Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Năm 19 tuổi

Hôm nay là thứ Bảy và tôi chẳng biết phải làm gì. Tôi dọn nhà tắm rồi gọi đến chỗ làm xem có ca nào cho mình không. Chị Sandy bảo tôi ở nhà tận hưởng cuộc sống chút đi, nhưng cuối tuần này Judah đang ở chỗ bố, mà cuộc sống không có cậu ấy thực sự rất nhàm chán. Tôi săm soi vữa tường phòng khách phải đến hàng giờ trước khi quyết định đứng lên nấu một bữa tử tế. Mẹ tôi có để mấy cuốn sách dạy nấu ăn cũ trên mặt tủ lạnh. Tôi lấy xuống và lật xem từng trang một, thỉnh thoảng lại hắt xì vì hít phải bụi. Cuối cùng cũng tìm được một công thức món ăn mình thích, tôi lấy tập giấy nhớ của mẹ ra để ghi lại những nguyên liệu cần chuẩn bị. Trước đây tôi chưa từng nấu nướng, nhưng gần đây tôi cũng làm nhiều việc mà ngày trước chưa làm rồi. Ví dụ như làm bạn với Judah.

“Này”, tôi nói với cái bếp lò. “Mày còn sống không đấy?” Tôi nhón chân đá vào cửa bếp, tiếng loảng xoảng vang lên. Đột nhiên tôi có cảm giác kỳ lạ là có ai đó đang theo dõi mình. Nhưng giờ này mẹ tôi vẫn đang ngủ, tôi còn nghe được cả tiếng ngáy trên gác. Tôi rùng mình khi cúi xuống mở cửa lò. Bên trong, một thứ nhìn giống cái hộp kim loại đặt trên một cái giá cũ kỹ, xập xệ. Tôi ngoái đầu lại để xem mẹ có đang đứng sau không rồi mới lôi cái hộp ra. Nhưng tôi vẫn cảm giác có gì đó ở đằng sau mình. Cái hộp rất nặng. Tôi đặt cái hộp lên bàn, vậy là kế hoạch nấu nướng đã chìm vào quên lãng. Có gì đó di chuyển trong hộp, cảm giác vừa thô ráp lại vừa mềm mại. Đột nhiên tôi dựng hết cả tóc gáy.

Sao mẹ tôi lại bỏ cái hộp này vào trong lò? Nó đã ở đây bao lâu rồi? Tôi cố nhớ lại lần gần đây nhất mẹ nấu nướng là khi nào? Phải chăng là ngay sau khi mẹ mất việc và bắt đầu ở lỳ trong nhà không chịu ra ngoài? Tôi ngồi thừ người ra, hai tay đặt trên mặt chiếc hộp và nhắm mắt lại. Để lại vào chỗ cũ đi. Để lại đi. Tôi muốn cất cái hộp này vào chỗ cũ. Cái gì đã được cất giấu, hãy cứ để chúng ngủ yên. Trên hộp có các khớp nối và then cài. Tay run rẩy, tôi nhấc then cài lên. Cảm giác ghê tởm trào dâng trong tôi, như thể các giác quan đã nhận ra được thứ ở bên trong hộp, nhưng thực chất lại không muốn chấp nhận sự thật đó. Ít nhất thì đó không phải điều tôi nhớ được. Tôi đóng nắp hộp lại. Từ khoảnh khắc ấy, con người cũ của tôi đã biến mất.

Là xương. Những khúc xương người nhỏ xíu. Tôi ngồi như chết lặng. Hai tay tôi cuống quýt lần sờ trên chiếc hộp. Không biết tôi đã nhìn vào cái áo quan này bao lâu rồi. Trước đây tôi từng thấy nó chưa? Cảm giác này sao quen thuộc quá - sự hoảng loạn, nỗi ghê tởm, cảm giác chết lặng. Kể cả khi đã đóng nắp hộp lại và khó nhọc bước lại về phía bếp lò, tôi cũng có cảm giác kỳ quái như thể mình đã từng trải qua chuyện này rồi. Tôi phải làm gì đây? Đối chất với mẹ tôi? Báo cảnh sát? Tôi nhìn xuống cửa bếp lò hay hầm mộ của sinh vật người nhỏ bé ấy. Cái hộp rất nặng, tôi đặt nó lên hông, cảm nhận đống xương lạo xạo bên trong. Rồi tôi nhanh chóng giơ nó lên, nâng niu trên tay như một đứa trẻ. Tiếng chuông cửa vang lên, đột nhiên cả người tôi run lên bần bật.

