Đại Hí Cốt

Lượt đọc: 3044 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1949 Cười Nghiêng Ngả

❊ ❊ ❊

Khi Jimmy Fallon giới thiệu "Interstellar", khán giả tại trường quay lại bắt đầu huýt sáo. Bất kể họ đã xem hay chưa, nhưng đối với các tác phẩm của Lam Lễ, khán giả New York vẫn thể hiện sự nhiệt tình to lớn. Trên lục địa Bắc Mỹ, đây chính là căn cứ địa của Lam Lễ, khán giả luôn không tiếc sức ủng hộ anh.

Lam Lễ ngồi trên chiếc ghế sofa màu xám khói, thân hình hơi dựa vào lưng ghế nhưng vẫn giữ cho tấm lưng thẳng tắp. Anh ngước cằm nhìn Jimmy đầy thâm ý: "Vậy, chương trình hiện tại tiến hành theo hình thức này sao? Bây giờ đã có thể trực tiếp bắt đầu quảng bá rồi? Mà không cần phải che che giấu giấu? Ý tôi là, quảng cáo cứng đã có thể nhét thẳng vào rồi sao?"

"Nhét." Jimmy bật cười thành tiếng. Anh cố gắng trấn tĩnh lại, nhưng nụ cười căn bản không cách nào kìm nén được, anh cười như điên dại, rồi gật đầu tỏ vẻ khẳng định: "Bây giờ cần phổ biến những thủ đoạn mạnh bạo trực diện một chút, cậu biết đấy, cứ thế mạnh bạo 'nhét' vào. Haha!" Jimmy nói xong liền ngửa đầu cười lớn.

Đối thoại của hai người này, trò đùa vừa mở màn có phải là quá dữ dội rồi không?

Jimmy tức thì "xuyên không", liên tục xua tay, nói về phía máy quay: "Cái này phát sóng được không? Đạo diễn, cái này phát sóng được không? Tôi nghĩ mình chắc chắn bị điên rồi, tôi không dám tin mình đã nói ra những lời này. Ngoài Justin Timberlake ra, chưa từng có ai khiến tôi thất thố như vậy. Chúa ơi, tôi hối hận rồi, theo đúng nghĩa đen luôn đấy."

Lúc này, Jimmy quả thực có chút lệch khỏi quỹ đạo quen thuộc của mình. Chính anh cũng không biết vì sao, ma xui quỷ khiến thế nào lại tiếp nhận cái "miếng" mà Lam Lễ quăng ra. Cảm giác này thật sự... khó mà dùng ngôn từ để hình dung. Nhưng hiện tại, Jimmy đã cười đến mức không dừng lại được, liên tục xua tay ra hiệu đoạn này không thể tiếp tục nữa.

Khán giả tại trường quay cũng vậy, cười đến mức nước mắt sắp chảy ra rồi.

Mãi mới trấn tĩnh lại được, Jimmy nhìn Lam Lễ với vẻ kinh ngạc, cẩn trọng thăm dò: "Tôi chưa bao giờ biết, 'quy mô'... ý tôi là, cuộc trò chuyện của cậu vậy mà có thể táo bạo đến mức này?"

Lam Lễ khẽ nhún vai: "Cậu chắc chứ? James McAvoy, Michael Fassbender, đương nhiên rồi, còn có Ngài Ian McKellen nữa? Cậu chưa từng phỏng vấn họ sao? 'Quy mô' của họ còn khoa trương hơn nhiều. Chúa ơi, tôi không làm được như thế đâu. Không còn cách nào khác, sau khi chương trình phát sóng, mẹ tôi có lẽ sẽ trốn biệt tới vùng Hồ mất."

Cả khán phòng bùng nổ tiếng cười!

Tập thể cười rộ lên!

