Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Đêm rất lạnh. Tôi có thế thấy được hơi thở mình phả ra biến mất vào màn đêm tĩnh mịch. Giờ tôi đang chờ Lyndee tỉnh lại. Tôi đặt Lyndee nằm trên sàn, đôi mắt cô ta lờ đờ chớp chớp nhìn khoảng không trước mặt. Tôi chẳng thấy gấp gáp, bồn chồn hay căng thẳng gì cả. Chờ đợi là hạnh phúc. Những ý nghĩ yếu đuối bật ra trong tâm trí tôi, phát ra những lời phản đối yếu ớt để ngăn tôi lại, nhưng tất cả đều bị đánh bay bởi một sự quyết tâm sắt đá. Tôi lặng lẽ quan sát Lyndee, quan sát chính hơi thở của mình và chờ đợi. Lúc đầu, cô ta còn giãy giụa, lăn lộn, cứ vừa thở hổn hển vừa lầm bầm gì đó. Dù đã treo sẵn án tử trên đầu Lyndee, nhưng tôi vẫn mang chăn ra đắp cho cô ta. Trong lúc say ngủ, cô ta còn kéo chăn vào sát người hơn. Tôi đổi lại tư thế ngồi trên chiếc ghế đẩu, thở dài thật sâu. Việc này thật dễ dàng - quá sức đơn giản. Cô ta ngã ngay xuống sàn ngay khi mũi vừa tiếp xúc với miếng giẻ tẩm thuốc mê.

Lyndee thức dậy trong trạng thái ngơ ngác, lơ mơ. Cô ta ngồi dậy, cố gắng cựa quậy vì bị đám dây thừng thít chặt quanh hai cổ tay, cổ chân. Một lúc sau, Lyndee từ từ nhận thức được mọi thứ xung quanh mình. Mái tóc cô ta đổ hết về một bên. Tôi ngồi chễm chệ trên ghế, hai tay để ngay ngắn trên đùi, trong đầu tưởng tượng mình như một cô nàng nữ sinh nổi loạn với tư thế ngồi thẳng lưng sẵn sàng bùng nổ, kẹp giữa hai chân là một can xăng. Khi Lyndee thấy tôi, trông cô ta chẳng có vẻ gì là kinh ngạc. Không một chút nào. Cảm tưởng như đây là chuyện tất nhiên phải xảy ra - giờ đây tôi và cô ta đối mặt nhau trong một nhà kho cũ kỹ cùng một can xăng.

“Tôi là Sean.” Tôi vui vẻ nói. Cô ta co rúm người lại.

Tôi mở ba lô của cô ta, tiếng kéo khóa vang lên rõ mồn một giữa dàn đồng ca của biết bao sinh vật ban đêm. Từ trong ba lô, tôi lôi ra con gấu Bambi màu hồng rồi giơ lên trước mặt Lyndee. “Vào ngày Nevaeh mất tích, tôi đã gặp con bé trên xe buýt. Con gấu này ở trong ba lô của nó.” Lyndee đảo mắt hết nhìn con gấu lại đến gương mặt tôi. Trên mặt cô ta không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng hai tay lại giữ chặt cái chăn hơn.

“Chiếc ba lô biến mất cùng con bé. Tuy nhiên, thực ra Nevaeh không hề biến mất, mà đã ở với cô, phải không?”

Ban đầu, Lyndee lắc đầu phủ nhận, ánh mắt cô ta vẫn dán chặt vào con gấu. Nhưng khi tôi khẳng định, ”Chính cô đã giết Nevaeh”, cô ta liền chuyển sang thái độ chống chế, gương mặt méo mó như thể đang cố nặn ra lý lẽ để cãi lại. Rồi khi nhìn thấy can xăng, ngay lập tức cử chỉ của cô ta đã thay đổi.

