Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6.4

❊ ❊ ❊

6.4

Utayama không nghĩ ngợi gì nữa, lập tức chạy như bay ra khỏi phòng.

Chẳng lẽ cái chuyện lố bịch ấy đã thật sự xảy ra?

Anh rất muốn phủ định điều này, nhưng nghi hoặc trong anh càng lúc càng lớn dần.

Medea, là ma nữ mưu toan đầu độc Theseus…

Máy vẫn đang mở.

Tiểu thuyết mới bắt đầu viết.

Cửa không khóa.

Căn phòng vắng tanh.

Utayama quay lại tuyến hành lang dài có 16 chỗ rẽ. Căn phòng trong tiểu thuyết - Medea - nằm ở phía Nam phòng Theseus của Kiyomura, tức là căn phòng bỏ trống mà hôm qua anh và Shimada đã vào để tìm thư ký Ino.

Đi lối nào nhỉ?

Anh vội mở sơ đồ ra xem, chọn đường rẽ sang phải, song sau đó lại gặp lối đi hình chữ U, rồi trở lại chỗ ban đầu.

Utayama cuống quýt mở sơ đồ ra xem lại.

Không phải ở đây à?

Anh lại rẽ phải, lần này đi vào chỗ rẽ thứ ba tính từ căn phòng của Kiyomura. Trên tường treo chiếc mặt nạ hình ngựa một sừng, đang nhìn Utayama bằng hai con mắt trắng đục.

Hành lang hẹp lại nhiều góc ngoặt, anh còn chạy vội nên mấy lần suýt nữa va phải tường. Rồi cuối cùng anh cũng nhìn thấy cửa phòng Medea.

“A a…” Utayama kinh ngạc kêu lên, toàn thân cứng đơ.

Cửa phòng Medea đang mở rộng.

Sáng đèn.

Và…

Chính giữa căn phòng, một người đàn ông đang nằm úp mặt xuống sàn, hai chân duỗi thẳng, mặc sơ mi màu tím nhạt, quần bò mài sờn cũ. Chính là Kiyomura.

“Kiyomura!”

Utayama choáng váng, kinh hãi. Hiện thực và hư ảo đan xen. Anh cảm thấy mình như đang tồn tại giữa những khe hở của hai mảng không gian ấy.

Anh giơ hai tay ra trước, chạy ào vào phòng.

“Kiyomura…”

Người kia vẫn nằm đó, bất động. Utayama nín thở, cúi xuống nhìn khuôn mặt nạn nhân.

Khuôn mặt của Kiyomura đây vẻ thống khổ, hai tay nắm chặt yết hầu như muốn nặn thứ đang khiến bản thân đau đớn ra ngoài bằng được.

Utayama run rẩy, kiểm tra hơi thở của Kiyomura. Đã chết.

Anh đứng thẳng lên nhìn quanh căn phòng, không có gì khác lạ so với hôm qua lúc anh và Shimada vào đây.

“Có ai ở đây không?” Anh hỏi. “Có ai không?”

Im ắng đến đáng sợ. Chỉ có mỗi tiếng hít thở của anh.

Phải báo ngay cho những người khác biết. Phải lập tức gọi họ thức dậy để thông báo sự việc khẩn cấp.

Hai tay run run, anh mở tấm sơ đồ ra xem. Gần chỗ này hơn cả là phòng Cocalus của Shimada.

Đúng vào lúc này, Utayama nghe thấy tiếng bước chân đanh gọn của ai đó. Anh rùng mình sởn gai ốc, quay người lại như một phản xạ.

“Anh Utayama!” Gần như đồng thời, người tới cũng gọi tên anh.

Ngoài cánh cửa đang mở toang, một bóng người dong dỏng xuất hiện. Là Shimada.

“Ở bên kia tường… ban nãy tôi nghe thấy có tiếng gọi phát ra từ đây… ôi?” Shimada kêu lên. Anh đã nhìn thấy thi thể đang nằm bên chân Utayama, “Là Kiyomura phải không?”

“Phải.”

“Cậu ấy chết rồi ư?”

“Khi tôi phát hiện ra thì cậu ta đã…”

Shimada bước vào phòng, cẩn thận nghe Utayama lắp bắp thuật lại sự việc. Anh đang mặc quần áo thể thao màu đen, hai mắt trũng sâu, tầm nhìn chuyển tới chuyển lui giữa thi thể và Utayama.

