Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39

❊ ❊ ❊

Một ngày của Leroy Ashley luôn diễn ra theo đúng một trình tự. Ngay khi thức giấc, hắn sẽ bước ra ngoài hiên hút một điếu cần sa, còn thuốc lá phải đợi ăn sáng xong, sau khi hắn đã đóng bộ quần kaki và áo thun. Theo như những gì tôi tìm được trong thùng rác nhà hắn, hắn rất mê món bánh quế việt quất bán sẵn và nước cam đóng hộp - loại dùng để pha vào một bình nước đầy. Cứ hai ngày là hết một hộp bánh quế, hắn gập cái hộp rỗng lại thay vì xé chúng ra. Sau khi kéo lê túi rác tới mấy cái thùng lớn đặt bên hông nhà, hắn lái xe tới chỗ làm. Mọi việc luôn diễn ra theo đúng trình tự đó, cứ như hắn bị ám ảnh bởi điều này. Leroy làm việc trong một cửa hàng bán đồ đi săn và câu cá gần đường cao tốc, trong khu bán đồ cắm trại. Công việc của hắn là giới thiệu các loại lều và đồ dùng cắm trại cho những ông bố đang cố gắng thân thiết hơn với con cái mình, đem đồ họ chọn tới quầy thu ngân và bắt tay trước khi họ ra về. Hắn ăn trưa ở tiệm cà phê trong cửa hàng với món xúp và sandwich, tráng miệng bằng một chiếc kẹo mềm. Hắn không đến nỗi thừa cân, nhưng thể hình to lớn và ăn rất nhiều. Sau khi tan làm, hắn lái xe tới công viên nơi lần đầu tiên tôi nhìn thấy hắn. Suốt khoảng hai tiếng trong công viên, hắn đứng dựa lưng vào đúng chỗ gốc cây cũ và đốt thuốc liên tục. Hắn quan sát các bà mẹ ở phía bên kia. Có đôi lần tôi tới công viên và dựa vào gốc cây ấy khi hắn không ở đó. Đầu lọc thuốc lá nằm vương vãi quanh rễ cây. Tôi cố gắng để hiểu được hắn, thấy được điều trong mắt hắn.

Sau khi rời công viên, hắn sẽ ghé vào một trạm xăng để mua thêm thuốc lá, sau đó lái xe tới một quán rượu nhỏ cách nhà vài cây số có tên The Joe. Hắn uống vài cốc bia, gãi bụng và trò chuyện với các khách quen khác. Hắn không phải kiểu người quá sôi nổi hay nói không ngừng. Chỉ là một kẻ bình thường khó để lại dấu ấn với bạn. Tôi tò mò muốn biết suy nghĩ của mọi người về hắn. Một anh chàng tốt. Khá thân thiện.

Cứ hai ngày hắn lại rẽ vào một cửa hàng tạp hóa lớn. Hắn không mua quá nhiều đồ, chỉ đủ dùng cho hai ngày tới. Hắn cần những công việc đã thành thói quen này, tôi nghĩ trong đầu. Hắn dựa dẫm vào cửa hàng tạp hóa này, dựa dẫm vào cơn hưng phấn mỗi sớm mai. Chúng cho hắn một mục đích sống. Mua đồ xong, hắn sẽ về nhà. Tôi chưa có dịp được quan sát bên trong căn nhà của hắn, nhưng việc hắn luôn vứt đầu lọc thuốc lá đúng một chỗ và gấp những chiếc hộp các tông lại khiến tôi có suy nghĩ hắn là một kẻ ưa ngăn nắp. Nhưng một khi bước chân ra khỏi “thánh địa” của mình, hắn sẵn sàng ném đầu lọc xuống sàn nhà. Hắn sẵn sàng phá hoại nơi không thuộc về mình. Qua tấm rèm cửa sổ, tôi có thể thấy ánh sáng lập lòe phát ra từ chiếc tivi của hắn. Nhưng hắn xem gì thì tôi cũng chịu. Tôi chưa từng có ý định ghé mắt nhìn qua tấm rèm. Tôi sợ hắn sẽ thấy bóng tôi phản chiếu trên tivi hoặc cảm nhận được có ai đó đang nhìn mình và bất ngờ chạy ra cửa. Việc đó sẽ khiến mọi chuyện hỏng bét. Buổi tối hắn ăn mấy món nấu sẵn chỉ cần bỏ vào lò vi sóng: thịt om, gà tây, không quên mì ống và phô mai. Tôi tìm thấy mấy chiếc hộp đó trong đống rác - gấp gọn ghẽ thành những hình vuông nhỏ cạnh năm cen-ti-mét. Tôi thử mua những món đó ở cửa hàng tạp hóa quen và cố gấp chúng như hắn nhưng không thể nào gấp bé hơn một tờ giấy nhớ. Tôi ăn những món giống hắn, hút thứ thuốc giống hắn, cố gắng trở thành một bản sao của hắn. Hoàn toàn không giống với cái hồi tôi theo dõi Lyndee Anthony.