“Đó là do tai nạn.” Lyndee nói, trườn người về phía sau cho tới khi hai vai chạm vào bức tường. Một bên ngực cô ta lộ ra khỏi lớp áo in hình hoa. Tôi đã bán cho cô ta chiếc áo đó ở cửa hàng Rag O Rama. Tôi thầm nghĩ. Khi đó Nevaeh vẫn còn sống. Cô bé đã đi cùng mẹ đến cửa hàng, chơi với tôi ở quầy thu ngân và cùng đếm những đồng bạc lẻ trong “ống tiền lẻ” còn Lyndee thì bận mua sắm. Hiện tại, tôi có thể thấy rõ những giọt mồ hôi lấm tấm trên lông mày Lyndee và dần dần chảy thành giọt trên gò má. Trên người cô ta tỏa ra mùi mồ hôi và hơi hướng của nỗi sợ hãi, nhưng tuyệt nhiên không hề thấy một tia hối hận nào. Giá thử bây giờ mà tôi có cảm nhận được chút hối hận nào trên gương mặt người đàn bà ấy, chắc tôi cũng sẽ nghĩ lại. Nhưng Lyndee là kẻ ích kỷ điên rồ. Cô ta một mực cho rằng giết chết chính con gái mình và thiêu xác chỉ là một tai nạn không đáng có.

“Lẽ ra cô có thể gửi con bé đến sống với bà nó mà.”

“Tôi biết, tôi biết. Đừng làm vậy, xin cô. Hãy để tôi đi. Tôi sẽ ra đầu thú với cảnh sát. Cô muốn vậy phải không? Tôi với cô không thù không oán, hãy thả tôi ra.” Cô ta giơ hai bàn tay đầy đất bẩn lên như thể muốn xua đuổi tôi. Móng tay cô ta được sơn màu xanh da trời bóng loáng, hẳn là phải rất mất thời gian mới có được bộ móng tinh xảo như vậy. Điều đó khiến tôi càng phẫn nộ hơn. Người đàn bà ấy có thời gian chăm sóc móng tay tỉ mỉ đến thế, kỹ lưỡng đến mức không để màu sơn bị nhoèn dù chỉ chút xíu và phải phủ đủ lớp dưỡng để móng chắc khỏe. Cô ta làm tất cả những điều đó vì Sean - gã đàn ông không có thật trên đời. Cô ta bỏ công sức vào chăm sóc móng thật công phu trong khi chẳng mấy đoái hoài đến chính đứa con gái ruột bé bỏng của mình.

Tôi thả lỏng hai vai và điều chỉnh lại cơ mặt để giả vờ như đang suy nghĩ về điều cô ta nói.

“Sao cô lại làm vậy?” Tôi hỏi.

Lyndee co rúm lại trên sàn. Cặp mắt cô ta trợn lên toàn lòng trắng còn tay thì cào xuống nền đất bẩn.

“Bạn trai tôi.” Cô ta đáp. “Anh ta không thích trẻ con. Anh ta muốn chuyển đến Portland, ở đó anh ta có gia đình và công việc ổn định. Tôi bảo anh ta rằng Nevaeh rất ngoan, nhưng vấn đề là con bé lại không thích anh ta. Lúc nào con bé cũng gây rắc rối cho tôi vì hỗn láo với anh ta. Khi tôi nói với Nevaeh chuyện sẽ chuyển đi, con bé không chịu vì không muốn phải sống xa bà. Bố con bé cũng không chu cấp gì cho tôi.” Cô ta nói một hơi rồi dừng lại, như thể chừng ấy là đủ để biện hộ cho tất cả những chuyện kinh khủng cô ta đã gây ra.

“Con bé chết thế nào?” Giọng tôi vang lên đều đều, cơ mặt căng cứng. Tôi sợ rằng nếu mình thể hiện chỉ một chút cảm xúc thôi, cô ta sẽ không nói cho tôi biết chuyện thực sự đã xảy ra. Tôi cần phải biết họ đã làm gì với Nevaeh.

