Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, khi tôi gõ cửa nhà Mo, có một người phụ nữ ra mở cửa. Người cô ta nồng nặc mùi nước hoa, hai cánh tay đeo đầy vòng vàng. Bé Mo Nhỏ đang cựa quậy bên hông cô ta, miệng mở to kêu gào trong khi cố gắng trườn khỏi đống vòng vèo đang chọc vào sườn.

“Gì vậy?” Cô ta hỏi, ánh mắt chạy dọc suốt chiếc áo ba lỗ và quần bò tôi đang mặc. “Cô là ai?”

Tôi ngạc nhiên khi nghe thứ tiếng Anh trình độ trẻ con của cô ta, trong lòng tự hỏi người phụ nữ này có phải người tình mới của Mo không. Trước đây, Vola luôn hoạt ngôn, rất hiếm khi cô ta dùng câu rút gọn, kể cả khi gào lên một loạt câu chửi thề vang khắp cả bãi cỏ trước nhà. ANH LÀ THẰNG VÔ DANH TIỂU TỐT LƯỜI CHẢY THÂY. BIẾT ĐIỀU THÌ ĐI KIẾM VIỆC TỬ TẾ MÀ LÀM ĐẾ LO CHO CON TRAI ANH, SUỐT NGÀY CHỈ CẮM MẶT VÀO THUỐC PHIỆN!

“Tôi đến để đưa Mo về chăm một lúc. Thằng bé Mo ấy.” Tôi bổ sung. Cô ta đưa thằng bé cho tôi mà không hỏi gì thêm rồi gọi với ra sau. “Bảo mẫu của anh đến đấy.” Từ phía sau, Mo gào lên nói lại gì đó về túi bỉm. Cô ta vào nhà bếp, lấy cho tôi một túi giấy bên trong có một chiếc bỉm và hai chai sữa hấp hơi. Tôi lẳng lặng cầm lấy. Nhìn cô ta có vẻ nhẹ nhõm khi được giải thoát khỏi thằng bé, vội vã phủi quần phủi áo như thể chạm vào thằng bé là sai lầm của cô ta vậy.

Mo Nhỏ dừng quấy khóc khi nằm gọn trong tay tôi. Tự nhiên tôi có cảm giác thỏa mãn kỳ lạ khi thấy thằng bé thích ở bên mình. Tôi bế bé ra ngoài và đến thẳng nhà Judah. Vào phòng khách nhà cậu, tôi đặt Mo Nhỏ lên ghế bành và bắt đầu cởi đồ trên người nó ra.

“Cậu đang làm gì vậy?” Judah hỏi, liếc nhìn ra chỗ cô Delaney đang rửa chén bát đằng sau.

“Xem vết thâm tím.” Tôi trả lời.

“Vì sao?” Cậu đẩy xe đến gần để nhìn rõ hơn.

Tôi dừng tay một chút trước khi cởi bộ áo liền quần của bé Mo ra. Có lẽ là tôi tự tưởng tượng ra mọi thứ thôi. Nhưng rồi tôi lùi lại, để Judah nhìn thấy vùng ngực thằng bé.

Lồng ngực và hai cánh tay Mo Nhỏ đầy những vết tím bầm. Đó đều là những vị trí tôi thấy Vola cấu và đánh thằng bé. Dù tôi có thấy thằng bé bị đánh, bị tát ở những chỗ khác nhưng hiện không để lại dấu vết gì cả. Chắc chưa đủ mạnh để lưu lại vết bầm tím. Đây rõ ràng là một ca bạo hành trẻ em điển hình! Chỉ để lại dấu vết tổn thương ở những chỗ kín - sau lớp quần áo. Chỉ tát và cấu véo đủ đau nhưng không để lại dấu vết.

“Vết bầm này từ đâu ra?” Judah hỏi. Cậu vươn tay ra rón rén sờ mấy vết bầm.

“Là vết thâm đấy.” Tôi nói. “Tôi nghĩ mẹ thằng bé... Tôi nghĩ có người đã đánh thằng bé...”

Judah rụt tay lại ngay như bị ong chích. “Nó chỉ là một đứa bé...”

