3.2
Có lẽ chúng ta cần tìm hiểu về bố cục của khu nhà kỳ lạ này.(#)
Về cơ bản, cửa chính trên mặt đất, cầu thang và đại sảnh nằm ở phía Nam, phần trung tâm là hệ thống hành lang mê cung, phía Bắc là phòng khách Minotaur, kề hai bên nó là phòng giải trí Daedalus và thư viện Eupalamus - đặt theo tên hai người đã cùng thiết kế ra mê cung Minos. Phòng đọc và phòng ngủ của ông Miyagaki mang tên Minos, nằm sát thư viện Eupalamus.
Xung quanh hệ thống hành lang mê cung bố trí mười một phòng, phía Đông bốn phòng, phía Tây bảy phòng. Như đã nói, những phòng này đều được đặt theo tên các nhân vật trong thần thoại Hy Lạp. Ngoại trừ phòng Polycaste cua bà giúp việc Kadomatsu, các phòng khác muốn đến đại sảnh đều phải đi qua ‘mê cung’ ở trung tâm. Vì thế, mỗi phòng đều có buồng vệ sinh riêng là điều đương nhiên.
Sau khi Ino nói xong, mọi người cầm sơ đồ và xách hành lý rời khói đại sảnh để về phòng mình. Trong số họ cũng có người đã từng đến đây mấy lần, song nếu không có sơ đồ thì vẫn rất dễ bị lạc đường.
Hiển nhiên, nếu tất cả cùng ra ngoài một lần thì hành lang chật hẹp sẽ tắc nghẽn. Thế nên, Utayama và Keiko nán lại chờ mọi người đi hết rồi mới ra.
Hai vợ chồng vừa rời đại sảnh thì bắt gặp một người đàn ông còn đứng ngoài cửa chưa đi, đó là Shimada Kiyoshi, tay đung đưa cái túi xách, đứng ngắm bức tượng đồng ở góc rẽ.
“Sao thế?” Utayama hỏi.
“Không sao. Đây…” Shimada dùng tay trái đang cầm sơ đồ chỉ vào bức tượng, “Đây là công chúa Ariadne trong thần thoại Hy Lạp à?”
“Chắc thế.”
“Có lẽ chưa hẳn… vì tay phải…” Shimada đưa ngón tay khẽ chạm vào tay phải bức tượng, “Tôi có cảm giác bàn tay này đang nâng một vật gì đó.”
“Ừ…”
“Nhưng lòng bàn tay lại chẳng có gì cả, anh không thấy lạ sao? Tôi nghĩ ở đây phải có cuộn chỉ để đưa cho Theseus mới đúng chứ?”
“À, ra thế. Mà cho rằng đây là đã đưa cuộn chỉ rồi cũng có sao đâu?”
“Ừ, nếu là đã đưa cuộn chỉ rồi…” Shimada đưa tay sờ cằm, lẩm bẩm bằng một giọng gần như tiếc nuối. Đến khi Utayama và Keiko bước đi, Shimada mới không nhìn bức tượng nữa, nhanh chân theo sau hai vợ chồng.
Từ cửa đại sảnh rẽ trái, rồi rẽ phải, đi tiếp cho đến khi gặp một ngã ba mà hai bên trái phải đều dẫn đến ngõ cụt, từ đó họ tiếp tục đi thẳng về hướng Bắc. Hai bên tường cứ cách một đoạn lại gắn một cái đèn, nhưng do ánh sáng rất yếu nên không gian vẫn có phần âm u. Nhìn lên cao sẽ thấy những tấm kính đặt chếch để làm ‘kim tự tháp’ cũng đã hòa mình vào màn đêm.
Cả ba cứ thế đi thẳng cho đến khi gặp chỗ rẽ bên phải. Utayama và Keiko cần rẽ vào đây.
“À, anh chị đi hướng đó nhỉ? Phòng anh Utayama là… Poseidon? Ông ta là thủ phạm đã khiến con quái thú Minotaur ra đời.” Shimada nói, “Phòng tôi ở tên là Cocalus, đi lên phía trước rồi rẽ trái là được. À, anh Utayama có biết Cocalus là nhân vật như thế nào không?”
“Đó là tên của quốc vương đảo Sicily, người đã bảo vệ Daedalus khỏi bàn tay của Minos.”
“Ra vậy…” Shimada chăm chú nhìn tấm sơ đồ đang cầm, “Còn khá nhiều cái tên mà tôi vẫn chưa biết là ai, tôi sẽ tra cứu sau.”
Cách bố trí phòng có thể là do ông Miyagaki quyết định khi thiết kế cuộc thi sáng tác, bởi vì có vẻ như các nhà văn đều ở phía Tây và hội đồng chấm thi thì ở phía Đông. Nói vậy thì lẽ ra Shimada phải ở cùng một phía với Utayama, nhưng chắc vì không đủ phòng nên mới được xếp sang phía Tây.
Shimada đi rồi, Keiko lặng lẽ nắm tay Utayama.
“Em sao vậy?”
Keiko trả lời với giọng bất an, “Hễ nghĩ đến việc bác Miyagaki đã tự sát trong phòng ấy là em…”
Utayama thở dài, tâm trạng bỗng trở nên nặng nề.