Mọi việc cứ như vậy cho tới khi thời tiết bắt đầu trở nên ẩm ướt, không khí đã phảng phất hơi lạnh mùa đông, Leroy cũng thay đổi thói quen của mình. Hắn không còn tới công viên nữa. Ban đầu tôi cứ nghĩ đã có chuyện xảy ra - hắn đang ốm hoặc xe bị hỏng. Tôi vẫn đợi hắn ở công viên vào giờ như mọi khi, cho tới khi để ý thấy chỗ thanh xà và xích đu không có một bóng người. Hóa ra đây chỉ là thói quen mùa hè của hắn. Những bà mẹ bắt đầu giữ chân lũ trẻ ở nhà. Nếu vậy thì Leroy sẽ làm gì? Hôm sau tôi cẩn thận giấu chiếc xe của mình sau một lùm cây gần nhà hắn và đợi sẵn ở đó. Hắn xuất hiện trên lối đi lúc hai giờ và lái xe tới một căn nhà ở khu Queen Anne - một căn nhà hai tầng màu xanh đã sửa sang lại. Không biết người sống trong căn nhà đó là ai nhỉ?

Tôi bám theo hắn trên một chiếc Honda đen không có gì đặc biệt mới mua tuần trước. Có thêm một chiếc xe với vẻ ngoài đại trà sẽ giúp ích nhiều cho tôi. Tôi đỗ xe cách hắn một quãng xa và cả hai cùng quan sát căn nhà đó.

Vào khoảng bốn giờ - mọi khi vào giờ này chúng tôi đã ở công viên, người phụ nữ có mái tóc xoăn màu nâu bước ra từ cửa. Vẫn như mọi lần, cô ấy lại đang kéo theo hai đứa nhóc của mình đầy khó nhọc, cả ba người họ mặc những chiếc áo mưa North Face hợp với nhau. Tôi không lấy gì làm bất ngờ khi hắn biết nhà cô ấy; nói cho cùng thì chính tôi đã lục lọi thùng rác của hắn hàng tháng trời. Cô ấy đẩy hai đứa trẻ lên xe, Leroy và tôi tự động bám theo. Cứ như vịt mẹ và đàn con điên vậy, tôi thầm nghĩ.

Người phụ nữ đỗ xe trong gara của trung tâm thương mại rồi dẫn mấy đứa nhóc vào trong, lũ trẻ không ngừng co kéo để thoát khỏi mẹ và chạy trước. Leroy và tôi cũng theo cô ấy vào. Hắn ngồi bên ngoài tiệm JCPenney, quan sát khu vui chơi cho trẻ em trong trung tâm, nhưng không hút thuốc lá. Thay vào đó, hắn cầm theo một cốc cà phê và một tờ báo thó được từ đống rác. Tôi đi thang cuốn lên tầng hai và nhìn xuống cả hai người họ. Sao cô ấy có thể chưa một lần để ý thấy gã đàn ông ít khi di chuyển, luôn xuất hiện ở những nơi cô và lũ trẻ hay lui tới này?

Cũng đã không ít lần tôi cố nghĩ rằng Leroy là chồng cũ của cô ấy hoặc một người thân có xích mích với gia đình. Biết đâu những đứa trẻ kia lại là con hắn. Biết đâu Leroy là thám tử tư do ông chồng mắc chứng hoang tưởng của cô ấy thuê để theo sát những việc cô làm hằng ngày. Người phụ nữ ấy thật sự có thể đắm chìm trong thế giới riêng của mình tới mức không còn nhận ra sự có mặt trùng hợp của gã đàn ông bệnh hoạn đó ư? Dù thế nào tôi cũng sẽ bảo vệ cô ấy, sẽ không để hắn làm hại tới cô ấy hay những đứa trẻ vô tội kia. Người phải chịu tổn thương trước sẽ là hắn. Chừng nào có tôi ở đây, sẽ không còn Nevaeh Anthony nào nữa.

