6.1
Anh nhận ra mình đang quanh quẩn trong một mê cung tối om.
Lối đi hẹp với một màu xám xịt, ánh đèn trên tường chập chờn lay lắt.
Bóng anh kéo dài từ gót, lúc đậm lúc nhạt, lúc nén lại lúc giãn ra, thay đổi liên tục theo mỗi bước chân. Hòa với tiếng lộp cộp vang vọng trong không gian, trông nó như đang nhảy một điệu nhảy quái dị.
Đây là…?
Utayama bỗng thấy mình như bị bao phủ bởi rất nhiều nghi vấn.
Chỗ này…
Anh dừng bước, ngoái lại nhìn. Trước mắt là một hành lang dài hun hút chạy tít ra xa, rồi bị bóng tối nuốt chửng.
… Đây là đâu?
Anh ngẩng nhìn lên trần, chỉ thấy một màn đêm đen kịt. Hơn nữa, hình như nó càng lúc càng trở nên đậm đặc, đè nặng lên đầu.
Đây rốt cuộc là nơi nào?
Mê cung… mê, cung… đây là, hành lang mê cung trong Mê Lộ Quán? Là công trình dưới mặt đất của bác Miyagaki, hoặc của ông Nakamura Seiji?
… Không, không phải.
Đèn gần tường không giống, ánh đèn lay lắt… không phải đèn điện. Là ánh đuốc thì phải?
Sàn cũng khác, hành lang Mê Lộ Quán lát gạch nhựa màu nâu sẫm, còn ở đây… lát đá.
Anh lạc vào đâu thế này?
Chỗ anh đang đứng là một ngã tư. Trên tường, hai bên chỗ rẽ đều treo mặt nạ trắng. Bên phải là con sư tử đá đang nhe nanh, bên trái là ngựa một sừng.
Nên đi đâu, rẽ phải hay rẽ trái? Hay cứ đứng mãi đây?
Cộp… cộp…
Đâu đó vang lên tiếng bước chân.
Cộp… cộp… cộp… cộp…
Nó phát ra từ đâu? Đằng trước, đàng sau, bên phải, bên trái… anh không nhận ra được âm thanh ấy đến từ hướng nào.
Nếu không chạy trốn…
Nhưng rõ ràng anh chẳng có lý do gì để nghĩ như thế cả.
Nếu không mau chạy đi…
Anh quyết định rẽ phải. Vì quá vội vàng, hai chân anh vướng vào nhau suýt ngã. Anh lập tức dừng lại, đứng vững, rồi chạy hết tốc lực.
Cộp… cộp… cộp…
Tiếng bước chân của ‘hắn’ át cả tiếng bước chân anh. Anh đang bị bám theo. Dù không biết hắn là ai, anh cũng vẫn phải chạy thôi, quyết không thể để hắn tóm được. Bằng mọi giá, nhất định phải thoát khỏi hắn.
Phía trước lại có chỗ rẽ.
Là một ngã ba, hai đường rẽ hai bên nằm chênh chếch so với trục đường anh vừa chạy qua.
Đúng thế, không sai.
Đây không phải Mê Lộ Quán mà anh biết. Mê Lộ Quán không có ngã ba giống thế này.
Tiếng bước chân của hắn lại vang lên, càng lúc càng gần hơn.
Làm thế nào mà anh từ Mê Lộ Quán đi vào cái mê cung xa lạ này? Đã không còn thời gian để bình tĩnh suy nghĩ nữa, Utayama rẽ trái, tiếp tục chạy.
Dọc đường, anh rẽ tới rẽ lui không biết bao nhiêu lần… cuối cùng, anh chạy đến trước một cánh cửa.
MINOTAUR. Nhìn thấy dòng chữ này khác trên tấm biển đồng gần ở cánh cửa, anh càng thêm nghi hoặc.
Đây là…?
Anh đương nhiên biết nó là gì. Chẳng phải là cửa phòng Minotaur à?
Thế ra nãy giờ anh vẫn ở trong hành lang mê cung của Mê Lộ Quán?
Cộp… cộp… cộp…
Hắn sắp đuổi kịp anh rồi. Cứ như hắn biết trước anh sẽ chạy đi đâu vậy.
