Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10.3

❊ ❊ ❊

10.3

Shimada lưu ‘ghi chú’ của Funaoka sang một đĩa khác, rồi mới mở đĩa mềm vừa nhặt được ra. Bên trong có một tệp văn bản, được lưu vào ngày 2 tháng Tư với cái tên Đôi cánh dị dạng.

ĐÔI CÁNH DỊ DẠNG

Bàn tay nắm chặt cán búa nhớp mồ hôi, thấm cả ra găng tay trắng.

Ánh sao trời lọt qua lớp kính trên trần cao. Sự tĩnh mịch bao trùm cả không gian u tối. Đêm khuya, trong Mê Lộ Quán này, có lẽ chỉ còn một mình hắn đang thức.

Đứng giữa căn phòng tối om, vừa cố điều hòa hơi thở đang rối loạn, hắn vừa nhìn xuống người phụ nữ nằm dưới chân mình.

Cô ta chết rồi.

Không còn cử động nữa. Trong khi chỉ trước đó vài giây, rõ ràng sức sống vẫn còn trú ngụ trong thể xác này.

Sao lại nhanh thế nhỉ.

Hắn giết cô ta không vì thù hận, cũng không vì tiền. Nhưng…

Hắn khẽ đặt cái búa xuống sàn nhà. Vẫn chưa kết thúc, còn có việc phải làm.

Lật cho cái xác nằm sấp lại, mặt úp xuống sàn. Rồi hắn xé lưng áo ngủ của cô, để da thịt trắng trẻo lộ ra trong bóng tối.

Phải lắp thêm đôi cánh.

Hắn lần túi áo, lấy ra một cái lọ thủy tinh nho nhỏ.

Một đôi cánh bốc cháy.

Mở nắp lọ, mùi xăng bốc lên, xộc vào mũi, rồi tràn ra cả phòng.

Hắn ngồi xổm bên cô, rót xăng vào tấm lưng trần. Tiếng chất lỏng phát ra ‘óc ách’ thật vui tai.

Chỉ một ít là đủ, hai vệt xuống bả vai và cạnh sườn thế này là được.

Xong rồi.

Hắn vặn chặt nút lọ, cất lại vào túi áo. Sau đó, hắn lấy bật lửa ra, thận trọng gí vào gần lưng cô.

Ngọn lửa bùng lên trong bóng tối.

Đỏ rực, bập bùng.

Hắn say mê nhìn ngắm nó.

Đôi cánh đang bốc cháy.

Đôi cánh.

Nhìn đôi cánh lửa dị dạng như bị mặt trời thiêu cháy ấy, ánh mắt hẳn toát ra vẻ hung phấn điên cuồng…

Sáng ngày 3 tháng Tư, trong căn phòng Icarus của Mê Lộ Quán, phát hiện ra thi thể Funaoka

Đôi cánh dị dạng… đây có lẽ cũng là phần mở đầu của một cuốn tiểu thuyết?” Shimada đọc xong, ngoảnh lại nói với Utayama và Samejima, “Hai người nghĩ sao?”

“Hung thủ đánh rơi cái đĩa mềm ở đây…” Utayama vừa nói vừa nhìn vào cái khe hở giữa cánh cửa gương và bức tường, “Có lẽ đây là tiểu thuyết Funaoka sáng tác để dự thi, vì trong này người bị hại là cô ấy, dựa trên thần thoại về Icarus. Ban đầu, hung thủ định đem theo cái đĩa mềm, trốn ra…”

“Utayama, anh suy nghĩ lại thật kỹ xem?”

“…”

“Lúc nãy ở đại sảnh, chúng ta đã bàn về vụ này rồi. Đột ngột nghe thấy tiếng còi báo động, hung thủ vội chạy trốn bằng đường ngầm và vẫn để căn phòng trong trạng thái phòng kín, không kịp đánh cho cô ấy chết hẳn hoặc mở sẵn cửa. Thế thì hắn đâu còn thời gian để lấy đĩa mềm ra khỏi máy tính?”

“Ừ nhỉ.”

“Quan trọng nhất là, bài ‘ghi chú’ của Funaoka viết rằng cô chưa sáng tác gì hết. Cô ấy viết ‘ghi chú’ vào 11 giờ 20 phút đêm mùng 2 rồi đi ngủ, nhưng tệp ghi trong đĩa này, thời gian thao tác lần cuối vẫn là ngày 2 tháng Tư.

“Mặt khác, chúng ta hãy nhớ lại phòng của anh Suzaki, Kiyomura và Hayashi. Máy tính trong các phòng đều bố trí sẵn ba cái đĩa mềm để sao chép và lưu trữ tài liệu, thậm chí thư ký Ino cũng đã nói thế ngay từ đâu, ấy vậy mà phòng này thì sao? Kể cả cái này, thì trong phòng Funaoka có mấy cái đĩa mềm?”

