11.2
Ino đã chết.
Shimada lật chăn ra, kiểm tra thi thể của Ino. Không có thương tích gì nhưng ở cổ họng có vết cào, vết nắn, rất giống hiện tượng ở yết hầu Kiyomura. Anh đoán rằng Ino cũng bị chất độc nicotin cướp đi sinh mạng.
Shimada vừa giục Utayama và Samejima vẫn đang đứng ngơ ngác theo sau mình, vừa mở cánh cửa thông sang phòng đọc.
“Không có ai.”
Vẫn là kệ gỗ với dàn âm thanh và hàng chồng băng đĩa, bàn đặt máy đánh chữ và điện thoại cùng chiếc ghế da có tay vịn cạnh bên.
Shimada nhìn một lượt quanh căn phòng không một bóng người, lẩm bẩm, “Đi đâu rồi nhỉ?”
Anh lại chạy sang xem xét buồng vệ sinh và phòng tắm.
“Cũng không ở đây.” Shimada quay lại nói với Utayama và Samejima, “Chẳng lẽ đã chạy khỏi khu nhà này rồi… A? Chỗ kia hình như còn vật chứng.”
Anh chỉ vào chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, rải rác dưới gầm bàn là rất nhiều thứ ‘có ý nghĩa’.
Samejima bước đến bên bàn, để lại mình Utayama đứng cạnh cửa.
“Áo choàng và găng tay bảo hộ… Áo là của thầy Miyagaki. Nhìn này, ở đây có vết máu.”
“Cái thứ đen đen kia là cái búa dùng để tấn công Funaoka?”
“Cả dây thừng để siết cổ nữa. Còn cái lọ… chắc là cái lúc nãy tiểu thuyết nhắc đến. dùng để đựng xăng. Tấm biển MEDEA cũng ở đây…”
“Ừm…” Shimada đứng giữa căn phòng, khoanh tay trước ngực, làu bàu, “Quần áo và hung khí dính máu đều để lại đây, rốt cuộc…”
“Anh Shimada!” Từ lúc ra khỏi phòng Icarus, Utayama vẫn cứ thấy băn khoăn. Lúc này, anh không thể nhịn được nữa, “Anh Shimada giải thích giúp tôi được không, chẳng phải bác Miyagaki đã chết rồi sao?”
“Chúng ta vừa thấy xác Ino nằm ở phòng bên đấy thôi?”
“Phải. Nhưng hôm kia rõ ràng chúng ta đã nhìn thấy bác Miyagaki nằm đây.”
“Có điều, đó không phải thi thể.” Shimada nói như thầy giáo đang giải thích cho một cậu học trò chậm hiểu, “Hôm ấy ông Miyagaki chỉ nhắm mắt giả vờ chết, chúng ta đã bị lừa.’’
“Nhưng Ino, và cả bác sĩ Kuroe nữa…”
“Họ đương nhiên họ biết sự thật, thậm chí còn giúp một tay để lừa tám người chúng ta bằng trò đùa Cá tháng Tư mừng thọ ông Miyagaki.”
“Cá tháng Tư?”
“Đúng thế.” Shimada buông hai tay, ngồi xuống ghế da, “Toàn bộ kế hoạch bắt đầu từ chỗ đó. Hôm kia, lúc Ino thông báo cho chúng ta biết ông Miyagaki đã tự sát… Kiyomura phá lên cười ha hả vì nghĩ đó là trò đùa Cá tháng Tư còn gì?”
“…”
“Nhà văn Miyagaki tự sát, chúng ta ở đây nghe băng di chúc của ông về món tài sản khổng lồ, cuộc thi sáng tác… Tất cả đều là giả. Đấy là trò lừa bịp do chính ông Miyagaki bày ra với sự tiếp tay của thư ký Ino và bác sĩ Kuroe.”
Shimada hơi nhoài người về phía trước, tì khuỷu tay lên đầu gối.
