Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Cửa hàng Rag O Rama ngập tràn những sắc màu tàn phai. Mọi thứ đều bạc màu, những bộ đồ dù là kẻ ô vuông hay có hình hoa lá cành đều đã sờn hết đầu gối và khuỷu tay, vạt áo dính vết mực hoặc ngực áo có dấu vết của cà phê. Lòng tôi nặng trĩu khi chạm tay vào những thứ người khác đã không còn cần đến nữa - những bộ đồ tả tơi, méo mó, sờn rách. Nhưng hôm nay, một ngày sau khi tôi tàn nhẫn ra tay giết một người phụ nữ, mọi thứ ở cửa hàng dường như lại quá sức sáng sủa. Tôi muốn được trốn vào nơi nào đó lặng lẽ, yên tĩnh để ngẫm lại tường tận sự việc xảy ra tối qua.

Tôi nghĩ mình điên thật rồi. Mà chắc chắn đây không phải kiểu điên cuồng nhiệt mà người ta vẫn hay khen ngợi.

Tôi là kiểu điên mà chẳng ai biết đến. Điên như Jeffrey Dahmer, điên như Aileen Wuornos, điên như Charles Manson - tất cả những người tôi đã tìm hiểu trên Google ở thư viện địa phương và sau đó có đọc sách viết về họ. Họ có nhận thức được mức độ điên của bản thân không? Hay họ cố tình tự biện minh cho hành vi của mình? Họ là những kẻ mắc hội chứng ái kỷ. Ít nhất tôi cũng biết điều đó và tôi không tự biện minh cho những gì mình đã làm.

Tôi gấp quần áo, đếm tiền bằng máy, mang túi rác ra bãi rác đằng sau vứt. Ngày qua ngày, tôi đều làm những việc rất đỗi đơn giản như thế, cố gắng thấu hiểu cảm giác là một người bình thường, nhưng đôi tay tôi vẫn run rẩy, còn dạ dày như quặn thắt thành một ổ rối bời. Mỗi khắc, mỗi giây, tôi vẫn chờ mấy ông cảnh sát to béo ở khu Xương ào vào cửa hàng Rag O Rama như một cơn lốc để bắt giữ tôi. Nhưng rốt cuộc những lần cảnh sát xuất hiện trước mặt tôi chỉ là khi họ dừng xe đi tuần lại để mua bữa trưa tại xe tải đồ ăn bên kia đường.

Cả ngày Sandy cứ nhìn tôi, hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, còn mua bánh sừng bò cho tôi. Tôi chỉ mỉm cười và lắc đầu, nói dối là bị nhức đầu. Rồi tôi lại gấp quần áo, lau bụi trên các kệ đồ, đổ rác và nhấn nút máy đếm tiền. Sau đó, tôi vào nhà tắm lau rửa mấy bức tường, cố gắng mường tượng ra cuộc sống trong lao tù sẽ ra sao.

Năm nay tôi mới mười chín tuổi. Trước mắt tôi là cả cuộc đời dài lâu, nhưng tôi lại phải tiếp tục tiến bước và phá hủy tương lai ấy. Tôi cố gắng tưởng tượng ra những cái kết khác cho buổi tối định mệnh hôm qua. Có hàng tá kịch bản được nảy ra khi Vola vẫn còn sống và bé Mo Nhỏ được đưa đến một nơi an toàn, yên ấm. Tất cả những gì tôi cần làm là chạy đến nhà Judah và gọi cảnh sát. Nhưng sau đó thì sao? Mo chắc chắn sẽ không để tôi yên. Chẳng phải vì anh ta không tin những gì đã xảy ra là sự thật mà bởi đó là chuyện tôi đã làm. Nếu ai làm tổn thương đến người thân của ta, ta sẽ khiến kẻ đó phải trả giá. Nếu tôi cho Mo xem đoạn phim quay cảnh Vola đánh đập con trai mình, anh ta vẫn sẽ trừng phạt tôi vì đã cho anh ta biết. Và lỡ như cảnh sát không đưa Mo Nhỏ đi? Nếu Vola khiến họ tin thằng bé bị ngã hay ốm thì sao? Liệu cô ta có trút giận lên thằng bé khi họ rời đi không? Còn nếu cảnh sát tin tôi thật và đưa Mo Nhỏ đến trại trẻ, liệu họ có thể cho thằng bé cuộc sống tốt đẹp hơn người cha, người mẹ ruột điên rồ sống bằng nghề bào chế và buôn bán thuốc phiện không? Dù tôi có cố gắng thế nào và sợ hãi đến đâu, tôi vẫn không thể nào tự huyễn hoặc bản thân rằng mình đã làm sai. Chính suy nghĩ ấy đã khiến tôi ngưỡng mộ những kẻ điên như Wuornos, Dahmer và Manson. Tôi không hối tiếc về lựa chọn của mình mà kiên định với nó đến cùng.