Tôi mở cửa lò và cẩn thận đẩy chiếc hộp vào trong, cảm tưởng như mình sắp phát bệnh đến nơi. Có người gõ cửa. Tôi phải ra mở ngay trước khi mẹ tôi thức dậy và nổi trận lôi đình. Nhào ra mở cửa, tôi còn ngoái lại để liếc nhìn cái quan tài tí hon trong lò.

Là nhân viên đưa thư. Trước đây người đưa thư chưa từng vào đến tận cửa, chứ đừng nói đến việc bấm cái chuông đã hỏng từ trước cả khi tôi ra đời. Hố đen sự sống. Tôi thầm nghĩ. Nó đang chuẩn bị làm gì đó. Mặt tôi hình như hiện rõ hai chữ kinh ngạc đến nỗi người đưa thư phải ngượng ngùng vuốt mặt và hắng giọng.

“Thứ này không nhét vừa vào hòm thư.” Anh ta nói. Đến lúc này tôi mới chú ý đến cái gói trên tay anh ta. Tôi bảo anh ta rằng thứ này không phải của nhà tôi, chúng tôi không nhận bưu kiện, nhưng khi anh ta đọc rõ tên mẹ tôi trên phần ghi thông tin người nhận, tôi liền mở xích khóa.

Người đưa thư gật đầu với tôi rồi bỏ đi, bây giờ trên tay tôi lại là một chiếc hộp khác. Tôi cảm nhận được hai đầu gối mình đang run lẩy bẩy dưới lớp váy trắng. Sự căng thẳng tột độ xâm chiếm tâm hồn tôi, càng lúc càng dữ dội hơn cho đến khi tôi quay trở vào nhà. Tôi mang chiếc hộp lên đặt trước cửa phòng mẹ. Đứng bên ngoài, tôi có thể nghe được tiếng mẹ sục sạo bên trong, vậy nên tôi để lại món đồ rồi nhón gót đi xuống cầu thang và ra khỏi nhà.

Lần đầu tiên nói chuyện với bố mình, tôi cứ ngỡ ông ta sẽ ngã ngửa khỏi cầu thang. Tôi chờ ông gần cửa trước, cũng như mọi đêm, chiếc Mustang màu đỏ sẫm lại chạy dọc theo lề đường vào đến cửa. Lúc bước vào ông ta không nhìn thấy tôi. Trên tay cầm một chiếc túi giấy màu nâu, ông đi vào mà không để ý đến căn phòng tối om lúc nào cũng trống rỗng bên trái. Tôi ngồi trên món đồ nội thất xác xơ từ thời bà tôi để lại và đợi ông ta đi tới cầu thang. Tôi muốn âm thầm theo dõi ông mà không bị phát hiện. Khi ông đi được hai bậc thang, tôi cất tiếng gọi tên ông. Dựa vào tiếng sột soạt đột ngột của chiếc túi giấy, tôi biết là ông ta đã nhảy dựng lên vì kinh ngạc.

“Howard Delafonte”, tôi lên tiếng. Ông ta đứng yên tại chỗ, gót chân vừa chạm đến bậc thang thứ hai. ”Hình như tôi được thừa hưởng đôi vai này từ ông. Hồi học đại học ông có chơi bóng đá không? Khi thật, nếu ông không chơi thì thật tiếc quá. Tôi thực sự không biết gì về bóng đá hết. Tôi còn không có tivi, ông biết đấy. Ồ, ông biết mà, phải không? Đó là ý tưởng thú vị của ông phải không?”

Tôi nghe tiếng ông ta đặt chiếc túi xuống, mấy tấm sàn kêu lên kẽo kẹt. Tôi mường tượng ra hình ảnh mẹ mình lúc này đang dán chặt tai vào tường nghe ngóng, dù sợ đến nỗi không dám ra ngăn cản cuộc trùng phùng cha con nhưng cũng không tránh khỏi tò mò.

Ông ta bước vào phòng khách, ánh mắt nhìn xuyên qua bóng tối tìm kiếm tôi giữa những chiếc bóng mờ. Lúc thấy tôi đang lặng lẽ ngồi trên ghế bành, ông hắng giọng và đi tới bật đèn lên.