Ngay cả Jimmy cũng không nhịn được mà liên tục vỗ tay. Đầu tiên là châm biếm đồng nghiệp diễn viên, sau đó lại tự giễu về thân thế quý tộc cha truyền con nối của mình, tiện thể còn mỉa mai cả "bộ mặt" của giới quý tộc. Chỉ trong một câu đối đáp ngắn ngủi, sự hài hước được tung ra một cách tự nhiên như hơi thở!

Lam Lễ vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên: "Nhưng... cậu nói như vậy cũng đúng. Tôi nghĩ, phong cách talk show ở Anh còn nguyên thủy hơn ở Mỹ nhiều. Tôi cảm thấy, sự tương phản được hình thành từ văn hóa và lịch sử này rất thú vị, cậu nghĩ sao?"

Jimmy không theo kịp tiết tấu của Lam Lễ, thật sự là không theo kịp! Vì lượng thông tin quá lớn! Jimmy chưa từng phỏng vấn đối tượng nào khó nhằn đến vậy. Anh bây giờ cuối cùng đã hiểu tại sao Jay Leno lại hết lời khen ngợi Lam Lễ. Chỉ riêng câu vừa rồi đã ẩn chứa bao nhiêu thông tin, Jimmy có thể hiểu, nhưng anh cần thời gian. Mà trong những màn talk show đối đáp qua lại, chỉ cần chậm trễ một chút là sẽ mất đi thông tin, đồng thời cũng bỏ lỡ thời điểm hài hước nhất.

Nước Anh vốn luôn tự hào về nền lịch sử thâm sâu, sự thanh lịch tôn quý là niềm kiêu hãnh của họ; trong khi nước Mỹ lại là một vùng đất "không có lịch sử", thậm chí có thể nói là nguyên thủy, man di. Đồng thời, cả hai bên đều rất hài lòng với định vị của mình: nước Mỹ xắn tay áo theo đuổi lợi ích làm đầu, còn nước Anh thì giữ khư khư cái khung của chế độ quý tộc, và cả hai đều kiên trì đến cùng.

Thế nhưng, khi nói đến mức độ cởi mở văn hóa, theo lẽ thường, nước Mỹ với thành phần chủ yếu là người nhập cư còn trẻ tuổi thì nên cởi mở hơn, còn nước Anh với lịch sử lâu đời thì nên truyền thống hơn (bao gồm cả lục địa Châu Âu). Nhưng thực tế lại đảo ngược hoàn toàn.

Bởi vì những người năm xưa vượt biển đến Bắc Mỹ mở ra cuộc sống mới chính là những người theo đạo Tin Lành bị đàn áp ở Anh, điều này khiến rất nhiều khu vực ở bờ Đông nước Mỹ vẫn còn để lại dấu ấn sâu đậm của sự không khoan dung tôn giáo và những luật lệ khắc nghiệt thời kỳ đầu. Nói đơn giản là, bảo thủ hơn, khắt khe hơn và cũng truyền thống hơn.

Bộ phim "Spotlight" phản chiếu bầu không khí của khu vực Boston chính là minh chứng rõ nét nhất. Trong xã hội đương đại, mối liên hệ giữa mảnh đất này với Vatican thậm chí đã vượt qua cả bản địa Châu Âu.

Nói cách khác, về mức độ cởi mở đối với "tình dục", nước Mỹ ngược lại tương đối bảo thủ, còn Châu Âu thì tương đối cởi mở. Điều này có thể cảm nhận trực quan từ các tác phẩm nghệ thuật như phim ảnh, hội họa và văn học, bao gồm cả màn talk show mà Lam Lễ vừa nói đến. Cuộc trò chuyện trước đó trên "The Norton Show" còn cởi mở hơn nhiều, chủ đề hôm nay chỉ có thể coi là "múa rìu qua mắt thợ" mà thôi.

Xem kìa, chỉ trong hai lượt đối đáp ngắn ngủi, Lam Lễ đã bộc lộ nền tảng văn hóa sâu dày đến nhường nào.