Utayama mở cửa, chạy bổ vào phòng. Thi thể Suzaki Shosuke vẫn đang nằm trên sàn…
“A ha… anh Utayama.” Kiyomura khẽ huơ tay, “Anh sao thế? Mặt mũi tái nhợt?”
Kiyomura, Hayashi, Funaoka, cả nhà phê bình Samejima đều đang ngồi trên sofa trò chuyện vui vẻ, đối diện là Shimada và Keiko đang tựa vào bức tường nâu đỏ, nhìn anh với vẻ khó tin.
Anh hết sức kinh ngạc, sau đó lúng túng đưa mắt nhìn bốn phía.
Bên trái, thi thể Suzaki Shosuke đẫm máu vẫn nằm ngửa trên thảm, cái đầu chưa bị đứt hẳn ngoẹo sang một bên… song không thấy cái tiêu bản đầu bò đâu nữa. Thế này là sao?
“Chuyện quái quỷ gì ở đây…”
Đúng lúc anh mở miệng định hỏi thì phía sau lung có tiếng mở cửa.
Anh lập tức ngoảnh lại, chỉ thấy ở đây có một người… không, là một con quái vật cao hơn 2 mét, thân hình cơ bắp đồ sộ mọc đầy lông lá, trên cổ nó là một cái đâu bò đen sì.
“Chúng ta đều là vật tế sống.” Giọng nói khàn khàn phát ra từ cái đầu đã bị chặt của nhà văn Suzaki Shosuke, “Cần có bảy thiếu niên và bảy thiếu nữ làm vật tế, hiến cho quái vật trong mê cung.”
“Bởi vì không có thiếu niên cũng như thiếu nữ, nó rất tức giận.” Kiyomura hờ hững nói tiếp, “Và số lượng cũng không đủ. Đành chịu thôi.”
Quái vật mình người đâu bò đang cầm một cái rìu dính máu đỏ sẫm. Hai con mắt thủy tinh lạnh lẽo lóe sáng, nó giơ rìu lên cao.
… Là mơ.
Đúng. Đúng thế. Đây chắc chắn chỉ là một cơn ác mộng.
Ấy vậy mà cái rìu kia vẫn không ngừng di chuyển.
Chỉ là giấc mơ.
Cái rìu từ từ bổ xuống đầu Utayama.
Là mơ.
Mọi thứ trước mắt anh bị nhuộm một màu đỏ sẫm.
Mơ…
Utayama choàng tỉnh vì tiếng thét của chính mình. Anh mở mắt, những hình ảnh sống động của cơn ác mộng vừa rồi vẫn còn hằn sâu trong trí nhớ. Anh ra sức lắc đầu, hy vọng xua được chúng ra khỏi ký ức.
Anh từ từ ngồi dậy, thấy mình mồ hôi đầm đìa, toàn thân giá lạnh, tim đập liên hồi, hơi thở gấp gáp.
Không thế chịu nổi nữa.
Căn phòng tối om, chỉ có vài tia sáng yếu ớt hắt xuống qua lớp thủy tinh trên trần nhà.
Utayama hít sâu một hơi, chờ bản thân bình tĩnh lại. Nhưng khi đôi mắt bắt đầu quen với bóng tối, anh chợt cảm thấy trước mặt có người đang chăm chú nhìn mình. Anh lập tức cứng người vì sợ, song nhìn kỹ mới thấy đó chỉ là bóng của bản thân phản chiếu trong tấm gương to trên tường.
Ôi, mình đúng là…
Không gian tĩnh mịch khiến Utayama cảm thấy cực kỳ bức bối. Anh bước ra bật công tắc quạt thông gió, tiện tay rút lấy một điếu từ bao thuốc đặt trên bàn, châm lửa.
Vừa dõi mắt theo làn khói từ từ bay lên cao, anh vừa suy tư.
Như vậy liệu có được không? Cứ để thế này có thật sự ổn không?
Một nỗi bất an dâng trào trong tim. Rồi hình phác thảo của nỗi bất an ấy dần dần trở nên rõ nét.