Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Tôi thức dậy trong bộ đồ ngủ ướt đẫm, tóc dính bết chặt vào trán. Trước khi tôi kịp lê chân sang bên giường, tiếng hét kinh hoàng của mẹ tôi vang lên. Đầu óc vẫn còn choáng váng chưa lấy lại được ý thức, tôi chạy đến phòng mẹ, mở toang cửa và thấy mẹ đang đứng bên chân giường, thân mình hoàn toàn trần trụi, chiếc áo choàng quen thuộc rơi dưới chân mẹ. Lúc trông thấy tôi, mẹ chỉ tay về phía bên kia giường. Gạt mớ tóc lòa xòa trước mặt, tôi bước tới chỗ mẹ, suýt nữa thì ngã nhào lên đống thuốc phiện mà mẹ vứt lung tung khắp nơi.

“Gì vậy mẹ?” Tôi hỏi.

Đôi mắt tôi mò mẫm dò tìm trong bóng tối mãi vẫn không thấy gì. Rồi tôi lật đống chăn màn của mẹ lên. Ánh nắng tràn vào phòng như muốn hung hăng nuốt chửng bóng tối khó chịu, làm hiện rõ đám bụi tung bay trên không. Mẹ tôi khẽ rên lên đau đớn.

“Ma cà rồng”, tôi hổn hển nói, chết lặng nhìn trân trối vào cảnh tượng máu me kinh hoàng nơi góc phòng. Đột nhiên tôi có cảm giác không khí bị rút trọn khỏi hai lá phổi của mình vậy.

Tôi nhìn mẹ đang ôm bụng quằn quại. Những vệt máu lấm lem khắp trên tay chân mẹ. Cả thân hình mẹ run rẩy trong ánh sáng rực rỡ, vết máu trên làn da nhợt nhạt trông càng chói mắt đến đáng sợ.

“Chuyện gì vậy?” Tôi thì thào hỏi.

Mẹ không trả lời. Tôi bước lại gần mẹ. Ngay lập tức, tôi vội bụm chặt miệng lại để xua đi cảm giác buồn nôn, cảm tưởng như ruột gan mình sắp lộn tùng phèo lên rồi. “Mẹ đã làm gì vậy?” Căn phòng nhỏ vang vọng tiếng thét chói tai của tôi. Tôi thất thần khuỵu xuống trước sinh vật ấy. Là một đứa bé. Có thể gọi là đứa bé không khi tôi còn chưa từng thấy đứa bé nào tí hon như thế? Da nó tím bầm, vương đầy máu và một thứ chất lông gì đó màu trắng sủi bọt. Tôi chạm vào nó, rồi rụt tay về, rồi lại chạm vào. Không có mạch đập, không có hơi thở. Đứa bé này nhỏ quá. Đó là một... bé gái. Tôi bàng hoàng đến không nói nên lời. Mẹ tôi đã che giấu cái bụng bầu này bằng cách nào vậy? Sao tôi lại không nhận ra? Mẹ luôn mặc cái áo choàng đỏ dài rộng thùng thình. Mẹ không còn bắt tôi ở bên cạnh mẹ khi tắm nữa. Hóa ra mẹ tôi làm vậy là vì có mục đích? Để tách đứa bé khỏi chính cơ thể mình. Vẻ mặt nhẹ nhõm pha lẫn đau đớn kia đã tố cáo mẹ rồi. Tôi muốn ẵm bé gái lên và đưa nó đến một nơi ấm áp, an toàn.

Mẹ tôi đổ gục xuống sàn nhà phía sau tôi, miệng liên tục đớp không khí, máu trên người tuôn ra như suối. Tôi liếc nhìn đứa bé trong góc phòng một lần cuối rồi đi ra khỏi nhà.

Tôi chậm rãi đi tới nhà Judah. Cô Delaney có thể cho tôi gọi nhờ điện thoại. Mẹ tôi cũng có một chiếc điện thoại di động để lên lịch hẹn với đám khách nam, nhưng nó lại có mật mã khóa màn hình. Tôi không chắc chiếc điện thoại ấy có chế độ gọi cấp cứu khẩn cấp. Mà tôi cũng muốn mẹ chết đi cho rồi. Nhưng tới khi đứng trước cửa nhà Judah, tôi lại òa khóc nức nở. Cô Delaney ra mở cổng, nụ cười trên gương mặt cô tắt ngấm khi nhìn thấy tôi. Tôi khóc dữ đến mức không thể giải thích rõ ràng cho cô ấy hiểu. Tôi chỉ vào điện thoại, cô ấy liền chạy đi lấy.