“Bốn.”

“Đúng. Dư ra một cái.”

“À…” Samejima kêu lên. “Nói thế thì chẳng lẽ…” Nhà phê bình văn học áp tay lên vầng trán tái nhợt, “ôi, sao lại vậy…”

“Hiểu rồi đúng không, Samejima?” Shimada hỏi.

“… Ừ. Đại khái.” Samejima liếm môi, trả lời, “Bị ngược rồi.”

“Ngược?” Utayama vẫn chưa hiểu ra sao.

Samejima cũng không rõ mình hiểu được may phân cách nghĩ của Shimada, vẻ mặt hơi phức tạp, tiếp tục nói, “Quá trình gây án ngược lại so với chúng ta tưởng, phải không anh Shimada?”

“Đúng đấy.” Shimada nhìn cánh cửa gương bằng ánh mắt sắc sảo, “Hung thủ đã mô phỏng tiểu thuyết của các nhà văn để giết chính họ, cho đến lúc nãy chúng ta vẫn tin là thế. Nhưng sự thật thì ngược lại, tức bốn đoạn văn kia đều là tác phẩm của hung thủ. Hắn đã chuẩn bị sẵn ‘kịch bản’ rồi thực thi, chứ không mô phỏng bản thảo của ai cả.”

“Chúng do hung thủ viết à?”

“Cái đĩa mềm này là chứng cứ rất xác thực. Không phải hắn định lấy cắp đem nó ra ngoài, mà hắn đã cầm theo nó khi đột nhập căn phòng này. Trước đó, hắn đã chỉnh thời gian cuối cùng thao tác bài viết thành ‘ngày 2 tháng Tư’, dự định thực thi vụ giết người xong sẽ lưu tác phẩm của mình vào máy của nạn nhân, cuối cùng chuồn khỏi hiện trường. Nhưng vì tiếng còi bất ngờ vang lên, hắn đành vội vã chạy trốn và đánh rơi cái đĩa ở đây.” Utayama tròn mắt ngạc nhiên. Shimada bình thản bước đến bên cánh cửa gương.

“Nào, Samejima, đi cùng tôi được không?”

“Được.”

“Chờ đã.” Utayama vội chạy theo, “Tôi cũng đi.” Shimada ngoảnh nhìn Keiko, “Thế thì nhờ chị Keiko dẫn bà Kadomatsu trở về đại sảnh vậy. Sẽ không xảy ra chuyện gì nữa đâu.”

“Cũng được.” Keiko gật đầu, có vẻ cô vẫn đang cảm thấy mơ hồ và hoang mang khi mọi sự diễn biến quá nhanh.

“Chỉ hai phụ nữ đi với nhau có nguy hiểm quá không?” Utayama nêu ra vấn đề.

Shimada lắc đầu dứt khoát. “Không sao. Hung thủ sẽ không tiếp tục giết người nữa.”

“Nhưng…”

Thấy Utayama lo lắng nhìn vợ, Shimada nói, “Mô phỏng bốn đoạn văn để giết bốn người, dù vụ cuối cùng không thật ‘trọn vẹn’, có điều, hung thủ đã hoàn thành kế hoạch của hắn rồi, nên chúng ta không cần lo lắng đâu.”

“Sao anh biết?”

“Anh Utayama vẫn chưa hiểu à? Anh thử nhớ lại bốn cái nhan đề tiểu thuyết của hung thủ mà xem?”

Thủ cấp của Minotaur, Nanh độc trong bóng tối, Lời nhắn qua lớp thủy tinh, sau đó là Đôi cánh dị dạng…”

“Hung thủ đã để lại cả tên mình cho chúng ta trong các nhan đề này.”

“Tên?”

“Đúng. Ghép các chữ đầu tiên của các nhan đề lại thì ta được gì nào?”

Utayama thầm ghép lại theo gợi ý của Shimada, sau đó kêu lên, giọng đầy nghi hoặc, “Sao lại thế được?”

“Đó chính là đáp án.” Shimada thản nhiên nói, “Mi, ya, ga, ki[1]. Miyagaki Yotaro, chủ nhân Mê Lộ Quán, chính là hung thủ giết người hàng loạt trong mấy ngày vừa qua.”

❀ ❀ ❀

[1] Phiên âm của bốn nhan đề lần lượt là ‘Minotaurosu no Kubi’, ‘Yami no Naka no Dokuga’, ‘Garasubari no Dengon’, ‘Kikei no Tsubasa’.

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.