Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5.3

❊ ❊ ❊

5.3

“Kiyomura đâu?” Bốn người về đến đại sảnh lúc 3 giờ 45 phút chiều. Shimada hỏi khi không thấy Kiyomura đâu.

“Đi thay quần áo rồi. Anh ấy nói cứ mặc pyjama mãi thì khó chịu lắm.” Hayashi trả lời. Tuy nói vậy nhưng bản thân cậu cũng đang mặc bộ đồ ngủ kiểu Âu nhàu nhĩ.

“Sao cậu không đi thay quần áo luôn thể?”

“À…” Hayashi nhìn nhà văn Funaoka đang mệt mỏi dựa lưng vào sofa, “Chị Funaoka không muốn ngồi đây một mình.”

“Ra vậy.”

Lát sau, Kiyomura đã thay quần áo xong và quay lại đại sảnh. Lúc này anh mặc quần bò mài cũ với áo sơ mi dài tay màu tím nhạt.

“Kết thúc khám nghiệm hiện trường rồi à?” Kiyomura vừa nói giọng bỡn cợt vừa kéo ghế ngồi xuống bên bàn, “Sau đây sẽ thẩm vấn nghi phạm phải không?”

“Cũng gần gần thế.”

Shimada mỉm cười, ngồi xuống đối diện với Kiyomura, rồi gọi mọi người tập trung lại.

“Tôi xin nói vài điều đã được làm rõ.” Shimada thuật lại vắn tắt với ba nhà văn về những thông tin có được sau khi khám nghiệm hiện trường và thi thể của nạn nhân. “Đoán rằng, thời gian tử vong từ khoảng nửa đêm qua cho đến sáng sớm nay. Rất khó xác định thật cụ thể, phải không chị Keiko?”

Keiko gật đầu xác nhận. Shimada nói rằng, để cho chắc chắn thì anh cần mỗi người nêu ra bằng chứng mình không có mặt ở hiện trường, nhưng đương nhiên, không ai có chứng cứ ngoại phạm trong khoảng thời gian nêu trên cả.

“Hề hề…” Kiyomura nhún vai, “Chỉ có đang ‘trên giường’ với ai thì họa may mới lấy được chứng cứ ngoại phạm.”

Tại sao đến lúc này rồi mà cậu ta vẫn đùa được?

Utayama cảm thấy Kiyomura thật đáng ngờ.

Vụ giết người xảy ra trong Mê Lộ Quán ‘khép kín’, và có lẽ hung thủ vẫn đang ở đây…

Utayama biết, tính cách của Kiyomura, sự việc càng nghiêm trọng thì càng thích nói đùa nói tếu, nhưng dù có thế…

“Tôi cho rằng vấn đề đáng chú ý nhất là…” Shimada lại nêu ra câu hỏi lúc nãy, “Tại sao hung thủ phải chặt đầu nạn nhân?”

Sau đó anh nhắc lại nội dung đã nói ở phòng khách với ba người Utayama.

Rõ ràng là hung thủ mô phỏng Thủ cấp của Minotaur trong bản thảo của nhà văn Suzaki, song tại sao hẳn ta (hoặc ả ta) lại phải làm cái chuyện thừa giấy vẽ voi kia?

“Về chuyện này, tôi có một giả thiết. Nếu nó đúng thì đây sẽ là một manh mối rất hữu ích cho việc tìm ra hung thủ.” Shimada nói, quan sát phản ứng của từng người.

“Thế thì, mong anh chỉ giáo cho.” Kiyomura nói, kinh ngạc khi thấy Shimada có vẻ rất tự tin.

“Với tiểu thuyết trinh thám, thì đây là thứ logic rất thường thấy. Trong bản thảo tiểu thuyết của anh Suzaki thì cái xác được trang trí thành con Minotaur. Cách thức mô phỏng này có hàm ý gì? Tiểu thuyết chưa hoàn thành mà tác giả đã chết nên chúng ta không thể nào biết được. Nhưng hung thủ vì một lý do nào đó lại vận dụng cách thức mô phỏng ấy với cái xác thật, và thêm tình tiết chặt đầu cái xác. Bây giờ mọi người nghĩ thử xem, đây là một vấn đề rất thực tế nhé. Việc chặt đầu sẽ có hiệu quả cụ thể như thế nào?”

“Hiệu quả cụ thể?” Utayama bất giác lặp lại câu hỏi của Shimada.