Tôi chờ câu trả lời từ Lyndee, nhưng cô ta lại quay đi, né tránh cái nhìn của tôi.

“Là anh ta làm, phải không?”

Cô ta gật đầu, miệng mím chặt. “Chúng tôi đã đi đón con bé và bắt gặp nó trên đường đến nhà bà. Con bé không chịu vào xe...”

Hình ảnh Nevaeh lại hiển hiện trong tâm trí tôi. Tôi chưa từng thấy cô bé tỏ ra bướng bỉnh, ương ngạnh hay thiếu tôn trọng cả.

“Steve đã chạy ra tóm lấy con bé.” Lyndee nói. “Anh ta rất hung dữ. Con bé đã hét rất to và cố gắng trốn chạy. Chúng tôi đã phải chạy xe rất nhanh.”

Cảnh tượng ấy hiện ra rõ mồn một trong tâm trí khiến tôi phải nhắm mắt lại. Hình ảnh cô bé sợ hãi muốn chạy tới với bà mình, người duy nhất cho cô bé tình yêu mãi mãi một cách vô điều kiện. Còn gã bạn trai độc ác của mẹ cô bé lúc nào cũng nhìn cô bé bằng ánh mắt ghét bỏ và chỉ ước sao cô bé không tồn tại trên đời. Nevaeh đã phải sống và cảm nhận được rằng chính người mẹ ruột của mình lại chọn yêu thương một người xa lạ thay vì con gái mình. Bất cứ lúc nào có thể, người mẹ nhẫn tâm ấy lại cố đẩy cô bé đi để cứu rỗi mối quan hệ bệnh hoạn với một gã đàn ông không có chút khoan dung, thương xót nào với đứa con ruột của chính cô ta.

“Rồi sao nữa?” Tôi hỏi, nóng lòng muốn biết phần kết của câu chuyện. Tôi muốn biết cô bé đã chết thế nào, để có thể thực thi công lý đối với Lyndee Anthony.

“Anh ta cho con bé uống chút nước ép để nó bình tĩnh lại. Sau đó tôi mới biết là trong nước có thuốc ngủ. Mục đích của anh ta chỉ là để con bé ngủ yên cho tới khi chúng tôi tới Portland. Chúng tôi đã quay về nhà để lấy vài thứ trước khi Tom - chủ nhà và cũng là bạn Steve - đi làm về. Chúng tôi muốn đi trước khi trời sáng để không phải trả tiền thuê nhà, vì đã nợ tiền vài tháng rồi, cô biết đấy. Lấy đồ xong, chúng tôi mang ra chất lên xe. Trước khi đi, tôi có quay lại nhìn con bé. Trông nó rất buồn cười. Khi tôi kiểm tra mạch trên cổ con bé thì thấy không còn đập nữa.” Lyndee bật ra một tiếng nức nở đáng khinh. “Tôi không cố ý để con bé chết!” Ngôi kể chuyện của cô ta hết chuyển từ “anh ta” lại sang “tôi” một cách lung tung, lộn xộn. Tôi tự hỏi không biết bao nhiêu phần cô ta kể là sự thật. Bao nhiêu phần trong đó là kế hoạch do cô ta vạch ra và bao nhiêu phần là do Steve vẽ nên?

“Vì sao cô không đưa con bé đến bệnh viện? Lẽ ra vẫn kịp. Chắc lúc đó nó chỉ hôn mê thôi!”

Cặp mắt Lyndee đảo qua đảo lại liên hồi, cô ta đang cố tìm lý do hợp lý để biện minh cho câu chuyện của mình, hoặc có lẽ là đang suy tính cách để tẩu thoát. Tôi nhận ra cô ta đang cố bẻ câu trả lời theo hướng cô ta cho là tôi muốn nghe.