“Cậu cho là người ta không đánh trẻ con sao?” Đôi khi tôi không hiểu nổi Judah. Chắc vì được mẹ yêu thương chiều chuộng quen nên cậu ấy có phần ngây thơ hơn chúng tôi.

Tôi nhìn Judah. Miệng cậu méo xệch như thế vừa nếm phải thứ gì đó rất kinh khủng, còn đôi mắt như dán chặt vào bé Mo.

“Cậu có nghĩ Mo...”

“Không. Tôi không nghĩ là do bố thằng bé.”

“Vậy... cậu cho rằng mẹ nó...”

Tôi nghiến răng. Cậu ấy kết nối các dữ kiện và suy luận quá nhanh. Cứ thế này chỉ đến trưa là cậu ấy sẽ vạch rõ tội giết người cấp độ một của tôi mất.

“Hôm trước tôi mới chỉ thấy mấy vết này. Tôi muốn xem thử thằng bé có bị thêm vết bầm nào không thôi.”

Thật nhẹ nhàng, tôi mặc lại quần áo cho Mo Nhỏ và bế thằng bé lên. Suốt quá trình tôi kiểm tra những vết thương trên người nó, thằng bé không hề kêu một tiếng, chỉ có cặp mắt đen láy lơ đễnh là nhìn tôi chăm chú. Tôi ôm chặt Mo Nhỏ vào ngực. Trong thâm tâm, tôi ước gì cái ôm này của tôi có thể xua đi tám tháng đầu đời khốn khổ mà thằng bé phải chịu đựng. Nhưng khi tôi vừa ôm lấy nó, thằng bé chợt cứng đờ người, đôi tay nhỏ xíu túm lấy ngực tôi cố gắng đẩy ra.

Trước đây, tôi từng đọc một bài báo về những đứa trẻ mồ côi ở Trung Quốc. Sau thời gian dài bị bỏ lại trong cũi mà không được tiếp xúc với con người, chúng được những tình nguyện viên từ nước ngoài đến tận nơi ôm ấp, vỗ về. Mo Nhỏ cũng giống như những đứa trẻ ấy - không quen với việc tiếp xúc da thịt - đã vậy còn sớm phải chịu đựng sự va chạm đau đớn, đó là lý do vì sao thằng bé cứng đờ người và đẩy tôi ra khi tôi ôm nó. Giờ thì tôi đã hiểu. Trước đây tôi tưởng thằng bé có khuyết tật gì đó, nhưng thực ra là do hậu quả từ việc bị bạo hành. Tôi xoa lưng thằng bé, những thớ cơ nhỏ bé căng cứng lại dưới bàn tay tôi.

Đột nhiên tôi rất muốn kể hết cho Judah nghe, rằng tôi đã nghe tiếng bé Mo khóc thảm thiết khi trở về nhà từ cửa hàng Rag O Rama, những gì tôi nhìn thấy qua ô cửa sổ phòng ngủ làm cách nào tôi có thể bước vào căn nhà đó mà không loạng choạng và tôi đã túm đầu Vola đập vào cạnh tủ ra sao. Tôi muốn cho cậu ấy biết rằng tôi không hối hận khi cô ta đã chết, rằng tôi muốn mang theo bé Mo chạy trốn khỏi nơi này mãi mãi biết bao. Tôi vừa mở miệng, ngay lúc toàn bộ lời thú nhận chuẩn bị bật ra khỏi đầu lưỡi thì cô Delaney bước vào, chùi tay vào khăn lau bát và lắc đầu.

“Tội nghiệp thằng bé.” Cô nói. “Ai cũng cần có mẹ.” Rồi cô ấy chợt nhận ra mình vừa lỡ lời, nhưng đã muộn, gương mặt cô ngay lập tức trở nên đỏ gay. “Cô xin lỗi, Margo... Cô...”

“Không sao ạ.” Tôi đỡ lời cô. “Mẹ cháu cũng không giống một người mẹ thực sự.”

Hai tay tôi chợt run rẩy. Mẹ tôi đã mất rồi, và dù thực sự mẹ không làm tròn trách nhiệm, nhưng mẹ vẫn là mẹ tôi. Giờ tôi chỉ có một mình. Tôi ôm bé Mo chặt hơn và hít hà mái tóc thằng bé. Tôi không muốn thằng bé phải chịu cảnh một mình.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.