“À…” Shimada thở dài khi nghe Utayama kể về tiểu thuyết trên máy đánh chữ trong phòng Kiyomura, “Một nam một nữ đối thoại trong căn phòng Medea à? Anh đọc xong đoạn văn ấy bèn chạy đến đây?”

“Đúng.” Utayama gật đầu thật mạnh, “Bản thảo chỉ tới đó, nhưng đề cập đến ma nữ Medea định đầu độc Theseus, tôi cảm thấy chi tiết ấy đang ám chỉ…”

“Rằng Kiyomura chết ở đây?” Shimada đứng bên xác Kiyomura, quan sát kỹ từ đầu đến chân, “Nhìn thế này thôi thì không thể biết nguyên nhân tử vong là gì, trước mắt chỉ có thể phán đoán cậu ấy bị giết. Tôi cho rằng chúng ta nên thử điều tra…”

“Điều tra?”

“Vì hiện giờ vẫn không có cách nào để báo cảnh sát hết.” Nói rồi Shimada ngồi xổm xuống, hai tay nắm vai thi thể rồi lật ngửa lên, “Trên người có vẻ không có thương tích gì. Hai tay Kiyomura áp lên yết hầu, nhưng nơi đó không có dấu vết bị bóp cổ. Có lẽ phải nhờ vợ anh xem xét giúp?”

“Hay bị ngộ độc?” Utayama bỗng nhớ ra tình tiết kia, bèn hỏi.

Shimada gật gù nói, “Có thể lắm. Như thế thì giống Nanh độc trong bóng tối hơn, phù hợp với nội dung bản thảo tiểu thuyết của cậu ấy. Hung thủ lại một lần nữa ‘mô phỏng’ tiểu thuyết viết về người bị hại.”

Anh ngẩng đầu nhìn lên, “Nhưng… Nếu vậy thì hung thủ đã cho Kiyomura uống thuốc độc bằng cách nào? Đấy mới là vấn đề.”

“Chính xác.”

Ví dụ, hung thủ ngẫu nhiên biết được nội dung tiểu thuyết của Kiyomura, hắn bèn mô phỏng rồi giết cậu ta bằng thuốc độc trong phòng này. Vấn đề là bằng cách nào?

Kiyomura đương nhiên phải biết rất rõ tác phẩm của mình. Đã thế thì sao cậu ta có thể ngoan ngoãn để yên cho hung thủ đầu độc trong phòng Medea này được?

Ngay lúc ấy, Utayama vô tình nhìn ra phía cửa, và chú ý đến một thứ lạ lùng.

Không lẽ…?

Để ý thấy Utayama đột nhiên cau mày nghĩ ngợi, Shimada hỏi, “Sao thế?”

“Cái đó…”

Shimada nhìn theo hướng Utayama chỉ, “À, thì ra là cái này.”

Nó nằm trên tường bên trái, gần cửa ra vào. Đó là một miếng nhựa màu nâu sẫm, ở giữa là công tắc đèn nhô lên, xung quanh công tắc có một cái ‘viền’…

Shimada bước đến gần công tắc, Utayama cũng đi theo để xem cho rõ.

Nơi đó, mấy chục cây kim vô cùng nhỏ đang nhô ra; trên nền mảnh nhựa quanh công tác đèn, tựa như bàn chông dùng để cắm hoa.

“Trước tiên bôi một lớp mát-tít thật dày lên, rồi cố định kim trên đó là có thể… ”

Nói rồi, Shimada gí sát mũi ngửi cái chất có màu nâu đỏ dính ở đâu mũi kim.

“Hơi giống mùi thuốc lá mốc. Rất có thể là nicotin đậm đặc.”

“Nicotin?”

“Đúng, là chất có trong thuốc lá. Nicotin đậm đặc là: chất kịch độc, tác dụng lên hệ thần kinh thực vật, dẫn đến gây tê liệt đường hô hấp.”

Shimada quay trở lại ngồi xuống bên xác Kiyomura, kéo tay rời khỏi cổ, rồi gỡ các ngón tay ra xem xét.

“Anh Utayama nhìn này, quả nhiên là vậy.”

Các đầu ngón tay của Kiyomura lấm tấm những đốm đỏ.

“Nicotin thâm nhập cơ thể qua những vết kim đâm nhỏ li ti này. Kiyomura không hút thuốc lá cho nên nicotin khuếch tán rất nhanh trong máu. Rất có thể cậu ấy chưa kêu được mấy tiếng đã tắt thở.”

Shimada lại đặt tay nạn nhân về chỗ cũ, đôi mắt sắc sảo của anh nhìn ra phía cửa.