“Lúc đó đã quá muộn.” Cô ta trả lời. “Tim con bé đã ngừng đập.” Nhìn biểu hiện trên gương mặt cô ta, tôi biết điều đó là không đúng. Nhịp tim của Nevaeh có thể yếu, nhưng vẫn còn kịp để đưa cô bé đến bệnh viện.

“Vậy nên hai người đã đưa con bé vào rừng và thiêu nó?”

Tôi cảm nhận trái tim mình thét gào dữ dội hơn khi nghĩ rằng có thể Nevaeh bị thiêu trong tình trạng vẫn còn sống. Có thể cô bé chỉ hôn mê thôi. Lyndee và gã bạn trai của cô ta đã quá phê pha và ngu xuẩn đến mức không biết nhịp tim của người bình thường có thể xuống thấp đến mức dùng ống nghe cũng khó xác định được.

“Steve nói sự đã rồi, chúng tôi có thể làm giả như là con bé bị người khác bắt đi. Tôi không muốn ngồi tù vì vô tình gây tai nạn!” Cô ta khăng khăng biện hộ cho bản thân để khiến tôi tin vào lý do yếu ớt cô ta đưa ra.

“Tai nạn ư?” Tôi hỏi. “Còn những ngày khác thì sao? Không chỉ mỗi cái ngày định mệnh đó đâu. Những ngày khác cô cũng thà chọn gã bạn trai khốn nạn của cô thay vì con bé, rồi bao đêm con bé phải tự dỗ mình ngủ vì cô say xỉn đến mức đứng không vững, cả những tối con bé phải tự làm bữa ăn cho mình, và biết bao ngày con bé phải chăm sóc cô. Cô là mẹ nó cơ mà!”

Lyndee sững sờ mất một lúc, môi cô ta lầm bầm gì đó không thành tiếng.

“Cô biết con bé. Nó kể với cô những chuyện đó sao?” Rốt cuộc cô ta cũng lên tiếng.

Đúng là Nevaeh đã kể hết cho tôi nghe. Những mẩu chuyện nhỏ nhặt khi chúng tôi đi chung xe buýt. Không hẳn là sự trách móc, mà chỉ là sự thật giản đơn cứ thế tự nhiên xuất hiện giữa những lần chúng tôi trò chuyện.

“Đêm qua Bambi đã rất sợ. Bạn ấy đã khóc đến lúc ngủ thiếp đi.”

“Vì sao bạn ấy lại sợ?”

“Bọn em phải ở nhà một mình.”

“Mẹ em đâu?”

“Đi đâu đó với Steve...”

“Em ăn tối bằng bánh brownie, mà ăn xong em thấy lạ lắm.”

“Vậy à? Hôm qua là sinh nhật ai sao?”

“Không. Đó là bữa tối bình thường thôi. Mẹ em ngủ rồi. Em tìm thấy bánh thì ăn, nhưng ăn xong em thấy chóng mặt lắm...”

“Cuối tuần này là sinh nhật em.”

“Em đã làm gì? Em có đi đâu chơi không?”

“Không. Mẹ phải đi làm việc quan trọng với Steve. Mẹ nói tuần tới có thể cho em đi xem phim.”

“Vậy là em không làm gì trong ngày sinh nhật sao?”

“Các bạn có hát chúc mừng sinh nhật em ở trường, còn bà thì tặng em một chiếc bánh nướng nhỏ.”

Tôi cố gắng tìm lại chút lòng trắc ẩn trong tâm mình. Sự khoan dung luôn luôn tồn tại ở khắp nơi, kể cả trong những trái tim sắt đá nhất. Tôi có thể giao nộp cô ta cho cảnh sát, nhưng lại không có chứng cứ. Nếu bị họ thúc ép, có thể cô ta sẽ khai nhận như đã thú tội với tôi, nhưng nếu cô ta khăng khăng không nhận thì sao? Không có bằng chứng, họ sẽ lại thả cô ta ra. Như vậy thì lời Judah nói là đúng. Công lý trên thế gian này không đúng về phía người nghèo.

