Mê Lộ Quán

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.3

❊ ❊ ❊

3.3

“…Chết tiệt. Tôi nói thật đấy, chẳng ra sao cả.”

“Nói lắm thế? Có kêu ca cũng vô ích thôi.”

“Nhưng nó là vấn đề lớn đối với tôi.”

“Quen ngay thôi. Với lại chẳng phải ban đầu cậu cũng thế sao.”

“Anh Kiyomura thì khỏe rồi. Anh vốn sáng tác rất nhanh mà.”

“Không phải hễ nhanh là tốt, mà chậm như anh Suzaki thì cũng dở. Chắc cậu không đến nỗi như vậy chứ?”

“Cái đó thì…”

Là Kiyomura và Hayashi. Có tiếng bước chân của hai người vọng lại từ phía bên kia bức tường hành lang. Utayama và Keiko dừng lại ở chỗ ngoặt, nhìn nhau. “Nhưng, rõ ràng là nếu có bàn phím…”

“Thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Nếu bàn về tốc độ, tôi viết tay còn nhanh hơn nhiều.”

“Không! Vấn đề không phải tốc độ, mà là tâm lý.”

“Thôi nào… Tôi không biết đâu. Hiện nay bốn người chúng ta là đối thủ của nhau đấy nhé. Hay cậu thử nói với anh Ino xem?”

Tiếng nói và tiếng bước chân của họ mỗi lúc một gần hơn.

“Có chuyện gì thế?” Utayama hỏi, anh bước lên mấy bước, ở chỗ ngoặt, vừa lúc bắt gặp hai nhà văn từ bên phải đi đến.

“A, anh Utayama. Hayashi ấy, cậu ấy lắm điều quá, toàn than phiền vì chuyện không đâu.”

“Sao vậy Hayashi?”

“Ừ… thực tế là…” Hayashi cúi đầu, vò tóc, “Máy đánh chữ trong phòng nó…”

“Nó làm sao?”

“Nó là máy hiệu Bungo của NEC, khác với máy vẫn quen dùng nên cậu ấy thấy lúng túng.” Kiyomura trả lời hộ Hayashi.

“Thế à?” Utayama gật đầu, “Vậy chắc Hayashi thường dùng Oasys?”

“Vâng. Nản quá anh ạ. Gõ bàn phím lạ thì…” Hayashi tiu nghỉu, gãi đầu.

Gần đây máy đánh chữ tiếng Nhật đã tương đối phổ biến, hầu hết các nhà sản xuất đều tung ra loại máy có bàn phím theo kiểu JIS[1] vừa gõ được chữ Nhật vừa gõ được chữ La Tinh, có thể thay đổi giữa hai cách nhập tùy theo sở thích của người dùng, rất tiện lợi. Máy Bungo mà nhà văn Miyagaki dùng trong hai, ba năm nay thuộc kiểu này, nên chắc ông đã chuẩn bị loại y hệt cho các ứng viên.

Riêng máy Oasys của Fujitsu sản xuất thì là ngoại lệ, nó dùng phương pháp ‘chuyển đổi ngón cái’ để nhập ký tự, có ưu điểm là giảm bớt rất nhiều phím trên máy, cũng vì vậy mà cách gõ tiếng Nhật cũng khác hẳn. Nên Hayashi than phiền về chuyện ấy là điều đương nhiên.

“Thôi nào, không sao đâu.” Utayama đành an ủi cậu nhà văn trẻ đang nhăn nhó, “Nhớ vị trí 50 âm đọc khó thật, nhưng dùng ký tự La Tinh để nhập tiếng Nhật thì sẽ quen nhanh thôi.”

“Vâng…” Hayashi vẫn rầu rĩ.

Utayama thầm nghĩ, mặc dù có thể hiểu được tâm trạng của Hayashi, song chỉ vì chuyện cỏn con thế này mà đã thấy lúng túng thì cũng dở thật đấy. Tiểu thuyết trinh thám của Hayashi được đánh giá rất cao vì lối viết nghiêm cẩn, chỉn chu nhưng khuyết điểm là thiếu sức lôi cuốn. Xem ra sách cũng thể hiện một phần tính cách của tác giả.

Bốn người cùng đi về phía đại sảnh, đến nơi thì thấy Suzaki và Samejima đang ngồi trên sofa trò chuyện với nhau, Funaoka và Shimada chưa đến, bữa tối thì đã sẵn sàng.

Trông thấy Ino đang ngồi trên chiếc ghế ngả lưng kê cạnh cửa, Hayashi lập tức phàn nàn về chiếc máy đánh chữ, nhưng anh thư ký lạnh lùng lắc đầu.

“Mong cậu chịu khó dùng tạm, dù sẽ có chút phiền phức với cậu.”