Gần như không có nghi vấn nào nảy sinh khi người ta tìm thấy xác Vola rũ rượi, lạnh ngắt trên sàn phòng ngủ của Mo, mắt cô ta vẫn mở trừng trừng nhìn vào góc nhà. Cảnh sát đến rồi lại đi, ánh đèn xanh nhấp nháy của họ vẫn lôi kéo sự chú ý của những người dân khu này, khiến họ tràn ra các khung cửa sổ và thảm cỏ để hóng chuyện. Cả mười người sống trong ngôi nhà lưu manh đều đứng xem, họ mặc áo ba lỗ bó sát người và phì phèo hút thuốc, sự xuất hiện của họ khiến khoảnh đất nhỏ nhìn chẳng khác nào sân nhà tù. Rồi khi các nhân viên cứu hộ thông báo Vola đã chết, chiếc xe tải màu trắng cũ kỹ của nhà xác cũng tới, đi dọc con phố Wessex như một quý ông bệ vệ già cả. Hiện trường giả tôi tạo ra trong căn phòng đó hoàn hảo đến vậy sao?

Tôi nghe phong thanh người ta rỉ tai nhau bao “thuyết âm mưu” trong khu phố và cả trong cửa hàng nữa. Từ con nhện thành con chuột, từ con chuột lại thành con chồn, nhưng chung quy lại thì câu chuyện liên quan đến cái chết của Vola vẫn không bị cải biên gì hết. Câu chuyện đại loại vẫn là cô ta đã cố đuổi giết con bọ nào đó trong phòng ngủ để bảo vệ con mình rồi không may trượt chân đập đầu xuống và chết. Có gì cho cảnh sát điều tra? Cái hiện trường nho nhỏ tôi tạo ra đã có tác dụng. Điều đó vừa khiến tôi hổ thẹn nhưng đồng thời cũng truyền cho tôi một cảm giác uy quyền bệnh hoạn. Rằng tôi có thể gây ra việc tày trời như vậy ở bất cứ nơi nào giống khu Xương mà vẫn nhởn nhơ không bị sờ gáy. Nếu như người chết không phải là Vola và hiện trường cũng là ở một nơi khác, chắc sẽ có một cuộc điều tra nghiêm túc. Nhưng đây là khu Xương, nơi những ông bố chế thuốc phiện dưới tầng hầm, chuyện một người nào đó chết vì đập đầu vào cạnh bàn trang điểm trong khi giết một con nhện chẳng phải là sự vụ gì to tát.

Trước khi gọi cảnh sát, Mo đã giấu thuốc phiện và dụng cụ pha chế ở đâu? Anh ta có vứt chúng đi không? Vào thời điểm Vola chết, anh ta có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng. Lúc đó anh ta đang nghe nhạc ầm ầm dưới tầng hầm cùng hai gã bạn, hút cỏ và uống vodka pha Bò húc. Không ai trong số họ nghe thấy tiếng cơ thể Vola ngã xuống đất vì nhạc quá to.

Rồi anh ta tìm thấy cô ta khi đi lên nhà lấy thêm một chai vodka nữa, ngay lập tức anh ta bảo bạn mình báo cảnh sát. Tôi có thấy cảnh sát đến khám xét ngôi nhà, nhưng khi ấy, Mo đã giấu sạch bất cứ thứ gì có khả năng chống lại anh ta. Đúng là gã khốn gian xảo. Nhưng tôi mừng là anh ta không bị bắt. Nếu Mo mà biết Vola đã làm gì, chắc anh ta sẽ tự tay giết luôn cô ta.

Tám giờ tối, tôi đóng cửa hàng và về nhà. Tôi quá mệt nên không đi mua cà phê như thường lệ, vậy nên tôi cắn móng tay cho đỡ buồn miệng. Trong thâm tâm, tôi vẫn tiên liệu trước sẽ thấy một toán xe cảnh sát hú còi bên ngoài căn nhà “hố đen sự sống”, nhưng khi qua phố Wessex, tôi chỉ nhận thấy điểm khác biệt duy nhất là chiếc xe của Vola đã biến mất khỏi đường vào nhà Mo. Tôi ghé vào ngôi nhà đó, ngập ngừng một chút trước khi gõ cửa.

Mo ra mở cửa. Trông mắt anh ta sưng húp, có vẻ anh ta đã uống rất nhiều rượu.

“Hôm nay không có hàng. Tôi phải dọn hết thứ đồ chết tiệt đó đi trước khi bọn cớm đến.” Anh ta nói.

“Tôi không đến mua hàng.” Tôi nói nhanh. “Tôi chỉ ghé qua xem anh cần giúp chăm em bé không thôi. Tôi có thể trông nó một lúc nếu anh muốn nghỉ chút.”

Gương mặt Mo giãn ra, anh ta đáp, “Được, cảm ơn. Giờ thằng bé đang ngủ, nhưng chắc đến sáng sẽ cần người dỗ. Nó quấy khóc cả ngày hôm nay, tôi nghĩ thằng bé nhớ Vola.”

“Được.” Tôi nói dứt khoát. “Cũng phải thôi.” Tôi nghe có tiếng nhạc vọng lên dưới tầng hầm và tự hỏi có bao nhiêu người ở đó trong khi thằng bé ở trên nhà một mình.

“Sáng mai tôi sẽ quay lại.” Tôi nói.

Ngay khi Mo đóng cửa, tôi liền lẻn ra bên cạnh nhà để nhìn vào cửa sổ phòng ngủ. Trong phòng không bật đèn, nhưng tôi có thể mường tượng ra hình ảnh thằng bé đang co tròn trong nôi ngủ ngon lành. Và trong một khoảnh khắc nhỏ nhoi, tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm. Tôi đã làm điều đúng đắn.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.