8.3
Khi Utayama dẫn Keiko và Samejima đến phòng Icarus thì đã 4 giờ rưỡi sáng, chừng một tiếng nữa là bình minh lên.
Funaoka vẫn nằm trên sàn hệt như lúc Utayama và Shimada phát hiện ra cô.
“Tôi nghĩ không nên tùy tiện di chuyển cô ấy, bởi vậy mới để nằm nguyên như cũ.” Shimada nói, “Cô ấy vẫn còn thở, nhưng không thể nghe hoặc nói gì. Chị Keiko kiểm tra xem vết thương của cô ấy thế nào rồi.”
“Vâng.”
Keiko bước vào phòng, ngồi xuống cạnh Funaoka đang nằm sóng soài. Cô bắt mạch, xem vết thương trên đầu, rồi quan sát khuôn mặt Funaoka.
“Nên khiêng cô ấy lên giường.” Keiko nói với ba người còn lại, “Đặt nằm thẳng, mặt nghiêng sang một bên.”
“Hiểu rồi.” Shimada bắt tay vào việc, “Anh Utayama nâng đầu, tôi nâng chân.”
“Được.”
“Để tôi giúp một tay.” Samejima bước lại.
“Nhẹ nhàng, cố gắng không xoay đầu cô ấy.”
Bọn họ thận trọng khiêng Funaoka lên giường.
Shimada nhặt cái chăn len bị rơi xuống đất lên, đắp cho Funaoka.
Hai mắt cô nhắm nghiền, cau mày rõ chặt. Keiko cúi sát mặt Funaoka, nhìn thật kỹ. Nạn nhân vẫn đang thở.
“Funaoka.” Keiko gọi to. Đôi môi tái nhợt của Funaoka hơi động đậy, nhưng cũng chỉ có thế, không phản ứng gì thêm nữa.
Keiko mở hộp lấy lọ thuốc sát trùng và bông gạc ra, nhanh nhẹn lau sạch vết thương. Rồi cô ngoảnh nhìn Utayama đang đứng phía sau chăm chú quan sát.
“Vết thương không sâu, nhưng nhìn triệu chứng thì rất có khả năng là cô ấy bị chấn thương sọ não, nếu chẳng may bị xuất huyết não thì khó mà cứu được.”
“Không có cách nào khác à?” Shimada đưa tay bóp trán, hỏi.
Keiko lắc đầu, “Nhất định phải nhanh chóng đưa cô ấy đến bệnh viện.”
“Nhưng…”
“Tôi thử ra xem cửa chính.” Shimada nói.
“Cửa chính vẫn đang khóa, anh Shimada.” Utayama nói.
“Biết đâu sẽ có cách gì đó. Tiện thể xem xem bà giúp việc Kadomatsu thế nào, bà ấy ở một mình rất nguy hiểm.”
Cái từ ‘nguy hiểm’ này, vừa ngụ ý lo lắng cho tính mạng của bà, vừa e rằng… bà ấy cũng có khả năng là hung thủ.
“Anh Shimada, nếu được thì nhờ anh kiếm thêm một cái chăn len và một chậu nước nóng đem lại đây nữa.” Keiko dặn.
“Tôi đi cùng anh.” Samejima chạy theo Shimada đã bước đến cửa, “Hai người ở lại không vấn đề gì chứ?”
Hai vợ chồng Utayama nhìn nhau rồi gật đầu.
“À, anh Utayama.” Shimada đứng ở cửa ngoảnh lại nói “Anh đọc văn bản trên máy của Funaoka đi. Tôi vừa bật đấy.”
“Thế thì… chẳng lẽ lại…”
“Không. Vì có vẻ Funaoka chưa bắt đầu viết tiểu thuyết.”
11 giờ 20 phút tối ngày 2 tháng Tư.
Ngồi gõ lách cách trước máy thế này, tâm trạng tôi dường như bình tĩnh hơn một chút.
Tôi không có thói quen viết nhật ký, việc tôi đang làm chắc giống thói quen nghề nghiệp hơn? Mặc dù nghe rất kỳ lạ, song với tôi, viết văn chẳng khác nào một liều thuốc an thần.
Lúc nãy đã uống thuốc ngủ, vậy mà đến giờ tôi vẫn tỉnh như sáo.
Bây giờ cũng chẳng viết nổi bản thảo dự thi nữa, thôi thì ghi lại mọi ý nghĩ của mình vậy.
Hung thủ là ai?
Kể từ lúc trở về phòng, câu hỏi này vẫn không ngừng đeo bám tôi.
Mặc dù cảm thấy Kiyomura nói rất có lý, nhưng nghĩ kỹ thì vẫn không thể hoàn toàn chắc chắn rằng thư ký Ino Mitsuo là hung thủ được, đúng không? Hơn nữa, dù anh ta có là hung thủ và đã trốn khỏi khu nhà này thật, thì cũng chẳng có lý do gì để khẳng định anh ta sẽ không quay lại và tiếp tục giết người.
Chúng tôi vẫn đang bị nguy hiểm rình rập.
Kiyomura chỉ nói mồm vậy thôi, chứ bản thân anh ta hẳn cũng hiểu rất rõ điều đó.
Tôi có thể hiểu tâm trạng của anh ta, vì chính tôi cũng không muốn vuột mất khoản tiền mà thầy Miyagaki đem ra làm phần thưởng. Tuy nhiên…
Điều khó hiểu nhất vẫn là cái lối ‘mô phỏng’ của hung thủ. Ngoài lập luận của Shimada, còn lý do gì để hung thủ ‘trang trí’ thi thể anh Suzaki như vậy không?
Sự ‘mô phỏng’ ấy còn quan trọng hơn việc giết hại anh Suzaki hay sao? Tuy chẳng có căn cứ gì nhưng cách nghĩ ấy vẫn ám ảnh tôi.
Nếu thế…
Giả sử đó là sự thật, thì tôi tuyệt đối không thể viết tiểu thuyết lúc này được.
Rất có thể đó là một gã mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Chỉ cần tôi không viết tiếu thuyết theo yêu cầu của cuộc thi thì hung thủ sẽ không thể mô phỏng được.
Cho đến lúc này, tôi vẫn chưa sáng tác một dòng nào. Tối hôm qua, vừa bắt đầu nghĩ về bố cục tiểu thuyết thì tôi đã thấy mệt mỏi rã rời. Có nên cho rằng đó cũng là một loại ‘may mắn’ không? Viện cớ mệt mỏi để từ bỏ cuộc thi viết văn, liệu sau này tôi có hối tiếc không?
… Tôi không biết nữa.
Nếu đêm nay có thể ngủ đẫy giấc, biết đâu ngày mai tôi lại nghĩ khác cũng nên?
Trước khi đi ngủ tôi bỗng nhớ ra một chuyện. Tôi sợ mình sẽ quên mất nên phải viết ra đây.
Đó là về chiếc xe ô tô, chiếc xe ấy…
Thôi, có lẽ tại tôi nghĩ nhiều, chắc nó không liên quan đến chuyện này…
Tôi phải ngủ đây. Hình như thuốc bắt đầu ngấm rồi. Đợi mai dậy sẽ nghĩ tiếp.