giảm cân. Giờ tôi có cả cơ bắp nữa. Những đường gân xấu xí, mạnh mẽ nổi lên. Khi nhìn vào gương, tôi gần như có thể thấy mình được tạo thành từ thứ gì - những cơ bắp căng cứng và khung xương, thứ cốt tủy mà Judah luôn miệng nhắc tới. Cũng có những ngày tôi nhớ khu Xương, đó là khi tôi nghĩ về phần cốt tủy của mình nhiều nhất - về con người thật, bản chất của tôi. Bạn có thể bỏ đi, nhưng cội rễ của bạn sẽ không bao giờ rời bỏ bạn.

Tôi gửi thư cho Judah, nhưng cậu ấy hiếm khi trả lời, nếu có thì cũng chỉ là một tờ giấy nguệch ngoạc đôi dòng mà tôi phải cố gắng lắm mới đọc được. Cậu ấy còn bận đi học... còn bận sống cuộc đời của mình. Tôi hiểu mà. Chính tôi cũng vậy, phải không?

Tôi ngủ ít - chỉ bốn tiếng một ngày, hoặc đêm, tùy vào lịch làm việc của mình nữa. Hai mắt tôi thâm quầng. Tôi thường bắt gặp Kady nhìn mình với ánh mắt thật kỳ lạ, như thể chúng tôi đều có chung một câu hỏi về nhau. Một tối nọ cô ấy dúi vào tay tôi một tuýp gì đó rồi bỏ đi. Khi tôi bước vào nhà vệ sinh xem thử, tôi phát hiện thứ cô ấy cho tôi là một hộp kem che khuyết điểm - thứ để xóa tan dấu vết của sự kiệt sức. Tôi dùng nó và quả thực có sự khác biệt. Cảm giác u tối đã vơi đi một chút. Các vị khách của tôi hẳn cũng nhận ra điều đó, bởi tôi được boa nhiều hơn. Vài tuần sau, Kady tiếp tục bỏ vào túi tạp dề của tôi một thỏi son. Tôi thoa son trong nhà vệ sinh. Nó khiến vẻ ngoài của tôi trở nên... đầy sức sống. Khi thỏi son và tuýp kem che khuyết điểm hết nhẵn, tôi hỏi Kady nơi tìm mua chúng. Từ trước đến giờ, đây là lần trò chuyện lâu nhất của chúng tôi.

“Mấy thứ đồ trang điểm cậu mang cho tôi mua ở đâu thế? Tôi không tìm được ở hiệu thuốc.”

“Để tôi mang thêm cho... mẹ tôi bán mà.”

Kady Flowers trở thành người bán mỹ phẩm cho tôi; đầu tiên là kem che khuyết điểm và son, sau đó tới phấn má hồng và mascara. Cô ấy không lấy của tôi một xu nào cả; thay vào đó, tôi sẽ gói cả phần đồ bạc của cô ấy. Một hôm Kady đề nghị cắt tóc cho tôi, tôi liền lắc đầu. “Tôi chưa từng cắt tóc”, tôi đáp. Vẻ mặt thất vọng tột cùng của Kady khiến tôi phải lập tức đồng ý cho cô ấy tới nhà mình ngày hôm sau. Thật tình cờ, hôm đó lại chính là sinh nhật lần thứ hai mươi mốt của tôi. Cô ấy đến, xách theo một chiếc ba lô nhỏ màu đen, trông như một vị bác sĩ thời xưa. Kady nhìn lướt qua căn hộ rộng ba mươi bảy mét vuông của tôi trước khi bắt tôi ngồi trước cửa sổ, trên chiếc ghế duy nhất trong nhà và lôi ra một cái túi nhỏ lấp lánh, bên trong có đựng dụng cụ của cô ấy.

“Tôi học ở trường dạy thẩm mỹ trong thành phố”, cô ấy nói khẽ. “Phòng trường hợp cậu tự hỏi tôi có biết mình đang làm gì không.” Tất nhiên là tôi đâu có thắc mắc gì. Nếu có người muốn cắt tóc tôi, tôi nào dám cản họ?

“Đó là lý do cậu làm việc ban đêm ư?” Tôi hỏi.

Kady gật đầu rồi nói tiếp, “Còn cậu thì học ở Đại học Washington.”

Bắt gặp ánh mắt dò xét của tôi, Kady vội vã tiếp lời, “Có lần tôi thấy cậu ở đó lúc tôi ghé thăm một người bạn. Hình như cậu đang ra khỏi giảng đường.”

Cả hai chúng tôi im lặng một lúc lâu, mải mê suy nghĩ về những điều mới khám phá ra ở nhau. Kady chạm vào tóc tôi, nâng lên hạ xuống như thể đang ước chừng.

“Cứ cắt hết đi”, tôi đột nhiên cất lời. “Ngắn đến đâu tùy cậu.” Bỗng dưng hai mươi mốt năm sống trên đời này như tiếp thêm sự can đảm cho tôi. Cả việc tôi đã tiến được xa thế này mà không cần tới ai giúp đỡ. Có lẽ tôi nên thay đổi kiểu tóc để phù hợp với khuôn mặt và thân hình mới của mình. Tôi đã ở đây một năm rồi, trong chính thành phố này, ở giữa nền văn hóa này.

Tôi nhắm mắt lại.

Tôi không còn là Margo của khu Xương nữa. Tôi là Margo của Seattle - một Margo mới, rắn rỏi với hàng mi chuốt mascara đen, dày như chân nhện và làn da hồng, óng ánh. Tôi cứ tự hỏi nếu mẹ nhìn thấy tôi bây giờ, liệu mẹ còn chê tôi xấu xí? Mái tóc ngắn đáng ra đã khiến tôi nhìn như một cậu trai, nhưng lớp trang điểm lại khiến tôi trở nên mềm mại hơn. Với vẻ ngoài mới này, trông tôi vừa mạnh mẽ song cũng không kém phần nữ tính.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.