Jimmy có thể hiểu ý của Lam Lễ, nhưng không theo kịp tiết tấu của cậu. Từng điểm hài hước lướt nhanh trong tâm trí, nhưng giữa lúc ánh chớp xẹt qua lại không thể nắm bắt ngay lập tức, thật khiến người ta sốt ruột: "Vậy, bây giờ cậu đang công khai tấn công đoàn phim 'X-Men' và 'Harry Potter' sao?"

Văn hóa đương đại, đây mới là lĩnh vực sở trường của Jimmy. Vì vậy, anh dựa vào khả năng của mình để phản ứng, nắm bắt được thông tin trực tiếp nhất trong lời nói của Lam Lễ, cuối cùng cũng nối tiếp được chủ đề.

Ba diễn viên mà Lam Lễ nhắc tới ở trên đều đến từ đoàn phim "X-Men", ngoài ra "Harry Potter" cũng là đại diện tiêu biểu nhất của dàn diễn viên toàn người Anh trong những năm gần đây.

Đối mặt với cách diễn giải của Jimmy, Lam Lễ cũng không nói gì thêm, khẽ nhún vai: "Tôi không phiền đâu. Thực tế, tôi đúng là có ý kiến với đoàn phim 'Harry Potter'. Cách đây không lâu tôi mới biết, trong số các diễn viên đăng ký tại Nghiệp đoàn Diễn viên Anh, chỉ có sáu người là chưa từng đóng 'Harry Potter'. Colin Firth là một, tôi là người còn lại. Tôi không chắc quá trình này có xảy ra sai sót nào mà tôi không biết hay không, nhưng chưa từng có ai liên lạc với tôi cả. Tôi từng nhiều lần hoài nghi, chẳng lẽ tôi không phải người Anh sao? Hay là, chẳng lẽ tôi bị nghiệp đoàn đưa vào danh sách đen rồi?"

Haha!

Tiếng cười của cả khán phòng đã bùng nổ.

Jimmy cười đến gập cả người, nhìn vẻ mặt nghiêm túc đứng đắn của Lam Lễ, anh đã cười đến mức không còn chút sức lực nào: "Thật sao? Họ chưa từng liên lạc với cậu? Tôi nghĩ, có lẽ cậu đã bỏ lỡ thời điểm tốt nhất rồi? Năm xưa khi 'Harry Potter' tuyển diễn viên tại Anh, cậu đã không tham gia sao?"

"Cậu biết không? Thực ra, tôi và Daniel cùng tuổi..." Lam Lễ còn chưa nói hết câu, Jimmy đã sửng sốt chen ngang vào chủ đề: "Cái gì? Cậu và Daniel Radcliffe cùng tuổi? Tôi cứ nghĩ Daniel lớn tuổi hơn cậu chứ."

"Ồ, Daniel sẽ không thích nghe câu này đâu. Cậu chắc chắn mình cũng muốn bắt đầu công kích đoàn phim 'Harry Potter' rồi chứ?" Lam Lễ tiện đà "gậy ông đập lưng ông", sau đó nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Jimmy, khán giả tại trường quay đã cười đến mức không ra tiếng, nhưng nụ cười vẫn không cách nào dừng lại.

Không để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của Jimmy, Lam Lễ nói tiếp: "Năm xưa khi 'Harry Potter' đang tuyển diễn viên, tôi không có cơ hội theo đuổi ước mơ của mình, nên tôi đã bỏ lỡ." Nhẹ nhàng bâng quơ, Lam Lễ đã lướt qua chuyện tuyển chọn công khai năm đó. Khi đó Lam Lễ mới chỉ mười hai tuổi, ở nhà họ Hall, cậu vẫn không có quyền tự quyết, không thể quyết định vận mệnh của chính mình. Cho dù có thực sự được chọn, George và Elizabeth cũng có vô vàn cách để ngăn cản.

"Nhưng ý tôi là, tôi luôn nghĩ, lúc phim kết thúc series, tôi có thể có cơ hội đóng một vai phản diện, dù chỉ là một Tử Thần Thực Tử, thế nhưng..." Lam Lễ khẽ nhún vai, lộ ra vẻ mặt chán chường, dùng ánh mắt bày tỏ sự bất mãn tột độ của mình.