“Lúc nãy ở đại sảnh, tôi đã suy nghĩ về đoạn cuối bài ‘ghi chú’ của Funaoka. ‘Chiếc xe’ mà cô ấy để ý đến là xe nào? Xe Mercedes-Benz của ông Miyagaki hay xe của anh Utayama? Tôi cho rằng hai chiếc đều chẳng có gì để cô ấy phải nghi hoặc cả, chưa kể, cô ấy đến Mê Lộ Quán sớm hơn chúng tôi nên không thể nhìn thấy xe của anh Utayama được. Thế thì chỉ còn một chiếc…”
“Xe của bác sĩ Kuroe?”
Utayama nhớ đến chiếc Toyota Corolla màu trắng.
“Đúng là chiếc Corolla đó. Trông có vẻ là xe đời cũ.”
“Nhưng tại sao…”
“Anh không thấy lạ à? Chủ xe là Kuroe Tatsuo, một người khoảng 50 tuổi, được Ino giới thiệu là bác sĩ chủ nhiệm khoa Nội bệnh viện N. thành phố Miyazu. Một nhân vật có địa vị như thế mà lại đi chiếc xe cà tàng đời cũ thì chẳng thích hợp chút nào.”
“Ừ nhỉ. Anh nói cũng có lý.”
“Tôi cho rằng Funaoka đã nhận ra điều kỳ quặc đó, và trên cơ sở này, tôi tiếp tục tự hỏi rằng, liệu người đàn ông tên Kuroe Tatsuo đó có thật là một bác sĩ chủ nhiệm khoa ở bệnh viện không?”
“Ra thế.” Samejima vỗ tay, “Vậy anh tìm được gì trong cuốn danh bạ?”
“Chỉ có một người tên ‘Kuroe Tatsuo’ sống ở Miyazu, còn lại đều sống ở thành phố khác. Theo phần ghi chú nghề nghiệp thì ông Kuroe này không phải bác sĩ, mà là giáo viên. Tôi cho rằng ông ta là bạn thân của ông Miyagaki. Nhà văn đã nhờ ông giáo ở thành phố Miyazu sắm vai bác sĩ điều trị cho mình và đứng ra chứng nhận, Miyagaki Yotaro đã chết.
“Tiếp theo, phần lớn là do tôi tưởng tượng ra. Hai người nghe thử xem sao.” Shimada tiếp tục, “Tôi e chuyện ông Miyagaki mắc bệnh hiểm nghèo là thật. Biết mình chẳng sống được bao lâu nữa, ông ấy đã vạch ra kế hoạch phạm tội trước nay chưa từng có này.
“Tôi không thể khẳng định động cơ của ông khi giết bốn ‘đệ tử’ của mình tại Mê Lộ Quán là gì, song nhìn điểm chung của bốn vụ án, kết hợp với ý kiến của Samejima về cái gọi là ‘tự thể hiện’, thì rất có thể ông cố ý gây ra vụ thảm sát ở đây và coi nó là ‘tác phẩm cuối cùng’ của mình với tư cách một nhà văn chăng? Mà thực ra, muốn biết sự thật thế nào thì cũng chỉ có thể đi hỏi chính bản thân ông Miyagaki.
“Sau đó, ông nhờ thư ký Ino Mitsuo và ông bạn Kuroe giúp đỡ để thực hiện ‘trò đùa Cá tháng Tư’. Không rõ khi đó ông có nói cho họ biết về tình trạng sức khỏe của mình không, nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cho rằng có khả năng ông Miyagaki sẽ nói thế này để viện cớ thuyết phục hai người kia: ‘Tôi luôn muốn bồi dưỡng các nhà văn trẻ để kế thừa sự nghiệp văn chương, đặc biệt là bốn anh chị ấy. Có điều, đến nay, họ vẫn chưa tận dụng được tài năng của mình, thế nên tôi mới nghĩ ra kế hoạch này. Nếu cho họ biết tôi đã chết và muốn dùng tài sản của mình làm giải thưởng cho cuộc thi sáng tác, chắc chắn họ sẽ có một sự phát huy vượt trội. Trong thời gian đó, tôi sẽ giả vờ như mình đã chết và ẩn mình đến khi họ sáng tác xong. Đợi bước vào giai đoạn đánh giá, tôi sẽ xuất hiện và đưa ra đáp án. Mục đích của tôi không phải là lừa dối họ, mà là thúc đẩy bốn đệ tử chưa đủ chín muồi viết ra những tác phẩm tốt hơn.’