Shimada nói tiếp, “Ví dụ, chặt đầu rồi thì cái xác sẽ càng giống quái vật ‘mình người đầu bò’ trong thần thoại Hy Lạp. Tuy nhiên, tôi e rằng hung thủ tạo ra hình ảnh ấy chỉ vì muốn đánh lừa chúng ta, thực ra hắn có ý đồ khác. Có lẽ tôi nghĩ hơi nhiều, nhưng mà, chặt đầu thì phải chảy máu. Tiểu thuyết của anh Suzaki không viết tình tiết này. Cho nên tôi ngờ rằng ‘hiệu quả’ nằm trong tình tiết ‘máu đỏ’…”

“Máu đỏ?”

“Đúng thế.” Shimada gật đầu, rồi chầm chậm, lần lượt nhìn vào từng người, “Tôi cho rằng, khi giết anh Suzaki, chính hung thủ đã bị thương, máu túa ra rơi xuống thảm trải sàn sáng màu. Lúc ấy hung thủ đã rơi vào tình cảnh cực kỳ nguy hiểm, vì dấu vết ấy quá dễ thấy nên rất có khả năng cảnh sát sẽ cho xét nghiệm máu rồi dựa vào đó để lần ra thủ phạm. Đó chính là lý do hắn phải tìm cách vô hiệu hóa nó đi.”

“À… ra thế.”

“Mọi người đều biết, thảm lông trong phòng đó rất khó lau chùi và phi tang dấu máu, thế là hắn bèn chặt đầu nạn nhân.”

“Logic trong ‘Dấu đoạn kiếm’[1] chứ gì? Cây phải giấu trong rừng, nếu không có rừng thì phải tạo ra.”

“Anh Utayama nói quá đúng. Cho nên, hung thủ làm thế là vì cần giấu vết máu của mình. Vậy thì, tiếp theo…” Shimada lại nhìn một lượt quanh bàn, khiến nét mặt ai cũng căng cứng vì họ đoán được anh sắp nói những gì, “Từ nãy tôi đã để ý quan sát, trong chúng ta không có ai bị thương chảy máu cả.”

“Anh định cho khám thân thể mọi người ở đây chắc?” Kiyomura nhún vai, nói.

“Đừng có đùa. Sao phải làm đến mức đấy?” Funaoka gắt lên.

Shimada vội giơ tay ngăn cô.

“Thôi nào, tôi chưa từng nói muốn khám thân thể. Ở hiện trường không có dấu vết chứng tỏ anh Suzaki vật lộn với hung thủ, theo tôi, hung thủ đã bất thình lình, tấn công anh ấy. Không đánh nhau mà bị thương, thì vết thương chỉ có thể nằm ở các phần da thịt hở, ví dụ mặt, tay, hoặc chân phụ nữ lộ ra bên dưới gấu váy. Không có khả năng bị thương ở bụng hoặc lưng…”

“Thế thì mời anh nhìn cho kỹ đi.” Funaoka đặt hai tay lên bàn và xắn ống tay áo lên, “Tôi không bị thương. Cũng nên xem chân đi?”

“Không. Phải nhờ nữ giới chứ.”

“Chà. Thì ra anh cũng rất biết tôn trọng phụ nữ.”

“Mời các anh chị khác xắn tay áo để tôi nhìn, được chứ?”

Shimada nói, rồi anh tự kéo tay áo lên cao.

Năm người còn lại cũng làm theo, đều xắn tay áo và chìa tay ra. Mười hai cẳng tay đặt lên bàn, cảnh tượng này thật kỳ quái.

“Không ai bị thương cả.” Utayama nói.

Shimada gật đầu.

“Không ai bị thương ở tay. Mặt và cổ, chúng ta đều nhìn rõ cả rồi.”

“Em phải lật tóc lên để mọi người nhìn gáy chứ?” Kiyomura nói với Funaoka.

Funaoka thở dài, lườm anh ta. “Được thôi. Cứ tự nhiên.” Funaoka đưa tay vén tóc lên, “Nhìn đi. Tôi vô tội nhé.”

Tiếp theo, nữ xem chân nhau. Đều không có vết thương.

“Bây giờ…” Shimada không nản lòng, tiếp tục nói, “Vẫn còn một khả năng…”

“Anh lại có tối kiến gì nữa thế?” Funaoka nhướng mày.

“Khả năng này có thể bị coi là phản cảm, may mà vợ anh Utayama cũng có mặt ở đây.”

“Tôi?” Keiko ngạc nhiên, “Ý anh Shimada là gì?”

“Vẫn là vấn đề bị thương, máu rơi ra thảm trải sàn… Bây giờ chỉ có thể nghĩ đến máu mũi.”

“Máu mũi?” Kiyomura mở rộng hai tay ra vẻ khoa trương, “Ha ha… anh định mời nữ bác sĩ khoa Tai Mũi Họng khám cho mọi người đấy à?”