“À phải, anh Ino.” Kiyomura chồm qua vai Hayashi đang thở dài, nói, “Tấm biển gắn ngoài cửa phòng tôi bị rơi đâu mất rồi.”

“Kiyomura…” Ino vừa cầm tờ sơ đồ lên xem vừa nói. “Là phòng Theseus. Đúng rồi, tấm biển phòng này bị lỏng ốc vít nên đã tháo ra từ năm ngoái. Điều này có gì bất tiện đối với cậu không?”

“Không. Chưa đến mức đó, chỉ là lúc nãy… tôi bước đến cửa phòng và không nhìn thấy biển nên hơi ngờ ngợ. May sao chìa khóa có đính thẻ nên tôi mới nhận ra đó là phòng mình.”

“Cậu có cần tôi viết mảnh giấy dán lên cửa không?”

“Không cần. Ra vào vài lần cũng nhớ thôi. Nhưng cửa phòng của vị anh hùng đã tiêu diệt quái vật mà cứ để ‘vô danh’ thì có phần thiếu tôn trọng nhỉ.”

“Cậu Ino ạ, tôi muốn hỏi…” Đến lượt Utayama, “Cậu đã nói rõ tất cả với bà giúp việc Kadomatsu chưa?”

“Vấn đề này…” Ino nhìn về phía gian bếp, “Tôi đã bảo bà ấy cứ ở đây đến ngày thứ sáu để nấu cơm cho chúng ta. Còn về chuyện ông Miyagaki, tôi nghĩ tạm thời đừng cho bà biết thì hơn.”

“Chẳng lẽ bà ấy lại không nghi ngờ gì khi bác Miyagaki cứ không ra đại sảnh dùng bữa?”

“Tôi đã nói là ông đang bị ốm, phải nằm nghỉ trong phòng, tôi sẽ trực tiếp bưng cơm vào cho ông ấy.”

“À, thế thì được. Nếu vậy, khi bà ấy có mặt, chúng ta nên nói năng cẩn thận một chút.”

“Không cần thiết phải thế.”

Đúng vào lúc này thì bà Kadomatsu mở cửa bếp, bưng các món ăn vào đại sảnh.

Ino hạ thấp giọng, “Bà ấy hơi nghễnh ngãng và không hay để ý đến chúng ta đâu. Năm ngày hơi dài thật, nhưng nếu dặn bà ấy cứ ngồi trong bếp mà xem ti vi thì bà cũng sẽ chẳng phàn nàn gì cả. Tính bà Kadomatsu trước nay vẫn thế.”

“Trông ngon quá.” Kiyomura bước đến cạnh bàn, “Tuy nói thế này không thích hợp lắm nhưng tôi đói bụng quá, đã 8 giờ rồi mà sao Funaoka và anh Shimada vẫn chưa đến?”

Nói đoạn Kiyomura nhún nhún vai, động tác này hợp với anh ta đến lạ.

“A, đây, cái này.” Kiyomura đưa tay nhón một thứ gì đó trên bàn rồi đưa cho Utayama xem. Là hình xếp giấy màu đen của Shimada.

“Anh Utayama nhìn thấy bao giờ chưa? Hình như nó có in trong một cuốn sách nào đó, song hôm nay mới là lần đầu tiên tôi thấy đồ thật. Đẹp quá!”

“À…” Utayama bước đến nhìn kỹ, “Là một ác ma à?”

“Có đủ tai, cánh, miệng, chân với bàn tay năm ngón luôn này. Chỉ gấp từ một tờ giấy, không cần cát tỉa gì hết.”

“Thật tài tình.”

“Rất có phong cách của người đam mê trinh thám đấy. Có điều…” Kiyomura đặt ác ma giấy lên lòng bàn tay, liếc nhìn Utayama, “Anh ấy quen thầy như thế nào, anh có nghe nói không?”

“Không. Tôi không biết chi tiết cụ thể.”

“Thế thì lát nữa phải hỏi anh ấy mới được, vì độ tin cậy của ‘giám khảo’ là vấn đề mà tất cả chúng tôi đều quan tâm.”

❀ ❀ ❀

[1] Viết tắt của Japanese Industrial Standard. Bàn phím JIS giống với bàn phím kiểu QWERTY của máy tính thường, nhưng mỗi phím có thêm một chức năng là gõ một ký tự- kana tương ứng trên phím.

hực là bút tích của của ông Miyagaki. Nội dung bức thư được đánh máy, nhưng ngày tháng và ký tên ở cuối thư là ông ấy tự tay viết.” Ino Mitsuo rút từ phong bì một tờ giấy gấp bốn, thận trọng mở ra đọc. “Cái chết của tôi do chính tôi lựa chọ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.