1.1
“Đúng là mùa xuân đã đến, màu của nước biển khác hẳn hôm Tết chúng ta về đây.” Trên ghế phụ lái, Keiko nói lớn. Nghe giọng điệu hồn nhiên, vô tư như thiếu nữ của vợ, Utayama mỉm cười. Keiko trẻ hơn anh bảy tuổi, nói là ‘trẻ’ nhưng năm nay cô cũng đã 33 rồi.
Anh đưa mắt theo hướng cô đang nhìn, bên phải, là vịnh Wakasa rộng lớn.
Đúng thế, rất khác cách đây ba tháng. Màu nắng chiếu trên cảnh vật hôm nay không như dịp đó, cả màu nước xanh tĩnh lặng gợn lên từng đợt sóng trắng cũng không giống trước đây.
“Thực ra em vẫn thích biển mùa đông hơn. Màu hơi tối nhưng có vẻ gì đó bí hiểm. Utayama ơi, anh nghĩ sao?” Cưới nhau đã bốn năm, Keiko vẫn gọi anh là ‘Utayama’. Có lẽ sau khi sinh đứa con đầu lòng vào mùa hè này, cô sẽ thay đổi cách gọi. Utayama cho là thế, và nghĩ cách trả lời vợ.
“Biển mùa đông thật đáng sợ, đây là điều đầu tiên anh nghĩ đến. Khi học tiểu học, một người anh họ của anh đã ngã xuống biển vào mùa đông và chết đuối. Anh ấy ra biển câu cá, rồi bị sóng biển nuốt chửng trong nháy mắt.”
“Ừm… Em có nghe chuyện đó rồi thì phải.”
“Hình như anh đã từng kể.”
Chiều thứ Tư, ngày 1 tháng Tư, hai vợ chồng Utayama cùng lên đường đến Mê Lộ Quán.
Cũng như hồi đầu năm, Utayama chọn đường số 178 ven biển, và lại mượn ô tô của anh trai.
Cách đây hai tuần, thư ký của ông Miyagaki là Ino Mitsuo đã gửi cho Utayama thiếp mời đến dự sinh nhật lần thứ 60 của ông.
Thời gian là 4 giờ chiều ngày 1 tháng Tư, tại Mê Lộ Quán, tức tư gia của ông Miyagaki. Dự kiến sẽ nghỉ lại qua đêm. Mọi vấn đề xin liên hệ với Ino Mitsuo. Thiếp mời ghi rõ như vậy.
Hồi Tết đã nghe nói về việc này nên Utayama sắp xếp ổn thỏa công việc từ sớm. Miyagaki quen Keiko từ lúc ông còn ở Tokyo, bởi vậy trên thiếp cũng ghi ‘Mời phu nhân cùng đến’. Dù vợ đang có bầu nhưng thai nhi đã vào thời kỳ ổn định, nên Utayama quyết định đưa cô đi cùng.
Có điều, Utayama vẫn hơi lo về số lượng khách đến dự.
Dù ông Miyagaki đã nói ‘Không mời nhiều’, song anh vẫn nghĩ rằng, nếu khách đến quá đông thì anh sẽ không đưa Keiko đi cùng. Keiko không thuộc mẫu người sống quá hướng nội nhưng cô hơi sợ gặp người lạ, và trong tình trạng sức khỏe bây giờ của cô thì cũng không nên miễn cưỡng tiếp xúc với những người như vậy.
Chẳng qua, sau khi gọi hỏi thư ký Ino Mitsuo đang ở Tokyo, Utayama đã yên tâm vì tính cả hai vợ chồng anh thì khách mời dự kiến cũng chỉ có tám người, và Keiko gần như biết họ cả rồi.
“Còn bao xa nữa thì đến nơi hả anh?” Keiko ngáp dài. Chắc cô ngắm phong cảnh bên đường đã chán rồi.
“Khoảng gần một tiếng nữa. Sắp đến Kyogamisaki ở tận cùng phía Bắc bán đảo Tango rồi.”
“Bác Miyagaki ẩn cư ở nơi hẻo lánh quá. Bác ấy có tuổi thật, song cũng đâu đến nỗi phải rời Tokyo để về đây ở nhỉ. Khó hiểu thật.”
“Hình như quê bác ấy ở đây.”
“Đã đành là thế…” Keiko nghĩ ngợi, “Nhưng không cảm thấy cô quạnh à?”
“Bác ấy rất hay nói rằng mình thích cô đơn.”
“Vẫn độc thân, lại không thích trẻ con. Đúng là một người kỳ quái.”
“Quả vậy, nhưng bác ấy không hề xấu tính.”
“Em biết. Ngày trước lúc đến nhà bác ấy ở Seijo, hai bác cháu đã nói chuyện rất vui vẻ.”
“Vì hình như bác Miyagaki rất quý em.”
“Thế à?” Keiko cười ngượng nghịu, rồi cô lẩm bẩm, “Thật sự không cảm thấy cô đơn sao?” Được một lát lại hỏi, “Nhưng mà, hồi trẻ bác ấy cũng phong lưu lắm thì phải?”