“Bấm 911. Cháu gặp chuyện gì khẩn cấp?”

Đột nhiên, nỗi đau đớn trong tôi chợt lắng xuống và tôi bình tâm lại, đủ tỉnh táo để thốt lên lời nói nặng nề, đứt quãng.

“Mẹ cháu”, tôi nói. “Mẹ cháu... bị sảy thai. Cháu sợ mẹ có thể chảy máu đến chết.” Khi tôi đưa trả chiếc điện thoại, cô Delaney đang kinh hoàng nhìn tôi trân trối. Cô ấy nhắc lại địa chỉ nhà tôi với đầu dây bên kia. Hồn vía lên mây, tôi bước trở về nhà.

Xe cấp cứu tới, tiếng còi rú inh ỏi khắp nơi như cơn bão rầm rầm sập xuống chấm dứt chuỗi ngày nắng ấm ở khu Wessex, khiến tất cả mọi người ló mặt ra cửa sổ hoặc chạy ra cửa hiếu kỳ trông theo. Tôi ngồi bệt xuống bậc thềm chờ đợi trong khi đội cứu hộ nhào lên cầu thang tới phòng mẹ tôi. Chẳng biết mẹ tôi được đưa khỏi cái “hố đen sự sống” này trong trạng thái còn sống hay đã chết. Từ lúc từ nhà cô Delaney về, tôi cũng chưa lên trên nhà. Đội cứu hộ vừa rời khỏi.

Công việc khám nghiệm tử thi của mẹ tôi được thực hiện bởi hai cảnh sát là hai người đàn ông mặc đồng phục màu xanh hải quân với ngôi sao vàng trên ngực. Tôi muốn lau sạch những vết máu trên mặt và tay mẹ, nhưng họ bảo cứ để nguyên. Sau khi khám nghiệm xong, tất cả mọi việc sẽ do bên nhà xác xử lý. Họ hỏi tôi có yêu cầu khám nghiệm không và liệu tôi có lo liệu tang lễ được không.

“Khám nghiệm?” Tôi hỏi bằng một giọng trống rỗng.

“Là thủ tục cơ bản cần có để được cấp giấy chứng tử.” Một viên cảnh sát bảo tôi.

Tôi nhìn mấy lọ thuốc rỗng lăn lóc cạnh giường mẹ.

“Mẹ tôi muốn được hỏa táng.” Tôi nói với họ. Mẹ không hề muốn chuyện đó. Hoặc có thể có, nhưng mẹ không bao giờ nói với tôi. Tôi không muốn phải suy nghĩ đến chuyện xử lý thi thể mẹ như thế nào, chuyện chọn quan tài hay bia mộ ra làm sao. Chỉ cần đưa trả bình tro cốt của mẹ về là tôi mãn nguyện rồi. Cảnh sát sau đó còn hỏi tuổi tôi.

“Mười tám.” Tôi trả lời. Họ bảo tôi trình bằng lái xe, nhưng tôi không có. Tôi cho họ xem thẻ học sinh, trông họ có vẻ thất vọng vì không thể ném tôi vào một trại trẻ. Đêm nay và mãi mãi về sau, họ sẽ không thể nào tống tôi vào một tổ chức bảo trợ trẻ em nào cả. Chưa bao giờ tôi thấy mừng vì mình không còn là trẻ con đến thế. Họ đưa cho tôi một xấp giấy, vài tờ rơi giới thiệu nơi tổ chức tang lễ và nơi hỏa táng. Trong đó có một tờ in hình bông hoa trên bìa, giới thiệu một nhóm hỗ trợ những người vừa trải qua nỗi đau mất người thân. Dựa vào lớp ván mục rữa của căn nhà, tôi nhìn cảnh sát nói chuyện với hai nhân viên nhà xác đến để đưa thi thể đi. Judah đến, gương mặt cậu hiện rõ nét u buồn và lo âu. “Bên nhà xác đến để đưa họ đi.”

“Mẹ tôi bảo muốn cậu đêm nay đến nhà tôi ngủ.” Cậu nói.

Tôi nhìn sang nhà của đám lưu manh đằng sau cậu ấy. Tất cả bọn họ đều đang tụ tập bên ngoài, uống bia và chờ người ta mang thi thể ra. Vài kẻ ở trần, có một gã đàn ông và một ả đàn bà đang hôn nhau đắm đuối ở cửa sau, thỉnh thoảng lại rời nhau ra, đớp không khí để nhìn về phía căn nhà “hố đen sự sống”.