“Ngày 1 tháng Tư, chúng ta đến khu nhà này và hoàn toàn không ngờ chủ nhân nơi đây lại đang ấp ủ một kế hoạch quái dị. Nhờ thư ký Ino và ông bác sĩ rởm Kuroe, ông Miyagaki đã thành công khiến chúng ta tin rằng ông ấy tự sát thật, để rồi đồng ý tham gia đoạn đầu trong kế hoạch, chính là cuộc thi sáng tác, sau khi nghe ‘di chúc’ của chủ nhà.
“Đến tối, ông ấy bắt đầu thực hiện phần mà ngay cả Ino lẫn ông Kuroe đều không được biết.”
Nghe thế, Utayama bước đến gần bàn, vẫn thấy cuốn băng ghi âm đang nằm trên đó.
“Ông soạn ra ‘tác phẩm thứ nhất’ bằng máy đánh chữ trong phòng này rồi thực thi vụ giết người đầu tiên. Có lẽ ông ấy dùng đường ngầm đi vào phòng anh Suzaki trước. Bỗng nhìn thấy một người đã chết, hẳn anh Suzaki rất kinh ngạc. Sau đó, ông Miyagaki sẽ khéo léo giải thích việc giả chết, dẫn anh Suzaki đến phòng khách, đợi anh ấy không để ý thì tấn công, siết cổ cho đến chết rồi tiến hành ‘mô phỏng tiểu thuyết’. Xong xuôi, ông trở lại phòng anh Suzaki và mở Thủ cấp của Minotaur trên máy đánh chữ.”
“Nhưng tại sao lại dùng rìu chặt đầu nạn nhân? Mục đích là gì?” Utayama hỏi.
“À…” Shimada hơi ngần ngừ, “Không phải tôi bảo thủ cố chấp, có điều, tôi vẫn cho rằng ‘logic chặt đầu’ tôi đã nêu ra là đúng.”
“Nghĩa là hung thủ muốn che đậy vết máu của mình?”
“Chính thế. Chẳng qua, không phải bởi chân, tay hay mặt bị xây xát chảy máu, cũng không phải chảy máu cam. Hơn nữa, tôi cho rằng mục đích của ông Miyagaki vốn chẳng phải là trốn tránh chối tội, mà vì giả sử chúng ta nghi ngờ về vết máu rồi sớm phát hiện hung thủ là ông ấy thì sao? Vết máu trên sàn ấy rất có thể là ho ra máu, hoặc đờm dãi dính máu.”
“Ho ra máu, hoặc đờm dãi dính máu?”
“Tôi không hiểu y học, song ông Miyagaki bị ung thư phổi đúng không. Tôi đoán ông ấy đã ho rất nhiều trong lúc sát hại anh Suzaki, mà vết máu ấy sẽ rất khác so với bị chảy máu thông thường hoặc chảy máu cam do bị dính đờm dãi. Trong chúng ta lại còn có chị Keiko vốn là bác sĩ, nếu nhìn thấy vết máu ấy thì sẽ phát hiện ra không có ai là ‘kẻ bị tình nghi’ cả. Đến lúc đó…”
“Ra vậy.” Samejima gạt đám tóc rủ trước trán lên, gật gù, “Tôi cũng từng nghe nói đờm dãi của người ung thư phổi thì lắm bọt. Rất có lý.”
“Gây án xong, ông Miyagaki gọi Ino đến phòng ngủ của mình, hoặc có thể là gọi trước khi giết anh Suzaki. Ino có chìa khóa cửa chính của khu nhà, lại là người duy nhất ở đây biết chủ nhân vẫn còn sống, cho nên ông cần trừ bỏ cậu ấy trước khi mọi người phát hiện ra xác anh Suzaki, 1 tức trước sáng ngày 2 tháng Tư. Ino hoàn toàn không hay biết gì cả, đã đến phòng bên cạnh khi được gọi để rồi biến thành vật hy sinh của chất kịch độc.
