4.6
Khi cả hai rời khỏi phòng Europa, chuẩn bị bước ra hành lang mê cung để quay về đại sảnh thì Shimada hỏi, “Tôi muốn đi một đường vòng, anh cùng đi với tôi không?”
“Đi đường vòng là sao?”
“Ngoại trừ các phòng bố trí cho chúng ta ở ra, tôi muốn đi kiểm tra hết những phòng còn lại. Biết đâu lại tìm thấy… Ino đang ở chỗ nào đó?”
Không nỡ nói là… thi thể của Ino.
“Ngoài thư viện và phòng khách nơi anh Suzaki bị giết, còn có một căn phòng bỏ trống. Phòng giải trí thì sáng nay bà Kadomatsu đã kiểm tra rồi, không cần vào nữa.” Shimada mở sơ đồ Mê Lộ Quán ra xem.(#)
“Anh Suzaki ở phòng Talos, Medea là phòng bỏ trống. Bắt đầu đi từ chỗ này, ta sẽ đến thư viện trước.”
Cả hai men theo hành lang mê cung đi về phía thư viện Eupalamus nằm ở phía Đông của phòng khách.
Đến ngã ba, bên phải là thư viện, bên trái là phòng khách, Shimada dừng lại. Utayama bỗng thấy căng thẳng vì lo Shimada rủ anh vào kiểm tra hiện trường vụ án.
Anh bất giác nhớ lại cảnh tượng máu me, ghê rợn ấy. Nếu có thể, anh không muốn phải nhìn thấy nó nữa. Vả lại, nếu hung thủ là một trong số những các vị khách mời, biết đâu anh chàng không rõ lai lịch này chính là hung thủ?
Chắc không đâu… Utayama nghĩ vậy, nhưng…
“Anh sao thế?” Shimada ngạc nhiên nheo mắt, “Hề hề… anh nghi ngờ tôi à?”
“À, không, không có chuyện đó…”
“Suy nghĩ của anh viết rõ trên mặt rồi kìa.” Shimada nói, mỉm cười, “Đừng lo. Giả sử tôi có là thủ phạm thì cũng sẽ không ra tay với anh ở đây đâu. Làm vậy thì khác nào tự vạch mặt mình? Tôi không đến nỗi ngu dại như thế.” Trong thư viện âm u là các tủ sách cao ngất, chắc ông Miyagaki đã chuyên toàn bộ sách từ Seijo đến đây. Một kho sách phong phú hơn cả thư viện của một trường trung học.
Cả hai kiểm tra khắp mọi góc trong phòng, không phát hiện ra điều gì đáng ngờ.
Họ lại trở ra hành lang, rồi đi sang phía Tây.
Shimada và Utayama quay lại tuyến hành lang kéo dài từ đại sảnh lên phòng khách phía Bắc, từ đó rẽ sang phía Tây. Sau khi vòng qua một đầu hành lang hình chữ U, họ thấy lối đi lại trải dọc về phía Nam. Đi đến hết đường, hai người bắt gặp thêm một đầu hành lang hình chữ U nữa, rồi bẻ ngược lên phía Bắc.
“So với bên Đông thì bên này phức tạp hơn nhiều.” Shimada vừa xem sơ đồ vừa nói, “Toàn là chỗ rẽ.”
Bên trái tuyến hành lang này, tức là phía Tây, có cả thảy 16 chỗ rẽ.
“Phòng Medea ở… chỗ rẽ thứ 10.” Shimada bước chậm lại.
Utayama cũng từng ở phòng phía Tây nên cũng biết bên này dễ bị lạc đường hơn.
Hơn nữa…
Anh nhìn về phía trước, nghĩ ngợi.
Những chiếc mặt nạ kia…
Trên tường, ở mỗi một chỗ rẽ, đều treo một chiếc mặt nạ thạch cao. 16 chỗ rẽ, 16 khuôn mặt trắng bệch, quái dị. Như bây giờ là buổi trưa thì không sao, có điều, đêm hôm mà bắt gặp những cặp mắt trắng dã đang nhìn mình chằm chằm, ai cũng sẽ sợ đến rợn cả tóc gáy. Utayama đã mấy lần có cảm giác này.
Đến chỗ rẽ thứ 10, họ trông thấy mặt nạ của một con sư tử đang nhe nanh trợn mắt, tựa như muốn ngăn cản hai người vào trong.
Cửa phòng Medea không khóa. Bên trong chẳng có ai. Bọn họ xem xét cả buồng vệ sinh, dưới gầm giường, tủ áo… song không phát hiện được gì.