“Xin lỗi.” Tôi nói. “Tôi không thể tha cho cô. Đây là lời nói của một kẻ giết người gửi tới một kẻ giết người khác, cô nên thấu hiểu điều đó.”

Lyndee bật khóc thút thít. Cô ta cũng từng là một đứa trẻ. Cô ta cũng từng có thời trẻ dại như Nevaeh với mái tóc tết dễ thương và cặp mắt tràn đầy hy vọng vào một cuộc sống ngập tràn tình yêu. Có lẽ nếu tôi hình dung người đàn bà này trong hình ảnh ấy, chắc tôi sẽ tha cho cô ta. Tôi đã cố làm vậy, nhưng tất cả những gì hiện lên trước mắt tôi lúc này chỉ là một con quỷ cái giết người. Bản năng giết chóc đã nằm trong máu cô ta, cũng như tôi vậy. Hơn nữa, cảm giác này lại làm tôi rất thích thú. Sự khoái trá khi chính tay mình được xóa sổ một kẻ tội đồ khỏi cuộc đời này thật sâu sắc. Cảm giác thỏa mãn ấy như dòng nước ấm khẽ mơn man trên da thịt sau khi phải hứng chịu cơn lạnh giá buốt. Tôi nhặt con gấu Bambi mà Lyndee vừa làm rớt hồi nãy lên và kẹp dưới cánh tay.

Đồ giết người!

Đồ giết người!

Tôi tưới xăng lên người Lyndee, xăng bắn tung tóe khắp tay chân cô ta. Mùi xăng dầu xộc lên mũi làm tôi choáng váng. Cô ta cầu xin thảm thiết, những dòng nước mắt lấp lánh chảy dài trên mặt. Tất cả ý nghĩ hiện lên trong đầu tôi lúc ấy chỉ là vì sao cô ta chưa từng một lần khóc thương cho Nevaeh, nhưng giờ lại khóc lóc cầu xin cho chính mình. Lyndee đứng lên và chồm về phía tôi, nhưng sợi xích quấn quanh cổ chân đã giữ cô ta lại. Cô ta ngã nhào, nhưng trong một khắc ngắn ngủi lại treo lơ lửng giữa không trung. Tôi lục túi quần lôi ra một bao diêm. Rồi hơi nóng hầm hập bao trùm khắp nhà kho. Lyndee thét lên man rợ. Tôi đóng lại cánh cửa sau lưng. Tôi đã xử lý cô ta, bằng một que diêm trong cái hộp diêm có hình chú gấu Teddy mua ở quán Quickie Comer, trong một căn phòng khóa kín tẩm đầy xăng. Nợ máu phải trả bằng máu. Thiêu chết người thì phải chịu chết cháy. Đó chính là sự báo thù cho cái chết của Nevaeh.

Tôi cũng là một con quái thú giống Lyndee. Rồi một ngày tôi cũng sẽ chết cháy, nhưng không phải bây giờ. Giờ là tôi thiêu cô ta. Mới ra khỏi nhà kho chưa đầy năm bước chân thì tôi nhìn thấy con quạ. Nó như một đốm đen mờ ảo đậu trên nhánh cây và cất tiếng kêu gọi tôi. Tôi đưa một tay lên vẫy rồi tiếp tục bước đi.

Tôi đi xuyên rừng để trở về. Làn khói đen cuộn tròn thành cột dài bốc lên trời sau lưng tôi. Tôi cứ chậm rãi bước đi, đưa tay chạm vào những chiếc lá, lắng tai nghe tiếng ếch kêu, dế hót. Tâm trí tôi đang hoàn toàn thoải mái và được vỗ về bởi tiếng hét ghê rợn của cô ta.

“Em có nghe thấy không, Nevaeh?” Tôi thì thầm với khu rừng. “Chị đã trả thù cho em rồi.”

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.