Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6.2

❊ ❊ ❊

6.2

Mọi người tán thành ý kiến của Kiyomura: tiếp tục cuộc thi sáng tác.

Lúc gần 5 giờ chiều, mọi người rời đại sảnh, ba nhà văn trở về phòng mình để tiếp tục viết. Theo kế hoạch, bọn họ sẽ ăn bữa tối vào 8 giờ, vấn đề là bà giúp việc vẫn còn bị sốc kể từ khi phát hiện xác chết, cứ nằng nặc đòi trở về nhà mình nên Samejima phải kiên nhẫn giải thích hồi lâu, bà ta mới bằng lòng tiếp tục ở lại nấu cơm cho mọi người.

Sau đó Samejima trở về phòng mình thay quần áo, vợ chồng Utayama ngồi lại đại sảnh. Shimada vẫn mặc bộ đồ thể thao, ngồi chống cằm trên bàn, cúi đầu, trông như đang suy nghĩ rất lung, hoặc đang ngủ gật.

Phải đến hơn 8 giờ, trên bàn mới có cơm tối. Utayama không đợi các nhà văn đến, xới cơm ăn qua loa rồi mở tủ lấy chai rượu whisky để đem về phòng uống, xong, anh giục Keiko đứng lên.

“Anh Utayama.” Shimada bỗng lên tiếng, “Anh thật sự cho rằng Ino là hung thủ giết anh Suzaki và đã trốn khỏi nơi này rồi, phải thế không?”

Utayama không thể phản bác. Anh định bảo ‘Đúng đấy’, song môi vừa mấp máy thì anh lại nghi ngờ ý nghĩ đó của mình, ‘Thật vậy sao?’

Cuối cùng, anh chỉ có thể trả lời một cách mơ hồ, “Có lẽ…”

“Hẳn mọi người đều hy vọng đấy là sự thật?” Shimada nhíu mày, nói tiếp, “Quan điểm của Kiyomura, xét từ một ý nghĩa nào đó, là lẽ đương nhiên. Có thể nói đó là cách giải thích hợp lý nhất. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh có nghĩ như vậy quá đơn giản rồi không?”

“Tôi chẳng hiểu gì hết.” Utayama đáp rất thật lòng.

“Anh Utayama ạ…”

“Xin lỗi, tôi đã… quá mệt mỏi. Bây giờ tôi không muốn nghĩ ngợi gì nữa.”

Đó cũng là lời nói thật. Anh nhìn Keiko, cô cũng có vẻ rất uể oải. Dù sao thì đêm nay họ cũng nên về phòng mà nghỉ ngơi sớm. Cả hai nói ‘Chúc ngủ ngon’ rồi cất bước.

“Thế thì… anh Utayama, tôi có việc này muốn thỉnh giáo anh.” Shimada gọi.

“Là việc gì?”

“Anh đã bao giờ nghe ông Miyagaki nói về việc trong khu nhà này có chỗ nào đó dùng kỹ xảo đánh lừa thị giác chưa?”

“Kỹ xảo đánh lừa thị giác?”

“Vâng. Ví dụ như đường ngầm hay phòng bí mật gì đó?”

“Cái này…” Utayama vắt óc suy nghĩ.

Có lẽ Shimada nhớ đến điểm chung của những khu nhà do kiến trúc sư Nakamura Seiji thiết kế nên mới hỏi vậy.

Utayama lờ mờ nhớ đã từng nghe nói rằng, các công trình ấy đều có đặc trưng lý thú là sử dụng ‘kỹ xảo’ khi xây dựng. Nhưng Mê Lộ Quán này có không? Không biết, ít ra là anh không biết.

Gần 9 giờ tối, vợ chồng Utayama bước ra hành lang để trở về phòng. Dọc đường, họ gặp Samejima đang trên đường đến đại sảnh. Chào hỏi xong, hai người tiếp tục đi về phía phòng mình.

“Đen đủi quá, xảy ra bao nhiêu chuyện…” Utayama nắm tay Keiko, hỏi, “Em không sao chứ?”

“Vâng.”

“Em nghĩ thế nào?”

“Cái gì thế nào?”

“Câu nói của Shimada lúc nãy. Rằng chúng ta muốn tin quan điểm của Kiyomura là đúng.”

“Em cũng không biết nữa.” Keiko nói, kèm theo tiếng thở dài, “Anh Shimada lập luận rất hợp lý, có điều chúng ta đã kiểm tra mũi và không thấy ai đáng ngờ cả. Chỉ mình thư ký Ino Mitsuo là không kiểm tra được, cho nên…”

“Cũng phải.”

Utayama đề nghị đêm nay cả hai ở chung phòng cho yên tâm, song Keiko mỉm cười với anh, “Không cần phải thế đâu. Hai người nằm chung một cái giường đơn thì quá chật, lại có thêm đứa con trong bụng nữa.”

“Nhưng…”

Tạm thời cứ cho Ino Mitsuo là hung thủ, nếu hấn vẫn đang ẩn náu trong khu nhà này thì sao? Hoặc là, hắn trốn ra rồi và đã quay trở vào thì sao? Hắn còn có chìa khóa của tất cả các phòng. Ở một mình chẳng phải rất nguy hiểm à?

Utayama nói ra những mối nguy này, Keiko vẫn nhẹ nhàng an ủi, “Không sao đâu, anh ạ. Em sẽ cài then ở trong. Hơn nữa em cho rằng, nhìn từ mọi góc độ, thì em không có giá trị gì để hung thủ phải tấn công cả.”

“Em không sợ à?”

“Không hẳn. Em chỉ đang giữ bình tĩnh thôi. Nếu hai chúng ta ở một phòng, không thể hút thuốc thì anh sẽ khó chịu đấy.”

