MÊ LỘ QUÁN

Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vào Truyện

❊ ❊ ❊

VÀO TRUYỆN

Thứ Sáu, ngày 2 tháng Chín năm 1988.

Sau trận ốm dai dẳng, Shimada đang nằm nhà dưỡng sức thì nhận được một cuốn sách.

Bìa sách có màu tím oải hương, tím đinh hương, tím hoa lan hay… Shimada nghĩ đến vài màu nhưng vẫn chưa biết màu nào chính xác nhất, nói chung thì nó là màu tím nhạt.

Sách được đóng khổ shinsho[1]. Mặt trước in một khung vuông có viền cùng màu với bìa, nằm nghiêng 45 độ ngay chính giữa, bên trong vẽ một cái đầu bò đen sì nhô ra khỏi phông nền đỏ thâm trông như một biển máu.

Góc trên bên phải khung là tên sách, bên trái khung là tên tác giả, cả hai dòng chữ đều được in dập nổi:

MÊ LỘ QUÁN

Shishiya Kadomi

Đai sách là một dải bìa xanh lá cây sẫm. Dưới dòng ‘Ấn phẩm mới ra tháng này, tiểu thuyết của Kitansha’ in những chữ đậm màu trắng kiểu Gothic rất bắt mắt:

Tác phẩm trinh thám chính cống mới ra mắt

Sẽ phơi bày sự thật về

“ÁN MẠNG MÊ LỘ QUÁN”

Rõ vớ vẩn…

Shimada vừa nghĩ ngợi vừa lật đến bìa cuối.

Gần đây ngôn từ quảng cáo cho loại sách này càng ngày càng lố.

Nghe nói hiện nay tiểu thuyết rất ế ẩm, song thể loại trinh thám tung ra vẫn chiếm được thị phần nhất định. Có điều, phải nói thật rằng, sau khi đọc một lượng lớn tác phẩm được bày bán trong hiệu sách, Shimada thực sự hoang mang vì chẳng biết nó đang viết về cái gì. Các nhà xuất bản cứ liên tục cho ra hàng mớ truyện nhưng nội dung lại rất sơ sài, khiến cho độc giả thất vọng rồi giã từ tiểu thuyết trinh thám…

Nhưng, đó là việc của người khác, sao mình cứ phải lo lắng không đâu?

Shimada lật nhìn phía sau. Bìa cuối in ảnh chụp gần đây và giới thiệu sơ lược về tác giả. Có cảm giác ảnh chụp không được đẹp cho lắm.

Ở dưới là đoạn giới thiệu tiểu thuyết:

Mê Lộ Quán được xây trong lòng đất, có cấu trúc như một mê cung phức tạp. Khi bốn nhà văn trinh thám tập trung ở đây và lấy khu nhà này làm bối cảnh để sáng tác tiểu thuyết thì thảm kịch cũng bắt đầu.

Quán biến thành phòng kín, làm hiện trường cho vụ giết người hàng loạt. Rốt cuộc hung thủ là ai?

… Những quỷ kế khiến bạn rùng mình run sợ! Những kết cục bất ngờ ngoài dự đoán! Những cảm giác không gì sánh nổi!!!

Shimada cười nhạt.

Phần giới thiệu này thổi phồng quá đáng. Những nỗi sợ ấy đều do người biên tập soạn ra, chứ chính tác giả đâu có nhìn nhận như vậy?

Bình thường vào hiệu sách mà thấy mấy cuốn kiểu này, Shimada sẽ chỉ cầm lên lật giở qua loa và nhất định không mua. Thật tình Shimada không ghét tiểu thuyết trinh thám, thậm chí còn là độc giả trung thành của tiểu thuyết trinh thám nước ngoài. Đôi khi nổi hứng, Shimada cũng đọc những tác phẩm trong nước, tiếc rằng chúng thường không được như kỳ vọng, nên cuối cùng đành xếp xó.

Nhưng…

… nếu sách này là do một người vô cùng quen thuộc với mình viết ra thì lại là chuyện khác. Đặc biệt, khi người ấy đã đích thân gửi tặng, Shimada càng không thể không đọc, chưa kể nó viết về ‘Án mạng Mê Lộ Quán’…

Shimada kéo chăn lên đắp ngang bụng. Đêm qua đã hết sốt, song các khớp xương vẫn còn nhưng nhức. Vừa lúc buồn chán, nhìn độ dày của cuốn này thì ước chừng đọc hai, ba tiếng đồng hồ là xong thôi.

Kê cái gối dưới cằm, Shimada bắt đầu mở sách.

Trang đầu là mục lục, Shimada nhìn qua một lượt.

Cuối cùng là ‘Lời bạt’. Đọc phần này đã, rồi sẽ đọc phần chính sau, đây là thói quen vốn có của Shimada.

Lời bạt

Lẽ ra đoạn văn này phải đặt ở đầu, chẳng qua, tôi nghĩ rất ít người sẽ đọc lại ‘Lời bạt’ sau khi xem hết nội dung, nên tôi đã đặt nó xuống cuối sách. Vì thế, đối với những bạn chưa đọc nội dung chính, xin hãy coi đây là phần ‘Mở đầu’.

