Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Cuối

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG CUỐI

Dưới tầng hầm thứ hai của Mê Lộ Quán, có một phong bì màu trắng nằm trên cái bàn trong phòng Minos. Mở phong bì, họ thấy đó là một bài viết được đánh máy rồi in ra.

Tôi không muốn gọi bài viết cuối cùng này của mình là ‘thư tuyệt mệnh’.

Gọi nó là ‘Chương cuối’ vậy. Đây là hồi truyện khép lại tác phẩm cuối cùng của nhà văn Miyagaki Yotaro.

Ai là người đã tháo gỡ vô số điều bí ẩn mà tôi bày ra để tìm được đến đây và đọc bài viết này?

Ai đã khám phá ra sự thật rằng tôi là kẻ sát hại bốn nhà văn Suzaki Shosuke, Kiyomura Junichi, Hayashi Hiroya và Funaoka Madoka? Là Samejima? Là Utayama? Hay là Shimada, thám tử lừng danh phá giải vụ Thủy Xa Quán vào năm ngoái?

Dù sao thì khi có người đọc được bài viết, tôi cũng đã - lần này là thật - bước sang bên kia cánh cửa âm phủ rồi.

Ngay từ lúc quyết định thực hiện kế hoạch phạm tội tôi đã có ý định tự kết liễu cái mạng già này. Biết mình đã mắc bệnh hiểm nghèo, năng lực sáng tác suy giảm, vậy mà vẫn vui vẻ kéo nốt quãng đời còn lại thì rất không hợp với lẽ sống của tôi. Trước khi kết thúc cuộc đời, tôi muốn dùng hết sức lực để hoàn thành một ‘tác phẩm’ cuối cùng, sau đó mới yên lòng nhắm mắt.

Bốn người hy sinh, thêm Ino nữa là năm, thật lòng tôi rất xin lỗi các anh chị. Hẳn sẽ có người trách móc tôi rằng, tại sao trước kia tôi lại khích lệ và bồi dưỡng họ? Đối với cá nhân tôi mà nói, tôi không có oán thù gì với họ cả, cho nên họ có trách móc tôi thế nào cũng được.

Tuy nhiên, tôi tuyệt đối không hối hận. Nói cho cùng, con người tôi là như thế đấy.

Cả đời tôi đều đã dùng để sáng tác tiểu thuyết trinh thám nhằm thỏa mãn bản thân, nói hơi cường điệu và theo lối ‘tự sướng’, là khắc họa nghệ thuật phạm tội. Bởi thế, trước khi màn diễn cuộc đời mình hạ xuống, tôi quyết định dùng Mê Lộ Quán này làm sân khấu, dùng máu của họ để viết nên tác phẩm cuối cùng của Miyagaki Yotaro.

Không phải tôi không bị lương tâm cán rứt, nhưng đã trót sa lầy quá sâu không thể quay trở lại, nếu nói là đã hóa điên thì cũng không sai.

Thôi, tôi không muốn dài dòng văn tự nữa, tôi chẳng muốn người khác cho rằng tôi đang tự biện minh cho mình đâu.

Con quỷ sát nhân máu lạnh! Chắc người đời sẽ lại hình dung tôi bằng những từ ngữ cũ rích này, mà tôi cũng không định đứng dậy phản bác điều đó.

Trước khi gác bút (thực ra từ này đã lạc hậu, nhờ ơn máy đánh chữ), tôi vẫn muốn nói về vấn đề di sản của tôi.

Chắc chắn là tôi sẽ không thể thành lập một giải thưởng văn học với cái tên của một tội phạm, đúng không? Chẳng sao cả. Tôi muốn cho các anh chị biết rằng, thực ra vẫn còn một người có quan hệ huyết thống với tôi, và toàn bộ tài sản của tôi sẽ để lại cho người ấy. Điều này chắc chắn là hợp pháp.

2 giờ sáng ngày 1 tháng Tư năm 1987

Đứng trước sự lụi tàn vì hoa lệ

Miyagaki Yotaro

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.