“Về ba vụ tiếp theo thì lúc nãy ở đại sảnh chúng ta đã bàn bạc rồi. Tuy nhiên, tôi đã rất sai lầm khi đánh giá ý nghĩa của các cuộc ‘mô phỏng’. Nanh độc trong bống tối và Lời nhắn qua lớp thủy tinh trong máy của Kiyomura và Hayashi đều không phải họ viết, mà là ông Miyagaki, sau khi phạm tội, đã đem đĩa mềm soạn sẵn hai bản thảo đó bỏ vào máy của hai người ấy. Hành vi đầu độc Kiyomura ở phòng Medea và đâm chết Hayashi trước bàn máy đánh chữ đều là do ông Miyagaki tự mô phỏng ‘tác phẩm’ của chính mình.
“Đối với Funaoka, hẳn ông Miyagaki cũng định làm tương tự, nhưng vì bị bất ngờ trước tiếng còi báo động nên ông đã không kịp mô phỏng Đôi cánh dị dạng. Trong lúc vội vã bỏ chạy, ông bất cẩn đánh rơi cái đĩa mềm của mình trong đường ngầm.”
“Ba ký tự ‘wwh’ trong máy của Hayashi thì sao? Cũng là của hung thủ à?”
Nghe câu hỏi này của Utayama, Shimada bỗng bật dậy khỏi ghế.
“Rất có thể.” Shimada đáp, “Vết máu dính trên bàn phím cũng là do hung thủ bố trí. Ông Miyagaki có đầy đủ thời gian để chuyển xác Hayashi đến trước bàn, sắp xếp tư thế, cài nội dung đã soạn vào máy đánh chữ, ngụy tạo hiện trường, cuối cùng trốn vào đường ngầm. Sẽ là quá khiên cưỡng nếu cho rằng đến lúc ấy mà Hayashi còn chưa chết hẳn và cố viết mấy chữ đó.”
“Nhung tại sao hung thủ lại cho chúng ta manh mối về sự tồn tại của cánh cửa gương?”
“Điều này đúng là rất kỳ lạ, vì rõ ràng là hung thủ không muốn chúng ta nghĩ đến sự tồn tại của đường ngầm nên mới cố ý xê dịch chướng ngại vật sau cánh cửa. Song, nếu chúng ta nhìn nhận rằng các vụ giết người ấy là một thứ ‘tác phẩm’, thì có thể nó là gợi ý mà ông Miyagaki cho chúng ta để tìm tòi.”
“Hả? Nhưng mà chuyện đó…”
“Tôi nghĩ, về bản chất thì toàn thể sự kiện này hàm chứa một yếu tố nhất định. Nói theo Samejima thì đó là ‘tính kịch’. Cả sự kiện hệt như một cuốn tiểu thuyết trinh thám: cuộc thi sáng tác xoay quanh món tài sản kếch xù, khu nhà trong lòng đất biến thành phòng kín, vụ giết người thứ nhất mô phỏng Minotaur, vụ thứ hai lợi dụng cấu tạo của mê cung, vụ thứ tư dựa theo ‘đôi cánh Icarus bốc cháy’… thế thì vụ thứ ba với yếu tố ‘lời nhắn của nạn nhân trước khi chết’ nhằm đưa ra lời giải cũng là chuyện đương nhiên. Anh Utayama không nghĩ thế à?”
“…”
“Đặc biệt là việc thể hiện tên mình thông qua bốn tiêu đề, chẳng phải đó chính xác là phong cách của nhà văn Miyagaki sao? Ông ném găng tay[1] xuống trước mặt chúng ta, ngụ ý, ‘Có giỏi thì tìm đáp án xem?’”
Nói rồi, Shimada như nghĩ đến điều gì đấy, ngoảnh nhìn về phía bàn lớn, kêu “À” một tiếng rồi chạy vội đến chỗ cái bàn.
“Xem này.” Anh chăm chú nhìn màn hình máy đánh chữ, gọi Utayama và Samejima.
“Trên đó có gì à?” Samejima hỏi.
Shimada chỉ vào màn hình, “Có lẽ khi quay lại phòng này, ông ấy nghĩ rằng sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ tìm đến đây, nên đã để lại một lời nhắn.”
Kéo cuộn chỉ ở bàn tay phải của Ariadne,
Cửa mê cung sẽ mở.
Màn diễn cuối cùng, nằm trong căn phòng của quốc vương Minos.
❀ ❀ ❀
[1] Một động tác tượng trưng cho thách đấu.