Sự việc diễn biến theo chiều hướng không ngờ khiến anh quên mất chuyện buồn.
Khuôn mặt an lành của bác Miyagaki…
“Anh nghĩ kỹ mà xem, em cảm thấy sự việc này rất khác thường.”
“Em thấy sợ à?”
“Nói sợ cũng không phải.” Keiko dừng bước, nhìn xung quanh, “Chẳng qua, khi đi trong cái hành lang này, em cứ có cảm giác như bất cứ chỗ nào cũng ẩn chứa cái gì đó, rất khó chịu. Những chiếc mặt nạ kia…”
Gắn rải rác trên tường hành lang là những chiếc mặt nạ màu trắng.
Mặt nạ nam nữ, người già, dã thú… đôi mắt trắng trên những khuôn mặt khác nhau ấy cứ như đang nhìn về phía họ - có thể là do ánh sáng yếu ớt gây ra cảm giác sai lệch. Có lẽ chúng có tác dụng như cọc tiêu đánh dấu đường trong mê cung, nhưng phải thừa nhận rằng đấy không phải là những vật trang trí vui mắt cho lắm.
Hai người bắt đầu đi nhanh hơn. Keiko vừa đi vừa hỏi, “Phòng Dionysus của em là tên ai?”
“Tên của thần rượu, sáng chế ra rượu nho, cũng gọi là Bacchus.”
“À, Bacchus thì em có nghe.”
“Em biết chuyện về Minotaur rồi nhỉ?”
“Vâng, đại khái.”
“Đoạn tiếp theo là Theseus tiêu diệt quái vật trong mê cung, rồi dẫn Ariadne trốn khỏi đảo Crete. Sau đó Ariadne bị Theseus ruồng rẫy. Lúc này Dionysus xuất hiện và lấy nàng làm vợ.”
“Phức tạp thật.”
“Thần thoại Nhật Bản cũng thế, mối quan hệ giữa các nhân vật trong thần thoại thông thường đều rất phức tạp. Mà như thế nên mới đủ tên để đặt cho bao nhiêu phòng ở đây theo các nhân vật liên quan đến mê cung Minos chứ. Đợi lát nữa anh nhờ anh Suzaki giảng giải cho em, nhé?”
“Anh ấy có dáng trí thức biết nhiều hiểu rộng nhưng vẻ mặt cứ âu sầu thế nào ấy, em thấy khó giao lưu với những người như vậy lắm.”
Utayama đưa Keiko vào phòng trước rồi mới về phòng mình. Cũng may, hai phòng rất gần nhau nên dù họ có ở riêng cũng không phải lo lắng nhiều. Đúng như Ino nói, chìa khóa đã cắm sẵn ở cửa, còn đính thêm một cái thẻ nhỏ nền đen với dòng chữ “POSEIDON” màu trắng in đậm.
Lúc nãy Shimada nói vị thần biển này là ‘thủ phạm đã khiến Minotaur ra đời’, không sai. Vì hoàng hậu Pasiphae của quốc vương Minos si mê con bò trắng mà Poseidon tặng, cuối cùng sinh ra vương tử dị dạng Minotaur.
Phòng ngủ của khách thiết kế theo kiểu châu Âu, rộng chừng 13m2. Cửa buồng vệ sinh nằm ở góc trong cùng bên phải, bên trái kê giường, trước mặt là một cái bàn, trên phần tường từ giường đến bàn có treo một tấm gương to.
Utayama mở túi xách lấy ra chiếc áo len xẻ ngực. Nhiệt độ không thấp, song anh vẫn thấy lạnh.
Anh cởi áo khoác đặt lên giường, xỏ tay vào ống tay áo len, và chợt nhìn thấy mặt mình trong gương. Khuôn mặt ngăm ngăm đen nhưng vẫn có nét trẻ trung, xung quanh mắt mờ mờ quầng thâm.
“Chắc do quá mệt mỏi.” Anh nghĩ bụng.
Công việc bận rộn, gần như uống rượu mỗi ngày… Tuy chưa đến nỗi suy nhược như ông Miyagaki, song ngẫm lại thì suốt mười mấy năm qua, anh chẳng làm bất cứ việc gì có ích cho cơ thể cả.
Chà…
Hình ảnh nhà văn già với đôi mắt nhắm nghiền lại hiện ra trước mắt Utayama.
Bác Miyagaki, dù sao thì bác cũng đâu cần phải ra đi vội vã như thế…
Dòng suy nghĩ bất ngờ ập đến khiến lòng anh não nề. Nhưng, một ý nghĩ khác hẳn bỗng hiện lên trong đầu anh.
Trong tình huống đặc biệt này, họ sẽ sáng tác ra những tác phẩm như thế nào nhỉ?
Là một biên tập viên, anh đương nhiên cảm thấy kích động và đặt nhiều kỳ vọng vào cuộc thi sắp tới. Đấy là sự thật. Sẽ là những tác phẩm ra sao? Và, trong bốn nhà văn này ai sẽ là người nhận được khoản tiền thưởng kếch xù?