Đến nay, bản thân tôi vẫn cảm thấy do dự khi phát hành ấn phẩm này dưới hình thức tiểu thuyết, bởi vì khi nhìn thấy tên sách - Mê Lộ Quán, có lẽ sẽ có người nhận ra, đây là cuốn sách viết về một vụ giết người có thật.

‘Án mạng Mê Lộ Quán’ xảy ra vào tháng Tư năm 1987, trùng với ngày tháng trong tiểu thuyết, hiện trường là ngôi nhà kỳ lạ của một nhà văn nổi tiếng. Sự kiện ly kỳ ấy đã được giới truyền thông thêm bớt nhào nặn và biến thành tin tức chấn động một thời.

Nhưng dư luận cho rằng phần mà báo chí đưa tin, vẫn còn nhiều điểm thiếu sót.

Đương nhiên rồi, bởi nó xảy ra trong một khung cảnh hết sức đặc biệt, những người liên quan nắm được tình hình thực tế lại không một ai đứng ra nói rõ ràng. Cảnh sát cũng thấy bối rối trước sự kiện quá đỗi dị thường này, tuy có nhận ra đôi chút ‘sự thật’ bề nổi, song cũng không công bố ra ngoài. Kết quả là báo chí chỉ còn cách tạm chấp nhận đưa tin dựa vào những tuyên bố lấp lửng của cảnh sát.

Có lẽ các bạn độc giả nghĩ rằng tôi đang khoác lác, ra vẻ mình tận mắt nhìn thấy? Rằng những người liên quan đến sự kiện đều giữ im lặng, thì tại sao tôi còn dùng nó làm đề tài viết sách?

Tôi xin nói thẳng với các bạn.

Tôi thật sự là người đã tận mắt chứng kiến sự kiện đó. Tôi, Shishiya Kadomi, là một trong những người liên quan đến vụ giết người hàng loạt xảy ra vào tháng Tư năm 1987.

Lần này tôi quyết định dùng cách viết sách để miêu tả quá trình xảy ra vụ án.

Vì hai lý do.

Thứ nhất, vì lời đề nghị nhiệt tình của một biên tập viên.

Thứ hai, nên nói thế này, vì tôi muốn truy điệu những người đã chết trong án mạng đó.

Nói vậy có phần hổ thẹn nhưng tôi tin rằng, trong số họ, ít nhất cũng có một vài người thật sự đam mê và rất nhiệt tình với dòng văn học khác thường là tiểu thuyết trinh thám. Cho nên tôi nghĩ dùng lối viết tiểu thuyết để tái hiện sự kiện, chính là thứ đồ cúng tốt nhất để an ủi vong linh người đã khuất.

Phía trên là suy nghĩ của tác giả, có lẽ nó chẳng mấy quan trọng đối với đa số bạn đọc cũng nên?

Dù đầu đuôi, tình tiết phức tạp đến mấy, rốt cuộc thì đây chẳng qua cũng chỉ là ‘một cuốn tiểu thuyết trinh thám’ mà thôi. Đối với độc giả, nó chỉ là cuốn sách giải trí để xua bớt thời gian buồn chán trong ngày. Đương nhiên tôi cho rằng cách nghĩ này không sai, thậm chí nếu các bạn không coi nó là sách giải trí thì tôi còn cảm thấy băn khoăn nữa kia.

Cuối cùng…

Tôi buộc phải nói rõ: trong này, đa số tên người và địa danh đều đã được thay đổi. Như thế, tôi cũng có thể bình thản xuất hiện trong tiểu thuyết, mà không dùng tên Shishiya Kadomi.

Trong toàn bộ các nhân vật liên quan, ai là Shishiya Kadomi?

Chắc sẽ có độc giả quan tâm điều này, nhưng tôi cho rằng không nên nói ra thì hơn.

Mùa hạ năm 1988

Shishiya Kadomi

Vụ giết người hàng loạt xảy ra hồi tháng Tư năm ngoái trong Mê Lộ Quán, là chuyện có thật…

Shimada là một trong những người biết rất rõ về vụ án đó, cũng biết một sự kiện xảy ra trong khung cảnh quái dị như thế thông thường sẽ được ‘giải quyết’ theo cách nào.

Tái hiện sự kiện có thật theo kiểu truyện trinh thám à?

Shimada gấp cuốn sách lại, gương mặt tác giả hiện lên trong trí, một người đã lâu rồi không gặp.

Tác giả sẽ đưa ra những tình tiết nào đây nhỉ? Phải xem xem bản lĩnh của người này ra sao.

Thế là Shimada quyết định đọc cuốn sách.

MÊ LỘ QUÁN

Shishiya Kadomi

Ấn phẩm của Kitansha

❀ ❀ ❀

[1] Một trong những cỡ sách bỏ túi theo quy chuẩn của Nhật, thường có hai kiểu kích thước 106 mm x 173 mm hoặc 103 mm x 182 mm.

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.