Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9.5

❊ ❊ ❊

9.5

“Vụ thứ tư…” Shimada uống hết nửa cốc nước, rồi tiếp tục nói, “Loại bỏ khả năng có người hẹn giờ, thời điểm tôi và anh Utayama nghe thấy tiếng còi vang lên là khoảng 3 giờ rưỡi sáng. Có vẻ không lâu sau khi sát hại Hayashi, hung thủ đã tấn công Funaoka. Cứ như hắn muốn xử lý xong tất cả trong một đêm, bởi dù hắn là ai thì sau khi hai vụ kia bị phát hiện, sẽ rất khó khăn để hắn tiếp tục hành vi giết người.

“Lúc hắn tấn công Funaoka, cô ấy đã bấm cho còi báo động vang lên. Thế là hắn chỉ kịp đánh một cú vào đầu Funaoka rồi lập tức chuồn khỏi hiện trường mà không xác định xem cô ấy đã chết hẳn chưa.

“Gần như đồng thời, tôi và anh Utayama chạy đến phòng Icarus, mất chừng ba phút. Bên trong vẫn khóa kín và cài then nên chúng tôi phải phá cửa mới vào được, nhưng không thấy bóng hung thủ đâu. Hiện trường hệt như gây án trong phòng kín mà tiểu thuyết thường miêu tả.”

“Trong phòng kín à…” Samejima trầm ngâm, khẽ xoay điếu thuốc lá kẹp giữa hai ngón tay, “Cụ thể là thế nào?”

“Then cửa thuộc loại đơn giản, chỉ cần dùng cuộn chỉ hoặc dây kim loại buộc vào là có thể cài then từ bên ngoài. Tuy nhiên, cái còi kêu là điều rất bất ngờ đối với hung thủ. Tôi không cho rằng hắn kịp làm điều đó, vì tôi và anh Utayama chỉ mất khoảng ba phút để chạy đến nơi. Hơn nữa, xét hành vi mang tính ‘tự thể hiện’ của hung thủ từ đầu đến giờ thì biến phòng đó thành ‘một phòng kín’ là việc không cần thiết. Do đó, nếu gộp nó với vấn đề ‘tại sao Hayashi mời hung thủ vào phòng’ ở vụ thứ ba để suy nghĩ, thì chúng ta sẽ lập tức thấy được câu trả lời, đúng không?”

Nghe câu hỏi Shimada nêu ra, Utayama và Keiko đều lắc đầu, chẳng rõ bà Kadomatsu đang ngồi trên sofa có để ý nghe họ bàn bạc không mà bỗng ngừng tụng kinh.

“Ý anh là… hiện trường phòng kín ấy nằm ngoài kế hoạch của hung thủ?” Samejima thận trọng nói. “Nói cách khác, hung thủ vốn không định biến phòng Icarus thành phòng kín. Chiếu theo tư tưởng ‘tự thể hiện’ của hung thủ, có lẽ hắn định để cửa phòng Funaoka cũng không khóa, chẳng qua tiếng còi bất ngờ vang lên khiến hắn hoảng hốt, cho nên…”

“Đúng thế.” Shimada hài lòng gật đầu, “Cho nên hắn đã bỏ chạy và không thể làm gì khác hơn là mặc kệ căn phòng vẫn trong trạng thái phòng kín. Hiện trường đó không phải điều hung thủ muốn tạo ra.”

“Nhưng, anh Shimada này, anh nói hắn vội vã bỏ chạy khỏi hiện trường, vậy tại sao then cửa lại cài từ bên trong?” Utayama nêu câu hỏi.

“Không phải.” Samejima trả lời, “Ý anh Shimada là hung thủ không chạy ra cửa phòng, đúng không?”

“Chính thế đấy.”

“Vậy thì…”

Thấy Utayama vẫn còn hoang mang. Shimada bèn giải thích, “Có đường ngầm thông ra ngoài.”

“…”

“Anh Utayama sao thế? Chắc không phải anh đứng trên lập trường biên tập viên của tiểu thuyết trinh thám mà cho rằng mấy thứ như đường ngầm là thủ pháp trái quy tắc đấy chứ?” Shimada tủm tỉm, “Trong Mê Lộ Quán này, tôi e rằng hầu hết các phòng… À, dù có không phải đi nữa thì ít ra phòng Aegeus của Hayashi và phòng Icarus của Funaoka chắc chắn có cửa bí mật. Lúc nãy ngồi trong phòng Icarus chờ vợ chồng anh, tôi đã thử gõ lên tường để tìm, vẫn không thấy gì đáng nghi, tuy nhiên, tôi vẫn cho rằng trong đó có chốt để mở cửa bí mật.”

“Nhưng…”

“Anh vẫn cho rằng nó không thể tồn tại à? Nhưng anh Utayama này, chỉ có chấp nhận giả thiết đó thì mới có thể giải thích hiện trường của vụ giết người thứ ba và thứ tư được.

“Tại sao Hayashi đã bố trí chướng ngại vật rồi mà vẫn mời hung thủ vào phòng? Sự thật là cậu ấy không cho ai vào cả, hung thú đã đột nhập căn phòng bằng một đường ngầm nào đó.

“Hành hung xong, hắn lại trốn ra theo lối cũ, lúc này hắn nên làm gì? Hắn xê dịch chướng ngại vật sang bên và mở khóa cửa ra, để thể hiện rằng có kẻ đã vào phòng bằng cửa chính rồi hành hung Hayashi. Nếu không làm thế thì hiện trường gây án trong phòng kín sẽ khiến cho người ta cảm giác trong này có đường ngầm rồi tìm tòi khám phá, mà hiến nhiên, hung thủ chẳng hề muốn chúng ta biết hắn có thể tùy ý ra vào phòng ngủ cho khách dù có cài then trong.”

Đến đây, Utayama đã hiểu ‘logic’ của Shimada là thế nào. Tóm lại, hung thủ đã xê dịch chướng ngại vật và mở khóa cửa nhằm che giấu sự thật ‘đây là hiện trường gây án trong phòng kín’.

“Chiếu theo logic này, chúng ta có thể giải thích lý do hắn biến Icarus thành một phòng kín.” Shimada nói, “Hung thủ dự định hành hung Funaoka xong sẽ mở sẵn cửa rồi mới trốn đi, nhưng tiếng còi bất ngờ nổi lên khiến hắn hoảng sợ không kịp hành động, kết quả là phòng đó đã biến thành một phòng kín. Điều này nằm ngoài kế hoạch của hắn.”

Shimada uống nốt cốc nước rồi tiếp tục, “Vấn đề là đường ngầm ấy giấu ở đâu? Chúng ta phải tìm cho ra.”

“Thế thì, anh Shimada…” Samejima châm điếu thuốc, “Khả năng thư ký Ino là hung thủ sẽ càng lớn. Hayashi đương nhiên sẽ không cho hắn vào phòng, Ino còn là thư ký riêng của thầy Miyagaki, có được thầy cho biết vị trí đường ngầm trong nhà này cũng bình thường.”

“Đúng thế.” Shimada gật đầu, bổ sung, “Nhưng vấn không thể khẳng định là chính cậu ta. Thư ký Ino, anh Utayama, hoặc tôi, hoặc Samejima, ngay cả chị Keiko, tuy là lần đầu tiên đến khu nhà này cũng không ngoại lệ, đều có khả năng là hung thủ. Bất kỳ ai cũng có thể do ngẫu nhiên mà phát hiện ra đường ngầm trong khu nhà này.”

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.