Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10.2

❊ ❊ ❊

10.2

Shimada đứng trước tấm gương cao hơn cả đầu mình, ghé mặt sát vào chỗ lưng gương tiếp xúc với tường, thử gõ vài cái để nghe ngóng, rồi anh áp hai bàn tay lên mặt gương, ấn mạnh.

“Ở đó mở được à?” Utayama vẫn có vẻ nửa tin nửa ngờ. Keiko và Samejima cũng tỏ vẻ nghi hoặc.

“Chắc chắn mở được.” Shimada khẳng định, “Lúc nãy anh Utayama nhắc lại chi tiết Funaoka bỗng tỉnh táo và chỉ tay vào tôi, thực ra là cô ấy chỉ vào vị trí có đường ngầm, tức là tấm gương này.”

“Có điều, tại sao vẫn chưa tìm thấy chỗ để mở nhỉ?” Shimada hơi nghiêng đầu, tay ấn mạnh hơn trên mặt gương, nhưng tấm gương vẫn bất động.

“Lạ nhỉ?” Anh lại ấn mạnh hơn nữa.

“Kìa, ấn mạnh quá, coi chừng gương sẽ…”

Gương sẽ vỡ, Utayama định nói vậy, song, ngay lúc ấy thân thể Shimađa bỗng đỡ hẳn vào phía tấm gương.

“… Mở rồi à?” Utayama trợn tròn mắt, sau đó anh chạy về phía Shimađa.

Giữa tấm gương và bức tường bỗng xuất hiện một khe rất rộng, cả tấm gương tựa như một cánh cửa, mở vào phía trong bức tường.

“Ý tưởng thật tuyệt vời.” Shimada nhìn cánh cửa gương, trầm trồ, “Nó ứng dụng nguyên lý của động lực học, khi lực đẩy đủ lớn thì phản lực sẽ biến mất. Nếu không biết trước rằng gương này mở được vào trong tường, chúng ta sẽ thường có nhận định chủ quan là ‘gương dễ vỡ’, vì vậy mà không tì mạnh vào mặt gương. Một trò đánh lừa tâm lý, nhỉ?”

“Chà chà.” Utayama khoanh tay trước ngực, cảm thấy tâm trạng phức tạp khó tả, “Thế này thì chắc tất cả các phòng ngủ cho khách đều có đường ngầm tương tự à?”

“Chắc vậy. Mà có khi không chỉ phòng ngủ cho khách đâu, vì cả đại sảnh và phòng khách cũng có tấm gương giống thế này.”

Utayama khẽ thở dài, rồi ghé nhìn khoảng trống đen ngòm giữa tấm gương và bức tường.

“Chúng ta có vào xem không?”

“Đương nhiên. À, khoan đã…” Shimada nói, rồi anh hơi cúi người, khẽ đẩy tấm gương vào phía trong, “Hình như có cái gì đó ở đây.”

Shimada thò tay vào khe hở, sau đó cầm ra một cái đĩa mềm.

“Đĩa mềm…” Shimada lẩm bẩm, chăm chú nhìn chiếc đĩa đặt trong hộp màu xanh dương nhạt, “Hà hà… ra là thứ này. Thế thì mọi chuyện là như vậy, phải không nhỉ?”

“Tại sao lại có đĩa mềm nằm ở chỗ như chỗ này được? ” Utayama hỏi.

Shimada mỉm cười, ngước lên nhìn Utayama, ánh mắt như đang nói anh đã biết tất cả. “Đương nhiên là của hung thủ làm rơi rồi.”

“Hung thủ?”

“Đúng. Còn khả năng nào khác nữa đâu?” Nói rồi, Shimada mở hộp, lấy chiếc đĩa mềm ra rồi quay người bước đến bên bàn, “Bây giờ chúng ta sẽ xem nội dung cái đĩa, có lẽ dữ liệu bên trong là…”

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.