“Tôi gọi ông là bố được không? Nghe câu đó phát ra từ miệng một đứa con gái da trắng tầm thường như tôi, có vẻ khá kỳ cục nhỉ?”

Ông ta không nói gì. Lúc này, một vầng sáng màu vàng nhạt đang bao phủ lấy khoảng không giữa chúng tôi.

“Đừng bận tâm”, tôi nói rồi đứng lên. “Tôi sẽ gọi là Howard thôi, hay là thị trưởng Delafonte. Những người khác toàn gọi ông như vậy đúng không?” Tôi đứng dậy và đi vòng qua chiếc ghế bành cho đến khi đối mặt với ông ta. Đây lần đầu tiên tôi đứng gần ông ta đến thế, ở khoảng cách này, tôi mới nhìn rõ người đàn ông đã tạo ra tôi. Ông ta nhìn khá giống tôi: khuôn mặt to, khoảng cách giữa hai mắt xa nhau, tròng mắt xanh nhạt đến mức gần như hòa lẫn vào lòng trắng. Trông ông ta không hề đẹp, rất lạ lùng, rất kỳ quặc. Tôi rất muốn căm ghét ông ta nhưng không thể, bởi ông ta cũng có mái tóc màu nâu nhạt giống tôi. Mái tóc ấy cũng phủ lòa xòa xuống mắt một cách kỳ cục. Tôi nhìn vào mắt người đàn ông ấy, mong tìm thấy một chút hối hận, một chút trìu mến chôn giấu không thể cất nên lời. Nhưng tất cả những gì tôi thấy chỉ là nỗi sọ. Sợ hãi những điều tôi có thể nói về ông ta - những điều có thể lan đến tai bạn bè ông ta ở câu lạc bộ thể thao ngoài trời, đến người vợ mang gương mặt ngốc nghếch không hề qua đời vì bệnh tật của ông ta rồi đến những đứa con hợp pháp đang học ở các trường thuộc khối Ivy League. Hàng nghìn cử tri sẽ biết. Tin tức sẽ lan truyền khắp nơi.

Cái kim trong bọc lâu ngày rồi sẽ lòi ra thôi, bố à. Tôi rất muốn nói như thế. Dù có ý đe dọa nhưng thật lòng tôi không hề muốn phơi bày hết bí mật cuộc đời của Howard Delafonte ra trước bàn dân thiên hạ.

Tôi chờ đợi. Tôi đã mơ về thời khắc bố tôi thổ lộ những lời thiêng liêng chân thành nhất với tôi. Nhưng ông ta chẳng nói gì cả. Ông ta chờ tôi mở lời, nếu không thì ông ta chẳng có gì để nói. Tôi cảm thấy có một sự thật không thể thay đổi hay chối bỏ được đang lớn dần lên trong mình. Gần nơi trái tim tôi, một hố đen sâu thẳm đã xuất hiện và đang ngày càng lan rộng hơn. Tôi cứ ngỡ rằng khi gặp cha mình - người đàn ông vô danh có gương mặt lớn tươi cười phúc hậu mà tôi từng hình dung - sẽ ôm lấy tôi và nói rằng ông biết đến sự tồn tại của tôi. Ông sẽ vui mừng trước viễn cảnh tình cha con được nối lại và ngày một bền chặt trong tương lai, sẽ trân trọng cơ hội được tìm hiểu về đứa con gái ruột đã đạt kết quả học tập xuất sắc và có thể tự chăm sóc bản thân mình. Trong những giấc mộng của tôi, bố sẽ không bao giờ chối bỏ tôi. Bởi vậy mà tôi không hề có sự chuẩn bị tâm lý nào trước thực tại phũ phàng này. Ông ta không có gì để nói cả. Khi nhận ra rằng tôi không thể nào có được thứ mình muốn - chính là sự thừa nhận giản đơn từ người đàn ông kia, tôi liền lui một bước. Ruột gan tôi cồn cào khôn nguôi. Nỗi thất vọng tràn trề to lớn đến nỗi có thể khiến tôi biến mất ngay tức thì.

“Thôi được rồi”, tôi nói, rồi lại nhắc lại, “được rồi.”

Ông ta tỏ ra bối rối khi thấy tôi thoái lui. Tôi nhận thấy yết hầu ông ta di chuyển. Nói gì đi.