Cuối cùng, bọn họ vẫn mỗi người một phòng. Utayama dặn đi dặn lại cô ‘Nếu có chuyện gì thì phải gọi anh ngay’, sau đó cũng về phòng mình.

Anh nằm vật ra giường, cả thể xác lẫn tình thần đều mệt mỏi cực độ, chai rượu cầm về cũng chẳng thiết rót ra. Tắt đèn, nhắm mắt lại. Vài phút sau, anh đã đi vào giấc ngủ.

… Mấy giờ rồi?

Anh bỗng tỉnh dậy, nhìn đồng hồ trên cổ tay trái. Anh bấm nút mở đèn đồng hồ, màn hình phát ra ánh sáng màu cam, để hàng chữ số hiện lên rõ hơn.

1:40 AM.

Như vậy liệu có được không?

Trong bóng tối chỉ có chút ánh sáng này, Utayama tiếp tục suy nghĩ.

Cứ để thế này có thật sự ổn không?

Sau khi ngủ vài tiếng đồng hồ, anh thấy đỡ mệt mỏi hơn nhiều. Đầu óc đã tỉnh táo hẳn, và anh nhận ra: cứ tiếp tục thế này thì không ổn chút nào.

Anh thật sự cho rằng Ino là hung thủ giết anh Suzaki và đã trốn khỏi nơi này rồi, phải thế không?

Khi Shimada hỏi câu ấy, anh đã không thể trả lời.

Logic chặt đầu đã chứng minh trong bảy người còn lại, kể cả bà giúp việc Kadomatsu là tám, không có ai là hung thủ. Song, nếu hung thủ nằm ngoài logic của Shimada thì sao?

Có lẽ hắn chặt đầu anh Suzaki chỉ bắt nguồn từ lòng căm hận. Cũng có thể không liên quan đến căm hận hoặc lý trí, hắn chỉ bỗng dưng phát cuồng và chặt đầu anh ấy. Hoặc là một nguyên nhân nào đó khác…

Nếu nghĩ thế rồi lập luận rằng ‘thư ký Ino Mitsuo là hung thủ’, thì đúng là như Shimada đã nói, ‘hợp lý nhất’ nhưng lại ‘quá giản đơn’. Vì vậy, không thể hoàn toàn phủ định khả năng hung thủ là một kẻ khác, không phải Ino Mitsuo.

Về động cơ giết người, có lẽ vẫn liên quan đến cuộc thi viết văn đế thừa kế tài sản khổng lồ cũng nên. Suzaki Shosuke là người có khả năng đoạt giải cao nhất trong bốn nhà văn, Utayama đã đánh giá như vậy.

Mà thế thì chưa biết chừng, Kiyomura người chủ trương tiếp tục cuộc thi và cho rằng Ino là hung thủ, mới thật sự là kẻ giết người? Nếu không sẽ là Hayashi trông có vẻ yếu ớt thật thà, hoặc Funaoka vừa nhìn thấy xác chết thì sợ đến bất tỉnh?

Nếu tính thêm các động cơ mà không ai biết nữa thì diện tình nghi sẽ càng mở rộng…

Samejima, Shimada, bà giúp việc, ai trong số họ cũng đều có thể là kẻ cuồng sát có bộ mặt từ bi. Khách quan mà nói, thì ngay cả Keiko và anh cũng nằm trong những người bị tình nghi ấy.

Nếu Ino không phải hung thủ, rất có khả năng anh ta mất tích là vì đã bị hung thủ thực sự sát hại. Trong trường hợp đó, chắc chắn hung thủ đã lấy được chùm chìa khóa mở tất cả cửa của khu nhà này.

Tiếp tục cuộc thi sáng tác thế này là hành vi đúng đắn sao, dù tôn trọng di chúc của nhà văn Miyagaki đến đâu, hoặc dù lý do là vì hiện giờ không thể liên lạc với bên ngoài đi nữa?

Anh nghĩ, điều này không bình thường.

Vì bây giờ đã có ít nhất một người bị giết. Thật kỳ cục khi cố gượng gán cho nó một lý do để rồi đưa ra cách thức ứng phó kiểu đấy. Không hợp lẽ chút nào.

Anh cầm chai whisky trên bàn lên, uống một ngụm.

“Không hợp lẽ thường.” Anh tự lẩm bẩm, “Nếu mình không làm gì…”

Cửa chính thật sự không thể phá sao? Chỉ cần phá được cửa lưới ở cầu thang, họ có thể vào nhà kho để tìm công cụ. Hoặc là, nếu quả thật có đường ngầm như Shimada giả định…

Dù thế nào đi nữa, trước hết phải tìm được cách thoát ra ngoài, và, phải lập tức chấm dứt cuộc thi sáng tác không bình thường này.

Một khi ý nghĩ ấy đã nảy sinh thì anh không thể phớt lờ nó được nữa.

Anh lại uống một ngụm rượu, sau đó mặc cái áo len xẻ ngực ra ngoài chiếc sơ mi dài tay nhăn nhúm.

Phải đi gặp cậu ta.

Cậu ta, tức Kiyomura.

Nếu không thể thuyết phục cậu ta…

Người đề nghị tiếp tục cuộc thi là Kiyomura, phản đối liên lạc với bên ngoài cũng là Kiyomura.

Nhất định phải nói chuyện với cậu ta. Nếu cần thiết, anh sẽ từ bỏ vai trò ‘giám khảo’ để cưỡng chế chấm dứt cuộc thi.

Utayama lại nhìn đồng hồ, đã gần 2 giờ sáng. Giả như còn thức, hẳn Kiyomura đang ngồi gõ chữ trong phòng riêng.

Quyết định xong xuôi, anh bước ra khỏi phòng.

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.