“Hung thủ bố trí xong cạm bẫy, bèn tắt đèn. Sau đó gọi Kiyomura đến căn phòng tối om này. Thoạt tiên cậu ấy sẽ làm gì nào? Tất nhiên là tìm công tác đèn. Các phòng trong khu nhà này đều lắp công tắc ở tường bên trái, cho nên cậu ấy không hề đắn đo đưa tay ra. Khi tìm thấy công tắc cũng là lúc cậu ấy bị kim tẩm chất độc đâm vào ngón tay.”

Utayama nhớ rằng mình từng đọc thấy thủ đoạn giết người kiểu này trong truyện trinh thám.

Đó là Bi kịch của X[1] của Ellery Queen.

Trong vụ giết người đầu tiên mà cuốn sách miêu tả, hung khí là hơn chục cây kim cắm trong nút chai, các mũi kim đều được tẩm nicotin. Rất có thể, hung thủ sát hại Kiyomura đã được gợi mở từ cuốn sách đó rồi thực hiện thủ đoạn này.

Anh bèn nói điều này với Shimada, Shimada gật đầu tán thành.

“Đương nhiên. Rất có khả năng là vậy. Bởi vì trừ bà giúp việc ra, những người còn lại ở đây, kể cả tôi và anh, chắc hẳn đều đã đọc cuốn sách đó của Queen.”

“Nhưng hung thủ kiếm nicotin từ đâu cơ chứ? Nếu hắn chuẩn bị nó từ trước thì e…”

“Có một loại thuốc trừ sâu chứa nicotin hàm lượng cao. Chiết xuất nicotin từ thuốc lá thì sẽ rất tốn công sức, nhưng nếu đun thứ thuốc trừ sâu đó lên thì sẽ dễ dàng lấy được nicotin.”

“Trong khu nhà này có thứ thuốc trừ sâu đó không?”

“Ở đây có hay không cũng không quan trọng.” Shimada nói đúng. Điều đó không quan trọng. Hung thủ, dù là thư ký Ino Mitsuo hay một kẻ nào khác, chắc chắn đang giữ chìa khóa cửa chính trong tay. Hắn có thể tự do ra vào, nên biết đâu hắn đã ra ngoài đi mua chất độc, kim và mát-tít đem vào đây?

“Thật là trớ trêu.” Shimada nói, rồi lại nhìn xác Kiyomura, “Cậu ấy khăng khăng nói rằng hung thủ đã bỏ trốn, nhưng sau đó chính cậu ấy lại thành chứng cứ xác thực nhất chứng minh rằng hắn vẫn còn ở trong nhà này… À, anh Utayama.”

“Sao?”

“Anh nghĩ hung thủ dùng cách nào để dụ Kiyomura đến căn phòng này?”

“Hắn gọi cậu ấy đến chăng?”

“Không. Nếu gọi đến các phòng khác thì có thể lắm, đằng này lại là phòng Medea. Tiểu thuyết của cậu ấy dùng chính phòng này làm bối cảnh, nếu gọi đến đây, chẳng lẽ cậu ấy lại không nghi ngờ gì hay sao?”

“…”

“Tôi nghĩ, mặc dù Kiyomura đưa ra quan điểm ‘hung thủ đã bỏ trốn ra ngoài’, nhưng thâm tâm cậu ấy cũng không hoàn toàn tin vào điều đó. Cậu ấy nói vậy chỉ để tiếp tục cuộc thi sáng tác, cũng tức là, bản thân cậu ấy cũng không tin mình chắc chắn sẽ được an toàn. Vậy mà rốt cuộc cậu ấy lại rơi vào cạm bẫy trong phòng này. Thế nên tôi cho rằng hẳn phải có điều gì đó… A?”

Chỗ tay của Shimada đang chỉ, là túi áo sơ mi của thi thể. Nơi ấy nhét một mảnh giấy trắng.

“Sơ đồ mặt bằng à? Không phải.” Shimada mở ra xem, lắc đầu, “Không phải rồi. Đây là…”

Utayama bước lại, cúi xuống, nhòm qua vai Shimada. Đây là một bức thư ngắn được đánh máy rồi in ra. Nội dung như sau:

1 giờ đêm nay, em chờ anh ở phòng giải trí.

Em muốn bàn với anh một việc rất quan trọng, liên quan đến cuộc thi.

Anh phải đến đấy nhé.

Tuyệt đối đừng cho người khác biết.

Madoka

❀ ❀ ❀

[1] The Tragedy of X, cùng series với The Tragedy of Y, đã dẫn ở chương 5

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.