“Đưa tôi đồng hồ của ông.” Tôi giật mình vì chính yêu cầu mình vừa thốt ra. Có lẽ chính ông ta cũng không sửng sốt bằng tôi. Thứ đồ nặng trịch trên tay lấp lánh trước mắt tôi. Trước đây tôi không hề biết chiếc đồng hồ này là của bố mình, nhưng không hiểu sao tôi lại bị nó thu hút ngay lập tức. Ông ta đứng yên, nhưng vẫn không hề nói lời nào. Đó là thái độ xa cách - một cuộc đấu trí thực sự. Ông ta quyết tâm không thừa nhận tôi, dù chỉ là bằng lời nói. Tôi đứng đó thêm vài giây nữa trước khi quá chán chường, mệt mỏi. Chân tôi lùi lại về phía cửa nhưng ánh mắt không hề rời khỏi ông ta - người đàn ông đã mang tôi đến cuộc đời này nhưng lại không hề đảm đương trách nhiệm nào khác với tôi.

Làn gió đêm se lạnh quất vào vai tôi. Tôi cảm nhận được cơn mưa tới trước cả khi nhìn thấy nó. Trước khi cánh cửa đóng lại, điều cuối cùng tôi thấy là hình ảnh bố mình, ông Howard Delafonte, đang bước lên cầu thang một cách bình thản như chưa hề xảy ra chuyện gì.

Cái hộp. Tôi thầm nghĩ. Có phải ông ta là “tác giả” của sinh linh tội nghiệp trong cái hộp đó không? Tôi quay lại nhà bếp để kiểm tra. Quỳ gối xuống trước bếp lò, tôi bật lửa lên, thật kỳ diệu là cái bếp vẫn còn cháy được. Sinh linh ấy đang ở đó. Không biết là con trai hay con gái nữa. Tựa trán vào cửa, tôi thầm nghĩ.

Tôi đến nhà Judah vì không thể chịu nổi việc phải ở chung trong bốn bức tường ngột ngạt cùng với họ. Judah đang ngồi cạnh cửa sổ, chỗ ngồi quen thuộc của cậu ấy. Tôi cứ thế tự mình bước vào trong nhà, dựa lưng vào tường và từ từ trượt xuống cho đến khi ngồi an vị ngay dưới khung cửa sổ. Tiếng túi nilon sột soạt vang lên bên tai tôi.

“Tôi có bim bim Cheetos này.” Cậu lên tiếng.

“Tôi không đói.”

“Cần gì phải đói mới được ăn Cheetos, cứ buồn là ăn thôi.”

“Tôi không...” Tôi mở miệng nói rồi im bặt. Tôi định trêu đùa ai cơ chứ? Từ khi sinh ra tôi đã chán nản thế này rồi. “Tôi không ăn thứ vớ vẩn đó nữa.”

“Ồ, ngạc nhiên quá. Không ngờ cậu lại ăn uống lành mạnh vậy đó. Vậy tôi mạn phép ăn thứ bim bim màu cam vớ vẩn này nhé.”

Tôi mỉm cười. Đột nhiên tôi lại thấy thèm ăn Cheetos, vì Judah có khả năng khiến tôi thèm muốn những thứ mình chẳng bao giờ để tâm tới.

“Judah, cậu tệ lắm.”

Tôi nghe tiếng cậu rời khỏi chỗ cửa sổ, bánh xe lăn trên tấm thảm kêu cót két. Rồi cửa mở ra, tôi cảm thấy có gì đó chạm vào cánh tay mình. Judah đẩy cánh cửa ra một chút, mái tóc ướt của cậu ấy đập vào mắt tôi.

Cửa đóng lại, cậu ấy quay về chỗ quen thuộc.

Tôi với lấy thứ vừa chạm vào mình, đó là một chiếc túi ziploc đựng cà rốt bao tử. Mỉm cười, tôi mở cái túi ra. Có thế chứ.

“Giờ chúng ta đều đang ăn đồ ăn có màu cam rồi. Tôi thấy đồng cảm với cậu và mấy thứ vớ vẩn rồi đấy.”

“Mấy thứ vớ vẩn.” Cậu nói, rồi lại hỏi, “Sao lúc nào cậu cũng buồn rầu và chán nản tệ hại vậy hả, Maggie?”

“À, chỉ là vì cuộc sống thôi. Cậu biết rồi đấy.”

“Tôi biết.” Cậu đồng tình. “Nhưng đôi khi tâm sự về chuyện đó và làm mấy chuyện vớ vẩn cũng vẫn tốt hơn.”