Nhưng cô ấy đã bị hại, người phụ nữ có mái tóc xoăn màu nâu đã được giấu tên trên bản tin ấy. Họ không quay mặt cô, máy quay chỉ cận cảnh đôi tay và tôi nhận ra chiếc nhẫn đính kim cương đeo trên ngón cái. Vẫn chưa bắt được kẻ cưỡng hiếp cô ấy. Khi tôi bật tivi lên và thấy bản tin đó, toàn thân tôi bắt đầu run rẩy. Đây là lỗi của tôi. Tôi còn phải đi làm. Đáng ra tôi nên xin nghỉ để trông chừng hắn cẩn thận hơn. Tôi ngồi xuống ép chặt hai tay giữa đầu gối để giữ chúng ngừng run rẩy. Phóng viên đang đứng trước gara đỗ xe của một trung tâm thương mại. Tôi nhận ra đó chính là nơi Leroy theo dõi cô ấy. Theo mô tả của nạn nhân, kẻ hiếp dâm là một người đàn ông gần bốn mươi tuổi, hắn đã bắt cóc cô ấy tại gara đỗ xe của trung tâm thương mại này, nhốt cô ấy vào cốp xe hắn rồi lái đi. Hắn đưa cô tới một công viên cách đó hai tiếng đi xe rồi cưỡng hiếp cô một cách dã man trong nhiều giờ, sau đó bỏ đi, nạn nhân không nhìn thấy mặt thủ phạm.

Tôi tắt tivi. Đây là lỗi của tôi. Tôi biết việc hắn định làm và đáng ra tôi đã có thể ngăn hắn lại. Bằng cách nào? Tôi tự hỏi mình. Báo cảnh sát rằng tôi bám theo một người đàn ông đang bám theo một người phụ nữ ư? Có thể họ sẽ nghe tôi, cử một vài người đi điều tra, nhưng không có chứng cứ, không có tội ác - thì họ sẽ làm gì được?

Tôi nghĩ tới một bộ phim từng xem cùng Judah, trong phim đó, Tom Cruise vào vai một cảnh sát thuộc đơn vị đặc nhiệm chuyên ngăn ngừa các tội ác dựa trên những lời tiên đoán. Sau khi xem xong phim, hai chúng tôi đã tranh cãi rất căng thẳng. Tôi cho rằng thật tuyệt khi có thể ngăn ngừa tội ác trước khi nó xảy ra. Còn Judah thì nói đi nói lại rằng sự tàn bạo luôn khoác lên mình vỏ bọc của một ý định tốt đẹp.

“Ai trong chúng ta cũng có thể làm một việc sai trái. Chẳng lẽ chúng ta nên bị tống giam - và có lẽ là cả xử tử nữa - vì những điều có thể chúng ta sẽ làm ư? Cậu cứ hình dung xem điều đó sẽ ra sao nếu thật sự xảy ra đi. Cậu có muốn sống trong một xã hội như thế không?”

Cậu ấy nói cũng có lý. Và tôi vẫn nghĩ về những lời đó khi bám theo Leroy đi khắp nơi, đợi hắn làm việc xấu để tôi có cơ hội trừng trị hắn.

Tôi nhấc máy gọi vào số điện thoại phóng viên cung cấp ở cuối bản tin. Đó là đường dây nóng tố giác tội phạm; một người đàn ông nghe máy. Giọng anh ta cao và đầy lo lắng, khiến tôi bối rối. Suốt mấy phút đầu cuộc điện thoại, tôi liên tục nói vấp, cứ như tôi và anh ta đều đang mơ hồ, rối trí.

“Tôi có thông tin liên quan tới bản tin. Ý tôi là, tin tức về vụ cưỡng hiếp vừa mới lên sóng”, tôi nói. Trước khi đi sâu vào chi tiết, anh ta hỏi tôi có muốn giữ bí mật về danh tính không, hay có thể xin thông tin của tôi.

“Tôi không biết nữa”, tôi đáp.

Tôi không muốn người ta có thể tìm được bất kỳ điều gì để lần ra tôi.

Chắc họ có thể liên lạc với tôi nếu cần.

Sau khi đã cung cấp mọi thông tin cần thiết, tôi kể cho anh ta về Leroy. Chuyện tôi nhìn thấy hắn bám theo một người phụ nữ tới trung tâm thương mại. Và dù chính tôi là người kể chuyện, tôi vẫn có thể cảm nhận được sự lố bịch trong câu chuyện của tôi. Khi anh ta hỏi lý do tôi bám theo Leroy, tôi chỉ đáp là bởi nhìn hắn giống như một kẻ bệnh hoạn. Anh ta không nói gì một lúc lâu.