“Hình như thế.”
Ngày trước anh cũng đã nhiều lần nghe đồn về chuyện tình cảm của ông Miyagaki…
Nghe nói hồi trẻ ông rất đẹp trai và hấp dẫn. Ngay cả khi đã qua tuổi trung niên, chinh phục phụ nữ vẫn không phải việc khó đối với ông, miễn là ông muốn. Tuy nhiên, đồn đại như vậy về một người lớn tuổi dù sao cũng không phù hợp lắm, vì thế mấy năm gần đây mọi người đã bớt bàn tán hơn.
“Bác ấy không có đối tượng nào muốn kết hôn sao?”
“Ừ…” Trước mắt Utayama chợt hiện lên hình ảnh người đàn ông cao tuổi cách đây ba tháng, anh bất giác thở dài.
Ông già cô đơn. Một cụm từ phù hợp đến lạ để miêu tả về Miyagaki Yotaro. Khi ông còn ở Tokyo thì Utayama chưa bao giờ có cảm giác này.
“Ẩn cư thì sẽ càng cô quạnh.” Keiko nói, “Cho nên bác ấy mới mời chúng ta đến dự sinh nhật nhỉ? Khách mời hôm nay đều là những người thân thiết với bác Miyagaki.”
“Cũng đúng.”
Utayama vừa liếc khuôn mặt trông nghiêng của vợ vừa nhắc lại danh sách khách mời hôm nay, do thư ký Ino Mitsuo cho anh biết qua điện thoại.
“Suzaki Shosuke, Kiyomura Junichi, Hayashi Hiroya, Funaoka Madoka và Samejima Tomoo, em đều gặp rồi phải không?”
“Vâng. Đều là nhà văn.”
“Samejima Tomoo là nhà phê bình văn học.”
“Thế cả thôi. À, em còn nhớ bút danh của họ…” Keiko lim dim mắt, gõ ngón trỏ lên trán, lần lượt liệt kê bút danh của năm người này.
Suzaki Shosuke, Kiyomura Junichi, Hayashi Hiroya, Funaoka Madoka và Samejima Tomoo. Đây thì đều là tên thật của họ, cả năm đều nổi lên từ tạp chí Kỳ Tưởng của Miyagaki và đều có bút danh.
Tuy nhiên, không rõ tại sao, ân sư của bọn họ lại không thích dùng bút danh. Miyagaki Yotaro nói, có thể chấp nhận dùng bút danh khi viết bài, nhưng trong cuộc sống hằng ngày lại gọi nhau bằng bút danh thì thật đáng ghét.
Utayama thì tán thành việc sử dụng bút danh. Các nhà văn bịa ra những mộng ảo hoặc là ác mộng xa vời so với thế giới hiện thực, rất nên dùng một chiếc mặt nạ. Nếu Miyagaki không ưa bút danh chỉ vì cảm nhận cá nhân thích hay ghét thì chẳng có gì lạ, vấn đề là ông tỏ thái độ hoàn toàn phủ định việc sử dụng bút danh, khiến Utayama cảm thấy rất khó hiểu. “Có lẽ vì bản thân bác ấy kiên trì dùng tên mà cha mẹ đặt cho mình, nên mới yêu cầu lớp kế cận làm y như thế chăng?” Utayama nghĩ vậy.
Do đó, trước mặt Miyagaki, các học trò của ông, kể cả các biên tập viên phụ trách của họ, sẽ không gọi nhau bằng bút danh, như một điều luật bất thành văn.
“Một, hai, ba, bốn…” Keiko đang bấm đốt ngón tay để đếm số người, cô bỗng ‘ơ kìa’, rồi nhìn Utayama đang lái xe, “Khách tham dự có tám người, kể cả hai chúng ta. Còn một người nữa là ai?”
“À…” Utayama sờ túi áo sơ mi lấy ra bao thuốc lá, “Anh cũng chưa rõ, hình như không phải nhà văn hoặc biên tập viên… à, là hòa thượng ở một ngôi chùa nào đó.”
“Hòa thượng?” Keiko tròn mắt.
“Hồi Tết đến thăm Miyagaki, bác ấy bảo anh rằng đó là một người rất thú vị, anh sẽ có hứng thú với anh ta.”
“Thế à?”
“Có một vị khách lạ cũng hay đấy chứ.”
“Kể cũng phải… a, không được đâu nhé, anh Utayama…”
Utayama ngậm điếu thuốc vào miệng, định châm lửa, nghe vợ nói thế bèn ngừng lại.
“Xin lỗi em, anh vô ý quá…”
Vì Keiko đang có bầu, cấm khói thuốc.
“Chúng ta dừng lại nghỉ một lát đi. Kia là Kyogamisaki phải không?”
Bên phải, phía trước, thấp thoáng một ngọn hải đăng ló ra từ một đỉnh núi đá trên biển. Utayama gật đầu, tấp vào lề và dừng xe.