“Mấy chuyện vớ vẩn”, tôi đáp. “Tối qua tôi đã gặp bố. Ông ta là kẻ xấu xa tệ hại nhất trên đời này.”

“Tôi chưa từng gặp kẻ xấu xa tệ hại nào hết. Kiểu như là kẻ khốn ấy hả?”

“Phải”, tôi nói. “Chính xác.”

“Cậu biết đấy”, Judah đáp. “Tôi biết cậu chưa từng gặp bố tôi, nhưng ông ta cũng là kẻ xấu xa tệ hại nhất thế giới đấy. Ông ta ruồng bỏ mẹ tôi và không thừa nhận cái thai trong bụng mẹ tôi, tức là tôi ấy. Ngày tôi ra đời, ông cũng không đến bệnh viện nhìn mặt tôi, nhưng vẫn gửi tiền chu cấp cho mẹ con tôi hàng tháng. Lần đầu tiên tôi gặp bố là sau lần phẫu thuật đầu tiên. Lúc đó ông đã tỏ ra hối hận và bắt đầu trở thành bố của đứa con trai què quặt. Đôi lúc tôi tự hỏi liệu bố có liên lạc với tôi không nếu như tôi không mắc u bướu. Đôi khi tôi còn biết ơn căn bệnh đó vì đã mang bố về bên mình. Có bố rồi, cuộc sống của mẹ tôi cũng bớt vất vả hơn. Hơn nữa, bố tôi cũng rất tốt. Nhưng lúc nào tôi cũng có cảm giác mình là nỗi thất vọng của ông.”

“Tôi chẳng có ai để làm người ta thất vọng cả.” Tôi nói. “Như thế cũng tốt.”

“Nếu đã cố gắng thì cậu chẳng khiến ai thất vọng cả.” Judah nói.

Sự im lặng sau câu nói ấy của Judah như một cái hố đen dữ dội hút trọn hết không khí trên hành tinh này... hoặc có lẽ chỉ là rút trọn không khí trong lồng ngực tôi. Tôi đã khóc. Những giọt nước mắt con gái yếu mềm đáng ghét. Tôi vội gạt chúng đi ngay lập tức làm nước mắt lem đầy lòng bàn tay, rồi chùi tay vào quần. Tôi cảm nhận được Judah đang quan sát mình qua lớp màn che cửa sổ. Tôi biết nếu không có tấm màn ấy, chắc hẳn cậu đã vươn tay tới vỗ về tôi. Ý nghĩ ấy khiến tôi nhẹ nhõm hơn. vẫn còn người quan tâm đến tôi trên cõi đời này. Sống trên đời, ai cũng cần có người quan tâm che chở.

“Maggie”, Judah lên tiếng. “Mọi người - bố mẹ, bạn bè chúng ta đều tuyệt vọng đến mức chẳng hề biết rằng phần lớn những gì họ làm đều thể hiện chính sự tuyệt vọng ấy. Họ làm tổn thương bất kỳ ai bị bỏ lại phía sau mình. Họ không hề ngồi lại và suy ngẫm về hậu quả khi họ làm tổn thương chúng ta. Nỗi đau khiến con người trở nên ích kỷ. Tê liệt. Nỗi đau khiến người ta thu mình lại thay vì hướng đến cuộc sống muôn màu bên ngoài.”

Những lời Judah nói rất có lý, và cũng đúng đến mức tàn nhẫn.

“Nói tôi nghe xem”, cậu nói. “Có phải nỗi đau vẫn luôn nhức nhối trong tim cậu không? Phải vậy không?”

“Phải”, tôi đáp.

“Đó là bởi vì con người sinh ra là để sống với nỗi đau. Những người yếu đuối để mặc cho nỗi đau giày vò, gặm nhấm mình từ từ và tâm hồn họ sẽ chết dần chết mòn trong sự đau khổ, tuyệt vọng. Còn người mạnh mẽ lại lợi dụng chính nỗi đau, Margo ạ. Họ coi nỗi đau là động lực để vươn lên.”

Khi quay về “hố đen sự sống”, tôi thấy chiếc đồng hồ Rolex của bố nằm trên bàn bếp, bị vứt lăn lóc như ngày đầu tiên tôi tìm thấy nó trong phòng ngủ của mẹ.

“Quỷ tha ma bắt ông đi.” Tôi thầm rủa, nhưng vẫn mang chiếc đồng hồ lên phòng mình và giấu dưới sàn nhà.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.