“Đó là sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo.” Judah nói, nhìn theo hướng mắt tôi đang nhìn. ”Người giàu chỉ lén nhìn qua rèm cửa để chứng kiến bi kịch nhà hàng xóm, trong khi người nghèo lại công khai quan sát.”

“Cảm ơn cậu.” Tôi nói. “Nhưng tôi muốn ở đây hơn.”

“Tôi sẽ ở lại cùng cậu.” Cậu vội nói. “Để tôi về nhà lấy mấy thứ đã.”

Tôi toan khước từ Judah, nhưng rốt cuộc, ý nghĩ phải ngủ một mình trong cái “hố đen sự sống” lại làm tôi sợ hãi. Tôi gật đầu, nhìn theo Judah, chiếc áo phông ngắn tay ôm sát lấy cánh tay cơ bắp của cậu ấy khi cậu đẩy xe đi. Cậu dừng lại khi đến nhà của hội lưu manh. Vài gã nghênh ngang đi lại chỗ cậu, cụng tay chào cậu và mời cậu uống bia.

Ai cũng mến tên ngồi xe lăn này nhỉ.

Tôi cười nhẹ, nhưng khi mẹ tôi được đẩy ra khỏi cửa, tôi phải vịn vào tường nhà mới đứng vững nổi. Còn một cái túi nhỏ hơn dành cho đứa bé do nhân viên nhà xác thứ hai mang ra. Anh ta đeo găng tay, cầm chiếc túi cách xa người một chút như thể đang hiến đứa bé cho một ông thần chuyên ăn thịt trẻ con. Tôi sẽ thương tiếc cho cô bé ấy - đứa trẻ tội nghiệp được cô chị gái đang dở sống dở chết này yêu thương nhưng lại bị sát hại bởi chính người mẹ đã chết.

Khi họ rời khỏi, tôi vào nhà lau dọn đống máu me hỗn độn bên trong. Căn nhà hoàn toàn tĩnh lặng. Tôi chờ xem mình có buồn rầu, đau khổ vật vã không, nhưng chẳng cảm thấy gì cả. Tôi muốn biết còn chút cảm xúc con người nào trong sâu thẳm tâm can không. Nhưng tôi chẳng thể thương tiếc một người xa lạ với mình. Tôi biết Nevaeh, nhưng hoàn toàn xa lạ với mẹ mình, hay chính xác là với con người “mới” của mẹ.

Cô Delaney đến giúp tôi. Chúng tôi xách mấy xô nước nóng cùng thuốc tẩy Pine-Sol lên nhà, lấy ga trải giường của mẹ tôi lau máu vương vãi trên sàn cho đến khi ga giường đổi màu và mùi gỗ thông tràn ngập khắp căn nhà. Chúng tôi cứ lẳng lặng làm việc. Lau dọn xong, hai cô cháu mang mấy cái xô đầy nước hồng màu máu đổ ra bãi cỏ bên ngoài. Tôi vụng về ôm lấy cô Delaney, cảm ơn cô vì đã không để tôi phải làm việc này một mình. Khi cô lùi lại, tôi nhận thấy mắt cô hoe đỏ. Giống Judah, cặp môi của cô - bấy giờ đang run rẩy - cũng đầy đặn như vậy dù không gợi cảm bằng. Lúc này, cặp môi ấy nhìn thật vụng về khi cô cố gắng nói gì đó.

“Không ai đáng phải trải qua chuyện này một mình.” Cô Delaney thì thầm. Mái tóc cô ướt đẫm lòa xòa trên mặt. Tôi có thể thấy khuôn mặt Judah đã thừa hưởng trọn vẹn những nét đẹp từ mẹ cậu ấy - vầng trán rộng và sống mũi cao thanh tú.

“Lũ trẻ các cháu phải chịu đựng quá nhiều rồi.”

Nhìn theo bước chân cô đi trên con đường gập ghềnh của Wessex, tôi cứ nghĩ mãi về những gì cô ấy nói. Lũ trẻ đã phải chịu đựng quá nhiều. Đúng vậy, trẻ con có lẽ còn phải chịu đựng nhiều hơn cả người lớn. Chính vì thế, chúng tôi mới trở nên tuyệt vọng và suy sụp dù đang giữa tuổi thanh xuân phơi phới. Gánh nặng tuyệt vọng ấy bao trùm lên chúng tôi như tấm vải liệm cho cả một đời người.

