3.4
“Trái ngược với tình hình hôm nay.” Shimada vừa thêm sữa vào cốc cà phê, vừa trả lời câu hỏi của Utayama, “Hôm ấy xe của ông Miyagaki bị trục trặc giữa đường, còn tôi ngẫu nhiên đi ngang qua đó.”
“Thế à?” Sau bữa ăn, Utayama lấy thuốc lá, vừa ngả người ra sofa vừa hít một hơi.
“Thật sự chỉ là ngẫu nhiên?”
“Đúng. Lúc ấy tôi đang trên đường đến xem Mê Lộ Quán ra sao. Dịp đó là tháng Chạp năm ngoái, tôi sợ tuyết làm nghẽn đường nên đã chọn tuyến đường y như lần này, tức là xuất phát từ Miyazu và đi đường quốc lộ 178. Dọc đường ngẫu nhiên gặp chiếc Mercedes-Benz đang trục trặc của ông Miyagaki, tất nhiên không phải ở địa điểm hai ta gặp nhau hôm nay. Bây giờ nói mới nhớ, có lẽ lúc đó ông ấy vừa từ bệnh viện Miyazu về.”
Shimada nhấp một ngụm cà phê rồi nói tiếp, “Xe bị thủng lốp, một mình thay lốp thì sẽ rất vất vả, tính tôi lại hay lo chuyện bao đồng nên xắn tay xông vào giúp. Thoạt đầu tôi cũng không biết ông ấy là Miyagaki Yotaro, lát sau tôi mới nhận ra ông ấy rất giống với tấm ảnh chụp tác giả trong sách, và thế là làm quen với nhau. Tôi chỉ giúp ông một việc nhỏ nhưng ông cứ luôn miệng cảm ơn, còn mời tôi đến nhà ăn cơm. Nên tôi đã vui vẻ nhận lời đến làm khách, thậm chí lì lợm ngủ lại đây một đêm.”
“Chà, đúng là ngẫu nhiên.” Kiyomura khâm phục nói, “Vốn không dễ gì lấy lòng được người khó tính như thầy đâu. Anh Shimada tài thật đấy.”
“Vậy à.” Shimada ngượng nghịu nói, “ông ấy có vẻ rất hứng thú với những câu chuyện của tôi.”
“Chắc vì liên quan đến ông Nakamura Seiji?” Utayama hỏi.
“Đúng thế. Tôi nghĩ, vì tôi đã nhắc đến Nakamura Seiji nên mới khiến ông ấy chú ý.”
“Anh có thể kể cho chúng tôi những chuyện đó được không?”
“Được. Chẳng có gì phải giấu giếm cả.” Shimada khịt mũi.
“Tôi chưa từng nghe nói về Nakamura Seiji. Ông ấy là ai?” Kiyomura băn khoăn.
“Là người thiết kế khu nhà này.” Suzaki khẽ đáp. Anh tì hai tay lên bàn, vừa chống cằm vừa chăm chú nhìn Shimada qua cặp kính cận gọng vuông dày cộp. Có vẻ anh cũng rất hứng thú với cái tên ‘Nakamura Seiji’.
“Có ai biết về Lam Ốc, Thập Giác Quán, Thủy Xa Quán không?” Shimada hỏi, “Đều là những công trình kiến trúc do ông Nakamura thiết kế. Ông ấy đã mất trong vụ án mạng xảy ra cách đây khoảng một năm rưỡi tại Lam Ốc, nơi ông ấy sống, ở Kyushu.”
“Tôi nhớ ra rồi.” Funaoka đang bưng cốc nước đưa lên miệng bỗng dừng lại, nói to, “Đó là một vụ giết người xảy ra trên một hòn đảo thuộc tỉnh Oita. chừng nửa năm sau, ở Thập Giác Quán cũng trên hòn đảo ấy…”
“Đúng rồi. Lại sau đó nữa, Thủy Xa Quán ở một vùng núi thuộc tỉnh Okayama cũng trở thành hiện trường giết chóc.” Shimada lại khịt mũi, “Thực tế là, hình như có duyên nợ gì thì phải nên tôi dính dáng đến cả ba vụ. Nhất là trong sự kiện Thủy Xa Quán xảy ra vào cuối mùa thu năm ngoái, tôi và một số người cùng cảnh ngộ đã bị giam ở đó một đêm… Tự khoe khoang thực đáng hổ thẹn, nhưng kể ra thì tôi cũng đã góp chút sức lực để giải quyết vụ việc ấy.”
