Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8.2

❊ ❊ ❊

8.2

4 giờ 10 phút sáng.

Kể từ 3 giờ rưỡi họ nghe thấy tiếng còi rồi chạy đến phòng Icarus phá cửa, hơn ba mươi phút đã trôi qua.

Funaoka đang ngủ thì bị tấn công. Cô nhanh trí bật còi báo động, có lẽ đã khiến hung thủ hoảng sợ nên hắn chỉ kịp đánh vào đầu cô rồi bỏ trốn mà không kịp xác nhận cô đã tắt thở hay chưa.

Nhưng, làm sao hắn làm như vậy được?

Vừa chạy như bay về phía phòng của Keiko trong hành lang mê cung âm u, Utayama vừa suy nghĩ rất lung,

Công trình kiến trúc này xây trong lòng đất, không có cửa sổ, lối ra vào duy nhất là cửa chính đang bị khóa, ổ khóa của mỗi phòng trong nhà đều thuộc dạng tay nắm, không có chìa sơ cua vẫn có thể khóa cửa, chỉ cần bấm chốt trước rồi sập lại là xong. Vấn đề là then trong thì sao, hung thủ làm thế nào mà cài được then trong?

Dùng mẹo gì đó chăng? Ví dụ như lợi dụng khe hở giữa cánh và khuôn cửa?

Sau khi nghe thấy tiếng còi, bọn họ đã lập tức chạy đến phòng Funaoka, chỉ mất hai ba phút là cùng. ‘Hắn’ có thể tạo ra hiện trường gây án trong phòng kín với thời gian ngắn đến vậy không? Nhất là ở tình thế sẽ có người đến bắt cứ lúc nào như khi nãy thì liệu ‘hẳn’ có nhất thiết phải tìm mọi cách để cài then cho bằng được hay không?

Utayama chạy đến hành lang nối thẳng với đại sảnh. Từ đây sang phía Đông, cấu trúc mê cung đơn giản hơn. Thêm vào đó, từ hôm qua anh đã đi đi lại lại giữa đại sảnh và phòng của mình rất nhiều lần nên bây giờ có thể dựa vào mặt nạ treo tường ở các chỗ rẽ để tìm đường.

Anh chạy nhanh đến trước cửa phòng Dionysus của Keiko, cảm thấy tim mình sắp bật ra khỏi lồng ngực, mồ hôi túa ra khắp người, nhơm nhớp. Kể từ ngày bắt đầu đi làm, anh chưa khi nào phải vận động mạnh như vậy.

“Keiko.” Anh thở hồng hộc, âm thanh phát ra đứt quãng. Vừa gõ cửa vừa cố kiểm soát giọng nói, Utayama gọi lớn, “Keiko, anh đây mà, mau dậy đi…”

Cô không trả lời.

Chẳng lẽ… Không!

Utayama cảm thấy cực kỳ sợ hãi. Nhìn tấm biển đồng khắc tên vị thần rượu Dionysus, anh lại gọi, giọng như cầu xin, “Keiko!”

Anh mất kiên nhẫn, cầm lấy nắm đấm lắc mạnh.

“Ai đấy… anh Utayama phải không?” Bên trong bỗng vọng ra giọng ngái ngủ của Keiko. Nghe cô trả lời, anh lập tức yên tâm.

“Anh đây. Xảy ra chuyện lớn rồi. Mau dậy mở cửa cho anh.”

“Vâng.”

Sau đó là tiếng gạt then trong sang bên, rồi cửa mở. Keiko đang mặc áo ngủ màu trắng, nghiêng đâu, vẻ mặt ngơ ngác.

“Chuyện gì thế? Mấy giờ rồi?”

“Nguy rồi. Lại xảy ra án mạng…”

“Hả?” Keiko dừng tay đang dụi mắt, há hốc miệng. Dường như vừa nghe thấy từ ‘án mạng’, cô liền tỉnh cả ngủ.

“Kiyomura và Hayashi… à, bây giờ Funaoka quan trọng hơn. Cô ấy bị thương ở đầu, rất nguy hiểm, em mau lên…”

“Hiểu rồi.”

Cô ngắt lời Utayama, chạy trở vào giường mặc thêm áo len, rồi lấy chiếc hộp đựng thuốc men và bông băng sơ cứu mà cô luôn mang theo mỗi khi đi xa ra khỏi túi xách đặt trên bàn.

“Ở đâu? Đại sảnh à?”

“Trong phòng cô ấy.”

“Dẫn em đi.”

Keiko đang có bầu, không thể chạy. Utayama tuy nhắc vợ đừng sốt ruột, nhưng vẫn rảo bước vượt lên trước, dẫn cô đến phòng Funaoka.

“Vết thương có nặng không?”

Utayama chỉ biết lắc đầu, “Anh không rõ nữa. Ban đầu anh cứ tưởng cô ấy chết rồi.”

“Bị ai đó đánh à?”

“Ừ.”

“Anh vừa nhắc đến Kiyomura và Hayashi, chẳng lẽ họ cũng…”

“Hai người ấy bị giết rồi…”

“Sao lại thế…” Keiko bỗng nghẹn lại, cô nắm chặt tay Utayama.

“Anh sẽ kể tỉ mỉ lại cho em sau. Tuy nhiên, vẫn có một số chi tiết rất quái lạ…”

“Những người khác thì sao?”

“Shimada đang chờ trong phòng Funaoka.”

“Nhà phê bình Samejima?”

“Vẫn chưa…”

“Anh Shimada ở đó một mình không sao chứ? Cả bà giúp việc nữa. Hung thủ là Ino Mitsuo à?”

“Điều này…”

Trong lúc nói chuyện, hai vợ chồng đã đi đến hành lang dài nối với đại sảnh. Họ vừa ngoặt lên phía Bắc thì nghe có người gọi từ đằng sau.

“Anh Utayama.” Âm cuối vọng lại trong tuyến hành lang dài hun hút.

Utayama kinh ngạc ngoảnh lại, người vừa gọi anh là nhà phê bình Samejima.

“Có chuyện gì à?” Samejima vừa hỏi vừa bước đến gần anh, “Mà vừa nãy anh có nghe thấy tiếng gì đó như tiếng còi không? Nó cứ réo liên tục nên tôi lấy làm lạ, bèn chạy đến đại sảnh xem.”

Ra vậy. Samejima nghe thấy tiếng còi. Chắc âm thanh đã truyền từ phòng Funaoka qua khu trung tâm Mê Lộ Quán rồi đến phòng của Samejima ở phía Đông Bắc.

“Nó chính xác là tiếng còi.” Utayama nói, “Là cái còi nhỏ bỏ túi của Funaoka.”

Nhà phê bình văn học dừng bước.

“Có chuyện gì xảy ra với cô ấy à?” Samejima tái mặt.

“Cô ấy bị tấn công.”

“Chẳng lẽ…”

“Thật đấy. Samejima cũng đi cùng chúng tôi đi.”

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.