“Máu mũi rớt xuống sàn, chứng tỏ chảy máu rất nhiều, thưa bác sĩ, khám mũi có thể xác định mũi bị chảy máu cách đây hơn mười tiếng đồng hồ không?”

Keiko hơi lúng túng trước vấn đề Shimada nêu ra, trả lời, “Tôi nghĩ, kiểm tra vách trong của mũi có thể xác định được.”

“Thế thì xin nhờ chị.”

“Nhưng tôi không có dụng cụ.”

“Có thể dùng thứ gì đó thay thế không?”

“Ít ra phải có đèn soi.”

“Bút đèn được không? Tôi có một cây này.”

“Đủ rồi đấy.” Funaoka đứng thẳng dậy, lớn tiếng “Bây giờ lại bày trò hề khám mũi, tôi không làm đâu.”

“Nếu cô cứ khăng khăng thì tôi cũng không ép. Khám mũi bên ngoài bệnh viện đúng là chuyện khôi hài.” Shimada hạ thấp giọng, nghiêm khắc nói, “Tuy nhiên, cô nên chuẩn bị tư tưởng chấp nhận bị đưa vào diện tình nghi.”

Shimada về phòng mình lấy bút đèn đưa cho Keiko kiểm tra mũi của mọi người. Funaoka lúc đầu tỏ ra rất khó chịu, cuối cùng nói ‘Tôi không muốn bị nghi ngờ là hung thủ’, và chấp nhận kiểm tra.

Shimada đứng gần điện thoại đặt ở góc phòng, nhìn các nghi phạm đứng vây quanh bàn chờ khám mũi, cảnh tượng này có phần hài hước. Utayama cũng có ý quan sát vẻ mặt và cử chỉ của họ.

Kiyomura hoa chân múa tay và không ngớt nói những lời châm biếm. Funaoka mặt nặng như chì, đầy vẻ bất mãn. Hayashi buồn bã ngồi thu lu một chỗ. Samejima im lặng, ngồi mân mê bao thuốc lá.

Không ai có động tác nào đáng ngờ.

Kiểm tra xong Kiyomura, Hayashi, Saniejima và Funaoka, Keiko không nói ai có dấu hiệu bị chảy máu mũi cả. Tiếp theo là Utayama, anh hơi căng thẳng ngồi trước mặt vợ.

“Niêm mạc mũi bị rạn.” Keiko phát biểu, “Nên cai thuốc đi thôi.”

Đã thấy rồi chứ! Funaoka thầm nghĩ, cô lừ mắt nhìn Shimada.

“Bây giờ chỉ còn anh Shimada.”

“À…”

Shimada cảm thấy rất bất ngờ vì không có ‘ứng viên’ nào phù hợp. Anh nhếch mép, lắc đầu, rồi bước lại để được kiểm tra. Kết quả vẫn là con số không.

“Vẫn còn người chưa kiểm tra.” Kiyomura nói, “Là bà giúp việc. Và, chính bác sĩ Keiko nữa.”

“Anh Shimada.” Keiko đưa bút đèn cho Shimada, “Phiền anh kiểm tra mũi tôi, được không?”

“Hả?”

“Tôi cũng không muốn bị nghi ngờ. Xin nhờ anh.”

“Nhưng tôi không phải bác sĩ.”

“Tôi biết. Không sao cả.” Keiko đặt cái đèn vào tay Shimada, “Chỗ vách mũi ngăn hai bên lỗ mũi, bên dưới nó là lớp sụn ‘mạng tĩnh mạch Kisselbach’. Anh tự đưa ngón tay vào mũi là biết ngay.”

“Vâng.”

“Máu mũi thường chảy ra từ đó, cho nên chỉ cần xem mạng tĩnh mạch này có máu đông hoặc vết sẹo hay không là được.”

“Thế thì…”

Keiko ngẩng cằm lên, để Shimada soi đèn vào lỗ mũi cô. Lát sau, anh lắc đầu khẽ nói, “Xin lỗi. Không thấy gì khác thường.”

Bà già giúp việc Kadomatsu cũng bị gọi ra. Với lý do ‘chuyện này rất quan trọng’, bà cũng bị kiểm tra: chân và tay không có vết thương, tiếp đó là khám mũi, cũng không có dấu hiệu chảy máu.

“Trò chơi kết thúc chưa?” Kiyomura lạnh lùng liếc Shimada đang chìm trong suy nghĩ, “Tôi đã nói là logic của tiểu thuyết trinh thám không thể dùng để phá án trong hiện thực được đâu.”

❀ ❀ ❀

[1] The Sign of the Broken Sword, Một truyện ngắn trong series The Innocence of Father Brown của tác giả người Anh G.K Chesterton (1874 – 1936)

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.