Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.1

❊ ❊ ❊

3.1

Sau khi Kuroe ra về, Ino khóa cửa chính lại, cũng khóa luôn cả cánh cửa bê tông phân cách tiền sảnh và cầu thang lên xuống.

Tiếp theo, việc tất cả cần làm là điều chỉnh lại kế hoạch của mình kể từ mai đến ngày 6 tháng Tư. Và thế là chiếc điện thoại duy nhất trong đại sảnh trở nên bận rộn, chủ yếu là để gọi về Tokyo.

Khi tất cả đều được sắp xếp ổn thỏa thì đã gần 7 giờ tối.

“Mời các anh chị sang bên này một chút.”

Ino gọi cả tám người đến bên bàn.

“Có ai không dàn xếp được không? Không có? Tốt quá rồi. Có vài điểm cần lưu ý tôi phải nói rõ với các anh chị. Mời ngồi.”

Hai tiếng đồng hồ vừa qua kể từ khi xuất hiện ở đại sảnh này, Ino luôn giữ vẻ điềm đạm bình tĩnh.

Liệu có phải vì tinh thần trách nhiệm cao mà anh thực hiện mọi công đoạn đúng theo di chúc của ông Miyagaki? Không, ý thức nghề nghiệp đơn thuần sẽ không đủ để bình tĩnh ứng phó như vậy. Chắc hẳn còn do anh hiểu rõ và đồng cảm với những sở thích và khuynh hướng tư duy - nói một cách cường điệu - là tư tưởng đặc biệt của ông Miyagaki.

“Dù vì lý do gì đi nữa, thì đấy vẫn là một người tài giỏi.” Utayama đánh giá như vậy về anh thư ký tận tụy nhỏ hơn mình vài tuổi này. Đương nhiên, nhà văn lão luyện của bọn họ, người đã vạch ra ‘trò chơi thừa kế tài sản’ bất ngờ trong di chúc còn đáng nể hơn.

“Phòng ngủ của mọi người đã được sắp xếp xong. Máy đánh chữ trong phòng anh Suzaki, cậu Kiyomura, cậu Hayashi và cô Funaoka đều giống nhau, ngoài ra còn có ba đĩa mềm để lưu dữ liệu, 300 trang giấy khổ B5 để in, sổ tay hướng dẫn sử dụng máy đánh chữ và vài món đồ cần thiết khác. Nếu thấy thiếu thứ gì, xin báo cho tôi biết. Khu nhà này có kết cấu rất phức tạp, nên tôi đã vẽ sơ đồ và photo ra rồi, mỗi người cầm một bản nhé.”

Ino mở cặp đựng tài liệu màu đen, lấy các bản photo ra phát cho mọi người. Đúng như anh nói, trên tờ giấy A4 là sơ đồ mặt bằng của khu nhà này, các phòng đều được ghi chú rất rõ ràng. Utayama ở phòng Poseidon, Keiko ở phòng Dionysus. Hai phòng này nằm ở phía Đông của khu nhà, gần đại sảnh hơn cả.(#)

“Vợ chồng anh Utayama đến nghỉ ở nhà này là lần đầu tiên nên chưa rõ, còn các anh chị khác chắc biết cả rồi, nhưng để bảo đảm, tôi xin phép giải thích lại.” Ino tiếp tục, “Trong mỗi phòng đều có buồng vệ sinh riêng. Ra ngoài đại sảnh này rẽ trái là nhà tắm, các anh chị cứ tùy ý dùng. Thư viện, phòng khách và phòng giải trí luôn mở cửa, các anh chị cứ ra vào thoải mái. Riêng phòng đọc vừa nãy, tôi đã khóa lại, không ai được vào.

“Về các bữa ăn, nói chung sẽ tổ chức ở đại sảnh: bữa sáng 10 giờ, bữa trưa 1 giờ, bữa tối 8 giờ. Có thể sẽ không phù hợp lắm với thói quen sinh hoạt của một số người, cũng mong các anh chị thông cảm cho. Trong tủ chén ở phòng khách và đại sảnh luôn có rượu, ai muốn uống thì cứ tự nhiên.

“Chìa khóa cửa chính sẽ do tôi giữ, các anh chị tuyệt đối không được ra ngoài. Bởi vì tôi không muốn làm trái di ngôn của ông Miyagaki khi không thật sự cần thiết. Lỡ có tình huống khẩn cấp phát sinh thì xin các anh chị thông báo cho tôi biết ngay. Rồi, các anh chị còn thắc mắc gì không?”

“Này, này…” Keiko khẽ gọi, chọc vào vai Utayama.

“Gì vậy em?”

‘Em không đem theo quần áo để thay thì làm sao đây?”

“Mai tôi sẽ lái xe đi mua.” Ino để ý nghe và trả lời “Mọi người còn cần thứ gì nữa thì liệt kê ra giấy rồi đưa cho tôi, tôi mua luôn một thể.” Ino nhìn đồng hồ báo thức đặt trên tủ chén, “Trước hết các anh chị xách hành lý về phòng của mình đi, chìa khóa đã cài sẵn ở ổ khóa trên tay nắm cửa rồi. Đến 8 giờ, mọi người tập trung lại đây để dùng bữa tối nhé.”

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.