Cuối cùng, họ hướng về phía phòng của Suzaki, nằm giữa phòng của Hayashi và phòng của Funaoka.
Tấm biển đồng treo ở cửa khắc chữ TALOS. Trong thần thoại Hy Lạp có nhân vật ‘người bằng đồng’ Talos canh gác đảo Crete, nhưng đó không phải Talos ở đây. Anh chàng này là con trai của Polycaste, tức cháu của Daedalus, vì quá tài giỏi nên bị Daedalus đố kỵ rồi giết chết.
May mà cửa phòng này cũng không khóa. Nếu khóa thì họ phải quay lại lục túi áo, quần của người chết để tìm chìa.
Phòng đang bật sẵn đèn. Có vẻ như Suzaki chỉ định ra ngoài một lát rồi quay lại, nào ngờ cuối cùng anh không về được nữa.
Cả hai kiểm tra xung quanh như đối với các phòng trước đó, cũng không thấy điểm nào khả nghi. Đồ đạc trong phòng cũng y hệt các phòng ngủ còn lại, chỉ khác là có thêm một máy đánh chữ chuẩn bị cho cuộc thi sáng tác và hành lý của người quá cố.
“Không có thu hoạch gì.” Shimada vừa nói vừa áp bàn tay lên trán dưới mái tóc xõa. Anh cảm thấy hình như cả người mình đang nóng lên vì sốt.
Lúc này, Utayama chú ý thấy màn hình máy đánh chữ trên bàn hơi lóe sáng.
“Anh Shimada, nhìn này.” Utayama nói, rồi bước đến gí sát mặt vào màn hình để nhìn, “Máy vẫn cắm điện. Anh ấy chỉnh màn hình xuống mức sáng thấp nhất rồi mới ra khỏi phòng.”
“Anh ấy có đang viết gì không?” Shimada vội quay sang.
“Bản thảo sáng tác thì phải?” Utayama nâng độ sáng màn hình lên.
“Đúng thế thật.”
Màn hình chi chít chữ, đang ở trang 1, có lẽ vừa mới viết.
Dòng trên cùng là nhan đề bằng chữ đậm: Thủ cấp của Minotaur. Dòng dưới là số 1, tức phần mở đầu tiểu thuyết. Lướt qua nhan đề, Utayama cảm thấy có gì đó là lạ. Đọc tiếp xuống dưới, anh kinh hãi kêu lên.
“Đây là…”
Gần như đồng thời, Shimada cũng kêu lên.
“Đây… đây là…”
THỦ CẤP CỦA MINOTAUR
1
Ánh nắng lọt qua lớp kính dày cố định bằng những khung thép đan xen nhau trên trần nhà, hắt xuống dưới và xua tan màn đêm. Cảnh tượng ngày đêm tuần hoàn luân phiên như thế đã có từ thời viên cổ và kéo dài cho đến hôm nay.Trời sáng và nơi đây đã thoát khỏi móng vuốt của lũ yêu ma quỷ quái hoành hành lúc canh khuya, song vẫn có một người vĩnh viễn ở lại trong bóng tối và không thể quay về được nữa.
Trong một căn phòng hình vuông ở sâu bên trong Mê Lộ Quán- khu nhà ôm trọn cả một mê cung, hình ảnh tượng trưng cho sự luân hồi từ ngàn xưa đến nay…
Có một người đang nằm ngửa trên thảm lông màu trắng ngà, tứ chi cứng ngoắc, hai bàn tay xòe ra, mười ngón tay lạnh buốt… Nhưng bây giờ người đó chỉ còn là một thể xác trống rỗng, linh hồn thì rơi vào màn đêm hỗn độn, mịt mờ.
Chết thế này vốn đã mang lại cảm giác khác thường, cái xác lại còn thêm một đặc điểm kỳ quái nữa: nó được trang trí rất lạnh lùng, trông vừa tạn nhẫn lại vừa khôi hài như trò đùa của một đứa trẻ con.
Ở cổ có một vết thương toác ra như mồm rắn há hốc, đầu ngoẹo sang bên như bông hoa cúc bị gãy. Xác bồng bềnh trong biển máu đỏ sẫm. Ở vị trí vốn là của cái đầu thì lại đặt một thứ kỳ dị.
Đó chính là cái đầu bò tối qua vẫn treo trên tường, tượng trưng cho con quái vật có tên trùng với căn phòng trong mê cung này.