Tôi đặt tên cho đứa bé là Sihn, vì nó được sinh ra và cũng chết đi vì tội lỗi của mẹ tôi.

Tôi mang cái dốc gỗ lớn ở nhà Judah về căn nhà “hố đen sự sống” và để trên bậc cửa. Lúc đẩy cậu ấy lên dốc, tôi cảm giác nó lung lay dữ dội và lún xuống ngay giữa như thể sắp gãy làm đôi. Đây là lần đầu tiên Judah qua đêm tại “hố đen sự sống”. Tôi mở cửa để ánh sáng tràn khắp phòng khách. Đột nhiên tôi cảm thấy tất cả những điều vô nghĩa trên đời đều đang hiển hiện rõ nét trong tâm trí mình. Thực ra không phải cả thế giới này đều vô nghĩa, chỉ là cuộc đời tôi toàn quẩn quanh những thứ vô nghĩa mà thôi. Đó là sự hoài niệm cũ kỹ, sự cuồng loạn điên rồ, và sự nghèo khó thảm thương.

Ngôi nhà như cựa mình quanh chúng tôi, dường như nó vui mừng khi có một người khách mới đến. Mày không có được cậu ấy đâu. Tao biết cậu ấy rất đặc biệt, nhưng mày không thể cướp Judah được. Tôi thầm nói với chính ngôi nhà.

Tôi vân vê nghịch mấy cái nút áo, bảo Judah, “Tôi sẽ trải đệm nằm. Cậu nằm ở ghế bành nhé? Được không?”

Cậu gật đầu. “Cậu muốn ăn gì không? Tôi hâm nóng lại cho.” Cậu hỏi. “Mẹ tôi làm bánh kẹp thịt cừu đấy.”

“Tôi không đói lắm.” Tôi nhún vai. Judah đưa đĩa thịt hầm ra, tôi nhận lấy và mang vào trong bếp. Đứng trước tủ lạnh, khuất khỏi tầm nhìn của Judah, tôi ước gì mình đã không để cậu ấy đến đây. Cảm giác này thật kỳ quặc. Như thể là bày một món đồ nội thất hiện đại vào một hầm mộ cũ kỹ, hay bày món gà rán ở một cửa hàng đồ chay vậy.

Ôi Chúa ơi.

“Margo?”

“Ơi?”

Ôi Chúa ơi...

“Có một người đàn ông ngoài cửa...”

Đĩa thịt hầm rơi loảng xoảng xuống kệ bếp. Tôi nhào qua Judah tới cửa trước. Howard Delafonte đang đứng đó, ngay ngưỡng cửa, thản nhiên cởi áo mưa như thể ông ta chính là chủ nhân ngôi nhà này vậy. Hôm nay là thứ Ba. Tôi thầm nghĩ. Ông ta thường tới vào thứ Ba. Dường như “hố đen sự sống” đang gầm gừ khi thấy Howard. Nó không thích ông ta.

Ý định của tôi là làm tổn thương ông ta.

“Đứa bé? Là của ông ư?” Tôi lên tiếng.

Ông ta không đáp. Thực ra không cần ông ta trả lời, tôi cũng biết rồi. Chính ông ta đã tiếp tay cho mẹ tôi phá thai.

“Sao ông biết đó là con ông chứ không phải của người đàn ông khác?” Tôi hỏi, cố ý nhắc đến những gã đàn ông khác để làm tổn thương ông ta. Để ông ta biết rằng, không chỉ có ông ta trả tiền để được lên giường với mẹ tôi.

“Cô ấy không bảo ta dùng biện pháp phòng tránh gì cả.” Ông ta trả lời.

Tôi lùi lại, sửng sốt. Lời thú nhận của ông ta thật bình thản, nó làm nguôi cơn giận trong tôi. Lẽ ra tôi không nên biết bất cứ điều gì về cuộc sống cá nhân của mẹ, nhưng lời thú nhận đó đã cho tôi biết nhiều về mẹ hơn những gì mẹ đã kể. Có phải cái thai đó là điều mẹ thực sự mong đợi? Phải chăng mẹ đã nghĩ rằng nếu mang thai, mẹ có thể giữ được ông ta mãi mãi? Rồi ông ta sẽ từ bỏ gia đình mình để cùng mẹ nuôi con? Nhưng mẹ tôi không thực sự thích chăm sóc, nuôi dưỡng con người. Lẽ nào chính cái “hố đen sự sống” này đã khiến mẹ phát điên nên không còn quan tâm đến việc có mang thai hay không nữa.