"Không có à?" Jimmy cười như điên dại, biểu cảm của Lam Lễ quá sinh động lại quá thú vị, anh căn bản không dừng lại được.

"Không có." Lam Lễ nói ngắn gọn, rõ ràng: "Vì vậy, tôi đoán, có lẽ tôi không được chào đón ở Anh lắm, điều này khiến tôi kiên trì ở lại New York. Cậu biết đấy, thời tiết ở New York luôn khiến tôi nhớ về London." Sau đó, Lam Lễ còn khẽ nhướng mày, cố tình làm ra vẻ mặt buồn bã.

"Haha." Jimmy biết mình đã hoàn toàn không còn hình tượng gì nữa, nhưng anh thực sự, thực sự không nhịn nổi. Bây giờ trong đầu anh chỉ toàn ý nghĩ muốn dành những tràng pháo tay cho Lam Lễ. Chỉ trong vòng hai phút ngắn ngủi, cậu ấy đã thể hiện sự hài hước và tài năng của mình, khiến người ta vô cùng thán phục!

Khán giả toàn trường một lần nữa đứng dậy, dùng những tràng pháo tay nhiệt liệt và điên cuồng nhất để bày tỏ sự chào đón, thậm chí còn có khán giả lớn tiếng hô vang: "Chào mừng anh ở lại New York mãi mãi!", "Đây chính là nhà của anh!", "Chúng tôi mãi mãi yêu anh!"

Jimmy cũng đặt hai tay lên miệng, tạo thành dáng một chiếc loa: "Chúng tôi yêu anh, tất cả chúng tôi đều yêu anh, làm ơn hãy chắc chắn ở lại New York mãi mãi!"

Lam Lễ dang hai tay ra, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Vậy thì, lần tới khi nước Mỹ tự quay phim 'Harry Potter' của mình... Ồ, tôi quên mất, đây là nước Mỹ, cái các bạn thích là 'Twilight'..."

Không có biểu cảm đặc biệt nào, Lam Lễ chỉ nói một nửa rồi mỉm cười nhìn khán giả, sự mỉa mai và châm biếm trong lời nói đã quá rõ ràng.

Khán giả tại trường quay đã cười đến mức nghiêng ngả.

Jimmy lau nước mắt ở khóe mắt, cười quá nhiều: "Vậy, nếu có cơ hội, cậu hy vọng được đóng vai nào trong 'Harry Potter'? Cậu biết đấy, Warner Bros có lẽ vẫn sẽ chuyển thể lại bộ tác phẩm này?"

"Ý cậu là, tôi chỉ có thể đóng vai Dumbledore thôi sao?" Câu trả lời của Lam Lễ luôn đầy tông giọng độc đáo, một lần nữa khiến cả khán phòng cười rộ lên, "Nhưng nghiêm túc mà nói, nếu được chọn, tôi luôn có hứng thú với nhân vật Draco Malfoy. Tuy đạo diễn không quá muốn cho cậu ta nhiều đất diễn, nhưng tôi cho rằng, nhân vật này sở hữu rất nhiều không gian để khai thác."

"Cậu đang nói đến chuyện cậu ta thầm mến Harry sao?" Jimmy lập tức nắm bắt được tinh hoa của thời đại mạng xã hội.

Lam Lễ nhướng mày, ngạc nhiên nói: "Cái gì?" Cậu thực sự không hề hay biết gì.

Jimmy vui đến mức không chịu nổi: "Cậu không biết chuyện này sao? Ồ, tôi còn tưởng là vì chuyện này nên cậu mới hứng thú với cậu ta chứ." Ánh mắt thâm ý đó cuối cùng cũng tạo ra được "miếng" hài đầu tiên của riêng mình kể từ lúc bắt đầu, thật không dễ dàng chút nào!

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.