“Này anh...” Tôi gọi.

“Vâng, tôi đây. Tôi chỉ đang ghi chép hết lại thôi.”

Tôi có thể hình dung được vẻ mặt khó chịu của anh ta, rồi anh ta sẽ kể lại chuyện này với đám đồng nghiệp cho mà xem. Có một cô gái gọi tới, cô ta tin chắc rằng mình đã bám theo một tên biến thái. Lại một kẻ điên gọi điện thoại và muốn được là người quan trọng, khiến cảnh sát rơi vào một cuộc truy đuổi vô ích, phung phí tiền thuế của nhân dân. Tôi cúp máy khi chưa nói xong. Đây là lỗi của tôi và tôi cần sửa sai trước khi hắn lại bắt đầu nghi lễ tội ác của mình.

Tự tay tôi sẽ xử lý Leroy Ashley.

Tôi tới nhà người phụ nữ có mái tóc xoăn màu nâu. Dĩ nhiên là tôi không bước tới gõ cửa và vào nhà uống một tách cà phê như người bình thường vẫn làm. Tôi quan sát nhà cô ấy nhiều ngày trời, xe đỗ dưới tán cây tử đằng phía đối diện bên đường, trên tay luôn sẵn một cốc cà phê đen nóng hổi. Những chiếc xe ra vào liên tục - người thân, bạn bè, người giao pizza. Tôi đọc một cuốn sách vừa mua, cuốn sách bán chạy nhất được người người bàn tán. Nhưng cứ vài phút, tôi lại ngước lên để tìm kiếm bóng dáng cô ấy.

Phải tận một tuần sau đó tôi mới được nhìn thấy người phụ nữ tóc nâu này khi cô bước ra lấy thư. Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh cô ấy trước đây, vô tư lự và vui vẻ, nụ cười dễ chịu nở trên môi khi nhìn những đứa con hoạt bát. Cô ấy thích mặc những chiếc váy sáng màu in đủ loại khối hình, quần màu vỏ chanh và những chiếc áo rộng mềm mại. Nhưng trong mắt tôi giờ đây, cô ấy chẳng còn là cô của trước kia nữa. Cô mặc một chiếc áo nỉ và quần jean bạc màu, mái tóc búi gọn trên đỉnh đầu. Khuôn mặt tái nhợt và sợ hãi. Trước khi lấy thư, cô ấy ngó nghiêng xung quanh như thể đang kiểm tra sự hiện diện của một loài thú săn mồi nào đó rồi lao vội vào trong nhà. Cơn giận trào lên trong tôi. Tôi tới đây để xác nhận điều gì cơ chứ? Rằng những tổn thương Leroy mang lại cho cô ấy liệu đã đủ lớn để tôi có cớ trừng trị hắn chưa ư?

Tôi thở khó nhọc, nước mắt ứa ra. Trong sách viết rằng những kẻ mắc chứng Rối loạn nhân cách phản xã hội thường không có cảm xúc. Tôi đã ngồi hàng giờ để so sánh bản thân với những thông tin trong Sổ tay chẩn đoán và thống kê các rối loạn sức khỏe tâm thần và trên các trang web về tâm lý học. Tôi đã đặt ra cho các giáo sư của mình biết bao câu hỏi cho tới khi họ thúc giục tôi tìm hiểu thêm và tự mình nghiên cứu.

Tôi đã đọc đi đọc lại tiểu sử của Robert Yates Jr., Ted Bundy, Gary L. Ridgway, và John Allen Muhammad - những kẻ trước đây đều từng sống ở Washington - những tên sát nhân hàng loạt sinh ra và lớn lên ở những vùng đất cách xa tôi hàng cây số. Đã bao lần tôi tự vấn, cố gắng để hiểu được lý do tôi có thể giết người một cách bình thản như vậy. Và tự hỏi có khi nào là do tôi mỗi ngày đều tiếp xúc với nó mà không hay? Cuối cùng, tôi rút ra kết luận: Tôi giết người bởi tôi có khả năng làm vậy. Tôi giết người bởi không một ai ngăn tôi lại. Tôi giết người bởi sẽ không có ai ngăn chúng lại. Tôi giết người để bảo vệ những người vô tội.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.