7.1
Funaoka và Kiyomura đã bí mật bàn bạc những gì? Utayama chăm chú nhìn mấy dòng chữ in rất ngay ngắn, anh cố vắt óc suy nghĩ.
“Em muốn bàn với anh một việc rất quan trọng, liên quan đến cuộc thi.”
Có thể là một sự thỏa thuận gì đó, ví dụ, nếu ai ẵm được giải thưởng thì sẽ chia đều chăng?
Nhưng Utayama cho rằng rất khó có khả năng này. Kiyomura và Funaoka đã từng là một đôi vợ chồng thân thiết, và bất luận mối quan hệ giữa họ hiện nay thế nào, khi đứng trước món tài sản khổng lồ, liệu họ có thể…
“Địa điểm trong thư là một phòng khác.” Shimada khẽ nói, gấp tờ giấy rồi nhét lại vào túi áo Kiyomura, “Song sẽ phù hợp với tiểu thuyết hơn nếu hẹn gặp ở đây…”
Hình như Shimada cho rằng mẩu thư ấy có vai trò khác trong vụ án này. Bởi vì giả sử nó được hung thủ ngụy tạo với mục đích dụ Kiyomura ra khỏi phòng, thì lẽ ra địa điểm ghi trên đó phải là phòng Medea, chứ không phải phòng giải trí.
“Mẩu thư này thực hư ra sao, thì phải hỏi chính Funaoka mới biết được. Đương nhiên, rất có khả năng cô ấy sẽ phủ nhận mình đã gửi nó.” Shimada đứng lên và nói, “Chúng ta nên gọi mọi người dậy, anh Utayama ạ.”
Utayama lập tức chạy ra hành lang. Đột nhiên nghe tiếng Shimada kêu lên ‘Ơ kìa’, anh bèn quay lại thì thấy Shimada đang chăm chú nhìn vào cánh cửa, có vẻ rất kinh ngạc.
“Anh phát hiện ra điều gì à?” Utayama hỏi.
“Không. Chỉ là, mất rồi.”
“Mất rồi?”
“Anh nhìn đi.” Shimada chỉ cánh cửa. Utayama nhìn, bất giác thở dài.
Mất rồi. Tấm biển đồng có tên phòng biến mất rồi.
Utayama nhớ rằng, hôm qua lúc anh đi cùng với Shimada đến đây, rõ ràng vẫn còn thấy tấm biển đồng khắc chữ MEDEA gắn trên đó, vậy mà bây giờ chỉ còn lại mấy cái lỗ bắt vít.
“Ai lấy mất tấm biển rồi?”
Shimada cũng không thể trả lời câu hỏi đó, đành quay người bước ra hành lang.
“Ta đi thôi. Thời gian trôi đi kha khá rồi…”