“Đó là một bé gái.” Tôi lặng lẽ lên tiếng.

Gương mặt ông ta tái nhợt.

“Cô ấy đâu?” Ông ta hỏi, dợm bước đi lên tầng. Tôi biết ông ta chỉ quan tâm đến mẹ tôi, không hề có chút quan tâm nào đến đứa con rơi này. Tôi để ông ta đi lên nhà, lắng nghe tiếng gót giày của ông ta nện “cộp cộp” nặng nề xuống sàn. Khi trở lại, nét kinh hoàng hiện rõ trên mặt ông ta.

“Cô ấy đâu? Ở bệnh viện nào?”

“Bệnh viện nào hả?” Tôi nhại lại, phá lên cười. Tôi nhìn sang Judah, cậu ấy đang cẩn trọng quan sát chúng tôi, như thể đang suy tính xem nên làm sao để can ngăn nếu có xảy ra ẩu đả.

“Mẹ tôi chết rồi.”

Bố tôi, người thân duy nhất còn lại của tôi, loạng choạng bám vào tường để đứng cho vững nhưng lại trượt tay ngã nhào. Dường như chính căn nhà đã chuyển động, tự co rút lại và gạt tay ông ta ra. Ông ta ngã xuống, gương mặt nhăn nhó đỏ bừng như vừa kết thúc một cuộc chạy việt dã. Tôi dửng dưng nhìn người đàn ông to lớn ngồi bệt trên sàn khóc nức nở. Ông ta yêu mẹ tôi. Tôi kinh ngạc thực sự. Vậy nhưng ông ta lại không yêu tôi dù tôi là do mẹ sinh ra. Mẹ tôi cũng không yêu tôi. Vừa nhìn ông ta, tôi vừa băn khoăn liệu một kẻ chưa từng được yêu thương như tôi có thể nhận ra tình yêu khi nó xuất hiện không? Nhưng tôi thà không được yêu còn hơn là nhận tình yêu từ một kẻ như Howard Delafonte.

“Ra ngoài.” Tôi ra lệnh. “Ra khỏi nhà tôi ngay, đồ giết người.”

Rồi khi ông ta còn chưa kịp di chuyển, tôi liền gân cổ lên gào mỗi lúc một to hơn đến nỗi chắc cả khu Xương này đều nghe thấy. Ra ngoài! Biến đi!

Ông ta lồm cồm bò dậy như một con chó. Thật thảm hại. Tôi quay đi, không nhìn ông ta cho đến khi nghe tiếng cửa xe đóng lại và tiếng động cơ xe vang lên.

“Cậu ổn chứ?” Judah hỏi.

“Đó là bố tôi.” Tôi nói.

Judah im lặng một lúc lâu. Dù cậu luôn tỏ ra hết sức bình thản, điềm đạm và ổn định, nhưng tôi gần như chẳng cần nhìn mà cũng biết cậu đang cau mày. Theo quan điểm của Judah, đã làm cha thì phải đáng nên cha. Dù không muốn gần con mình thì cũng vẫn phải chu cấp cho con. Như bố cậu ấy vậy. Nhưng bố tôi thì không. Chưa bao giờ. Phải chăng tôi mắc phải phức cảm người cha rồi? Tôi vừa thầm nghĩ vừa nhìn Judah - lúc này cũng đang quan sát tôi. Không. Đúng là phức cảm, nhưng nó giống như chứng ghét con người hơn. Chỉ có cảm giác thất vọng. Tôi đã quá thất vọng vào con người. Dường như họ đang sống vất vưởng một cách vô hồn.

Rồi cảm giác đau đớn trào dâng trong tôi. Mẹ tôi mất rồi. Tôi bắt đầu khóc. Khóc nấc lên thật to. Nỗi mất mát làm tôi đau đớn quằn quại, cả thân hình co lại như tờ giấy rúm ró. Chàng hiệp sĩ của tôi đẩy xe tới bên tôi, ôm chặt tôi vào lòng trong khi tôi giấu gương mặt đầy nước mắt giữa hai bàn tay.

“Bình tĩnh nào.” Judah an ủi. “Cậu xứng đáng được yêu thương. Chỉ là họ không có chút tình yêu nào để trao cho cậu thôi. Hãy tha thứ cho họ, Margo.”

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.