“Anh giỏi thật.” Kiyomura vỗ tay, nói vui, “Lần đầu tiên tôi được gặp một thám tử thật sự.”
“Ông Miyagaki cũng nói thế.”
“Chắc thầy đã rất vui vì gặp được anh Shimada. Xem ra anh là trợ thủ đắc lực cho người anh trai làm việc ở Sở Cảnh sát nhỉ. Vậy lần này có phải anh nhận nhiệm vụ bí mật đến Mê Lộ Quán, nhằm ngăn chặn khả năng án mạng tương tự sẽ xảy ra trong những tòa nhà mà ông Nakamura Seiji thiết kế không?
“Đâu có.” Shimada gượng cười, “Anh tôi chẳng liên quan gì đến tôi cả, đây là hành động của cá nhân tôi thôi. Chỉ là không biết vì sao tôi cứ ngẫu nhiên gặp các chuyện đó… Sau sự kiện Thủy Xa Quán năm ngoái, khi biết tin Mê Lộ Quán của nhà văn Miyagaki nổi tiếng cũng do ông Nakamura Seiji thiết kế thì tôi đứng ngồi không yên và nhất định muốn tận mắt nhìn thấy nó một lần. Lý do chủ yếu là vì tôi bẩm sinh rất thích tìm hiểu những điều thú vị.”
“Thì ra là thế.” Utayama gật đầu, đồng thời tưởng tượng ra khuôn mặt háo hức như trẻ con của nhà văn Miyagaki khi nghe Shimada kể về những câu chuyện anh khám phá ra. Và chắc chắn ông cũng tán thưởng khả năng gấp giấy như ảo thuật của Shimada nữa.
“À, anh Shimada nhờ người ta trông hộ xe những năm ngày có sao không?” Utayama chợt nhớ ra chuyện đó.
“Không sao. Vừa nãy tôi gọi điện cho nhà khách, tiện thể bịa lý do để nhờ họ trông nom hộ rồi.” Shimada nói, xong lại khịt mũi.
“Anh bị cảm à?”
“Có lẽ thế. Xui thật.”
“Nhờ chị Keiko xem hộ được không?” Kiyomura nói.
Shimada hơi ngạc nhiên nhìn Utayama và Keiko, “Chị là y tá hay…”
“Là bác sĩ, chị Keiko nhỉ.” Kiyomura nói.
Shimada càng ngạc nhiên, “Thật à?”
“Tôi tốt nghiệp ngành Y, rồi làm ở khoa Tai Mũi Họng của bệnh viện một thời gian. Sau khi lập gia đình thì tôi xin nghỉ việc.” Giọng Keiko hơi ngượng nghịu.
“Ồ. Một trí thức cấp cao có bản lĩnh.”
“Nghe giọng thì có vẻ anh ghét những người như vậy nhỉ.”
“Không. Không, hoàn toàn không. Vừa rồi cách nói của tôi có hơi bất lịch sự, xin lỗi chị.”
Nhìn bộ dạng gãi đầu bối rối của Shimada, Keiko bật cười.
Cách đây năm năm. khi gặp Utayama. Keiko đang rất buồn phiền. Cô học tập xuất sắc nên thi đỗ vào khoa Y của Đại học Quốc gia, mơ ước trở thành một bác sĩ. Nhưng ra làm việc rồi cô mới nhận ra mình khó vượt qua cửa ải áp lực trong mối quan hệ giữa thầy thuốc và bệnh nhân, và bắt đầu tính đến chuyện từ bỏ.
Sau khi kết hôn, Keiko đã xin thôi việc, Utayama cũng không phản đối. Mọi người xung quanh đều lấy làm tiếc cho cô, song về sau thấy cô sống vui vẻ hơn, vậy là họ nghĩ thế này cũng tốt.
“Thôi…” Suzaki đứng lên nói, “Tôi đi nghỉ đây.”
Đã 9 giờ rưỡi tối rồi.
“Vội về sớm để viết à?” Kiyomura nhún vai, nói kháy. “Đêm nay nên thức túc trực bên thầy Miyagaki. Chúng ta uống chút rượu và hồi tưởng cố nhân. Được không?”
Suzaki phớt lờ lời châm chọc của Kiyomura, rảo bước ra khỏi đại sảnh. Chẳng mấy chốc, anh đã biến mất trong hành lang.
Kiyomura nén cơn ngáp, nói, “Chà chà, quá đúng là với món tiền hàng tỷ yên, ai cũng sẽ trở nên điên cuồng.”